MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủỞ Nhờ Nhà Người LạChương 2

Ở Nhờ Nhà Người Lạ

Chương 2

883 từ · ~5 phút đọc

Cánh cổng sắt nặng nề đóng lại sau lưng An Nhược với tiếng "két" khô khốc, như thể nó vừa niêm phong cô khỏi thế giới bên ngoài. Phía sau cánh cổng là một khu vườn um tùm, nhưng chỉ vài bước chân, cô đã đứng dưới mái hiên của một căn nhà gỗ lớn, kiến trúc có phần cũ kỹ nhưng toát lên vẻ sang trọng, lạnh lùng.

An Nhược nín thở theo sau bóng lưng cao lớn của Bách Dương. Cứ mỗi bước chân, sự hối hận về quyết định liều lĩnh lại bắt đầu dâng lên, nhưng cô không thể quay đầu.

Bách Dương mở cánh cửa gỗ sồi. Một luồng khí ấm áp, mang theo mùi gỗ mục, cà phê rang và một chút hương trầm thoang thoảng, ập vào mặt cô. Mùi hương ấy vừa xa lạ vừa mê hoặc, ngay lập tức xua tan cái lạnh giá ngoài trời.

Anh ta bật công tắc. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn chùm cổ điển tràn ngập không gian.

Phòng khách rộng lớn, được trang trí tối giản nhưng đầy gu thẩm mỹ. Một chiếc sofa da bò lớn đặt đối diện lò sưởi đang cháy âm ỉ. Nhưng điều khiến An Nhược chú ý nhất chính là những bức tranh trừu tượng khổ lớn treo trên tường, màu sắc mãnh liệt và đường nét gợi cảm đến mức bức bối.

"Ngồi xuống đi," Bách Dương chỉ vào chiếc sofa. Giọng anh ta vẫn trầm ổn, không thể đoán được cảm xúc.

An Nhược đặt chiếc túi xách xuống sàn, từ tốn ngồi xuống mép ghế. Cô co chân lại, cố gắng thu nhỏ bản thân mình. Cô cảm thấy mình quá nhỏ bé và lạc lõng trong không gian này, dưới ánh mắt sắc như dao của anh ta.

Bách Dương đi vào bếp, rót một cốc nước ấm rồi quay lại, đặt nó trên bàn gỗ. Khoảnh khắc anh ta cúi người, mùi hương nam tính đặc trưng lại quấn lấy khứu giác cô.

"Tôi tên là Bách Dương," anh ta nói, giọng điệu gần như là tuyên bố. "Cô đã biết về luật lệ. Đây là điều kiện của tôi."

Anh ta dừng lại, ánh mắt nhấn mạnh vào sự hoang mang của cô.

"Cô sẽ ở phòng khách. Cô không được phép bước vào tầng hai, hoặc mở bất cứ cánh cửa nào trên tầng đó. Thời hạn, ba ngày. Cô sẽ tự tìm đường rời đi sau đó."

An Nhược gật đầu ngay lập tức, thở phào nhẹ nhõm. Những điều kiện này, dù kỳ lạ, nhưng hoàn toàn chấp nhận được. Cô tưởng rằng anh ta sẽ đòi hỏi thứ gì đó ghê gớm hơn.

"Tôi hiểu. Cảm ơn anh, Bách Dương."

Anh ta nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên, nụ cười mờ ám đó lại xuất hiện, khiến tim cô hẫng một nhịp.

"Đừng vội cảm ơn. Điều kiện cuối cùng," anh ta tiến lại gần, cúi thấp người xuống ngang tầm mắt cô. Hơi thở ấm nóng phả vào mặt An Nhược. Cô căng thẳng đến mức nghẹt thở, cố gắng không lùi lại.

"Cô phải luôn trung thực với tôi. Bất kỳ sự dối trá hay gian dối nào, dù nhỏ, cô sẽ phải chịu một hình phạt do tôi tùy ý quyết định."

Anh ta nói chữ "hình phạt" một cách nhấn nhá, đầy uy quyền và gợi mở, khiến An Nhược có cảm giác như một sợi dây vô hình vừa được thắt chặt quanh cổ cô.

An Nhược nuốt khan. Trong ánh mắt anh ta, cô nhìn thấy sự thăm dò và một điều gì đó mơ hồ đang rực cháy. Sự ngây thơ của cô đột nhiên cảm thấy bị thách thức một cách mãnh liệt.

"Tôi hứa," cô đáp, giọng nói hơi run rẩy, "Tôi sẽ không nói dối."

Bách Dương đứng thẳng dậy, vẻ mặt trở lại sự lạnh lùng thường thấy. Anh ta đi đến một góc, lấy ra một chiếc chăn mỏng và một chiếc gối, ném nhẹ xuống sofa.

"Ngủ đi. Tôi không thích bị làm phiền sau mười giờ đêm."

Nói rồi, anh ta đi thẳng về phía cầu thang gỗ tối màu, bước chân dứt khoát và nhịp nhàng, mang theo cả sự bí ẩn và uy lực của mình. An Nhược nhìn theo bóng lưng anh ta biến mất ở tầng trên, nơi ánh đèn dường như không bao giờ vươn tới.

Cô ôm lấy chiếc chăn, cảm thấy ấm áp hơn một chút. Nhưng cái ấm áp đó không đến từ chiếc chăn, mà từ sự căng thẳng đang chạy rần rật trong huyết quản cô.

An Nhược biết, cô đã bước vào lãnh địa của một người đàn ông hoàn toàn xa lạ, và ba ngày ở đây sẽ không đơn thuần là một cuộc tá túc bình thường. Nó là một giao ước ngầm, nơi cô phải tuân thủ luật lệ, và trong sâu thẳm, cô cảm thấy một sự kích thích khó cưỡng khi chấp nhận sự chiếm hữu và kiểm soát tinh tế của anh ta.

Cô nhắm mắt lại, nhưng mùi gỗ đàn hương và ánh mắt sắc lạnh của Bách Dương vẫn ám ảnh trong tâm trí cô. Đêm đầu tiên ở Căn Nhà Số 7 đã bắt đầu, và nó hứa hẹn sự cô độc nhưng lại đầy nguy hiểm cám dỗ.