An Nhược không ngủ được. Dù cơ thể đã kiệt sức sau một ngày dài lang thang và hoảng loạn, tâm trí cô vẫn tỉnh táo một cách lạ thường.
Cô lắng nghe. Căn nhà rộng lớn, dù có vẻ cũ kỹ, lại gần như im lặng tuyệt đối. Cô chỉ nghe thấy tiếng gió biển rì rào bên ngoài và tiếng lửa lách tách trong lò sưởi. Sự tĩnh lặng này càng làm tăng thêm cảm giác cô độc và bất an trong lòng cô.
Mùi hương gỗ đàn hương từ Bách Dương đã thấm vào chiếc chăn mỏng, bao bọc cô trong một thứ cảm giác xa lạ nhưng cũng đầy lôi cuốn. Cô cuộn mình lại, cố gắng tìm kiếm sự ấm áp, nhưng cái lạnh dường như không đến từ bên ngoài mà từ sự căng thẳng không thể giải tỏa.
Cô nhớ lại ánh mắt của anh ta. Ánh mắt thăm dò và không cảm xúc, nhưng lại chứa đựng một sự uy quyền khiến cô phải tuân phục. Sự chiếm hữu đó không hề lộ liễu, mà ngấm ngầm và tinh tế, qua từng lời nói, từng cái nhìn.
Khoảng 2 giờ sáng, An Nhược khát nước.
Cô nhẹ nhàng trườn ra khỏi chiếc chăn, bước chân rón rén trên sàn gỗ lạnh lẽo. Ánh đèn ngủ mờ ảo trong góc bếp chỉ đủ soi sáng lối đi. Cô rón rén đi qua phòng khách, hướng về phía bếp.
Đột nhiên, một bóng đen xuất hiện bên cạnh quầy bar.
An Nhược giật bắn mình, suýt nữa hét lên.
Là Bách Dương. Anh ta đang đứng đó, dựa lưng vào quầy, thân hình cao lớn tạo thành một bóng đổ mạnh mẽ dưới ánh đèn mờ. Anh ta mặc chiếc áo thun đen đơn giản và quần dài, nhưng vẫn toát ra một vẻ hấp dẫn khó cưỡng.
"Cô đã vi phạm," Bách Dương lên tiếng, giọng nói trầm thấp như tiếng đàn violon bị kéo căng.
An Nhược bối rối. "Tôi… tôi xin lỗi. Tôi chỉ khát nước thôi. Tôi sẽ quay về ngay."
"Luật là không làm phiền sau mười giờ đêm," anh ta nói, không hề nao núng. "Ra khỏi phòng khách lúc này được coi là làm phiền."
Cảm giác sợ hãi bao trùm An Nhược. Cô nuốt khan, sự ngây thơ của cô bị thử thách bởi sự nghiêm khắc của anh ta.
"Tôi xin lỗi. Tôi quên mất."
Bách Dương bước ra khỏi góc tối, tiến gần hơn về phía cô. Mỗi bước chân của anh ta đều mang theo một sức nặng vô hình.
"Nói dối là hình phạt nặng hơn. Tôi tin rằng cô đã không ngủ từ nãy đến giờ," anh ta nói, ánh mắt nhấn mạnh vào sự mệt mỏi dưới quầng mắt cô. Anh ta chính xác đến mức đáng sợ.
"Tôi không nói dối. Tôi chỉ… khó ngủ." An Nhược cảm thấy bất lực khi phải chống lại sự thăm dò quá mức này.
Bách Dương dừng lại ngay trước mặt cô. Khoảng cách giữa họ gần đến mức An Nhược có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng và nam tính của anh ta. Anh ta đưa tay lên, không phải để chạm vào cô, mà để cố ý vuốt nhẹ vào sợi tóc vừa rơi xuống má cô.
Cái chạm tay thoáng qua ấy như một luồng điện mạnh mẽ chạy khắp cơ thể An Nhược, khiến cô run rẩy.
"Phần thưởng cho việc cố gắng trung thực," anh ta nói khẽ, giọng đầy mờ ám. "Cô được phép uống nước. Và thêm một điều khoản nhỏ."
Bách Dương cúi sát xuống tai cô, hơi thở anh ta nhẹ nhàng nhưng lại đốt cháy làn da cô.
"Trong ba ngày này, nếu cô vô tình thấy tôi ở bất kỳ trạng thái nào... riêng tư hoặc thoải mái, cô không được phép nhìn chằm chằm hoặc thể hiện sự tò mò quá mức. Cô phải giữ sự bình tĩnh và giữ khoảng cách. Đó là sự tôn trọng mà tôi yêu cầu."
An Nhược nín thở, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Cô không biết anh ta ám chỉ điều gì, nhưng cái cách anh ta nhấn mạnh vào từ "riêng tư" và "thoải mái" lại gợi mở đến những tình huống cực kỳ kích thích.
"Tôi… tôi sẽ tuân theo," cô thì thầm.
Bách Dương hài lòng lùi lại một bước, nhưng ánh mắt anh ta vẫn quấn lấy cô. Anh ta nhìn cô uống nước, rồi đứng đó chờ đợi. Sự chiếm hữu công khai này khiến cô không thể thư giãn.
Uống xong, An Nhược vội vàng quay lại sofa. Khi cô đang nằm xuống, cô nghe thấy giọng anh ta từ phía cầu thang:
"Và An Nhược. Sáng mai, 7 giờ, có mặt ở bếp."
"Tại sao?" Cô hỏi theo bản năng.
"Luật. Không được hỏi lý do của luật. Cô chỉ cần tuân thủ."
Anh ta đã biến mất. An Nhược nằm đó, cảm giác bất lực nhưng cùng lúc lại bị hấp dẫn bởi sự kiểm soát tuyệt đối này. Cô không còn là An Nhược đang đi du lịch nữa. Cô là một khách trọ bị đặt dưới quyền sở hữu tạm thời của chủ nhân bí ẩn này. Ba ngày này, chắc chắn sẽ là ba ngày căng thẳng và nguy hiểm nhất trong cuộc đời cô.