An Nhược tỉnh giấc bởi mùi hương gợi cảm của cà phê rang xay và bánh mì nướng thoang thoảng. Mặc dù cô ngủ không sâu, nhưng chiếc sofa da mềm mại và hơi ấm từ lò sưởi đã giúp cô hồi phục phần nào.
Cô ngồi dậy, nhìn đồng hồ. Đúng 6 giờ 55 phút sáng. Cô có năm phút để chuẩn bị. Sự nghiêm khắc của Bách Dương về thời gian khiến cô không dám chần chừ.
Phòng khách, nơi cô đã ngủ, giờ đây dưới ánh sáng ban ngày trông có vẻ bình thường hơn, nhưng vẫn toát ra sự tĩnh lặng và xa cách. Cô thu dọn chăn gối gọn gàng, cố gắng xóa đi mọi dấu vết về sự tồn tại của mình.
Cô bước vào bếp, nơi ánh nắng sớm chiếu rọi qua ô cửa sổ lớn. Bách Dương đang đứng bên quầy bar, lưng quay về phía cô. Anh ta chỉ mặc chiếc quần jogger màu xám sẫm, để trần phần trên cơ thể.
An Nhược đứng sững lại ở cửa.
Cơ thể anh ta hoàn hảo đến kinh ngạc. Làn da ngăm khỏe khoắn, cơ bắp cuồn cuộn nhưng không hề thô kệch, đặc biệt là bờ vai rộng và cơ lưng săn chắc chuyển động nhịp nhàng khi anh ta pha cà phê. Đó là một bức tượng điêu khắc sống, một cảnh tượng riêng tư quá đỗi hấp dẫn mà cô không ngờ mình sẽ được chứng kiến.
Lời cảnh báo đêm qua của anh ta vọng lại trong đầu cô: “Nếu cô vô tình thấy tôi ở bất kỳ trạng thái nào... riêng tư hoặc thoải mái, cô không được phép nhìn chằm chằm hoặc thể hiện sự tò mò quá mức.”
An Nhược nhanh chóng quay mặt đi, nhìn vào tủ lạnh hoặc bất cứ thứ gì khác. Mặt cô nóng ran. Sự căng thẳng không chỉ đến từ việc cô vừa vi phạm quy tắc, mà còn từ sự hấp dẫn không thể phủ nhận mà cảnh tượng đó mang lại.
"Cô đến đúng giờ," Bách Dương lên tiếng, giọng nói không hề có vẻ ngạc nhiên hay thân mật hơn.
Anh ta xoay người lại, cầm trên tay hai cốc cà phê. Ánh mắt anh ta lướt qua khuôn mặt đang đỏ bừng của cô, nhưng không dừng lại lâu. Anh ta đã mặc thêm một chiếc áo sơ mi đen, nhưng vẫn để mở vài cúc đầu, cố ý phô bày một phần cơ ngực.
"Cà phê đen," anh ta đặt cốc trước mặt cô. "Thói quen của tôi."
An Nhược ngồi xuống, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh tuyệt đối. "Cảm ơn anh."
"Bây giờ là luật mới," Bách Dương chống tay lên bàn, cúi sát xuống An Nhược, chỉ một chút khoảng cách khiến cô nghẹt thở.
"Trong ba ngày cô ở đây, cô sẽ tham gia vào thói quen của tôi. Đó là điều khoản ngầm để đổi lấy sự tá túc miễn phí."
Anh ta đưa ra một chiếc khăn trải bàn sạch sẽ. "Buổi sáng, chúng ta cùng dùng bữa. Buổi tối, chúng ta cùng dùng bữa. Giữa hai khoảng thời gian đó, cô tự do làm những gì mình muốn, miễn là không vượt qua ranh giới đã định."
An Nhược hiểu ra. Anh ta không chỉ cho cô ở nhờ, mà còn kéo cô vào nhịp sống riêng của anh ta. Mối quan hệ này đang dần chuyển từ Chủ Nhà - Khách Trọ sang một sự sống chung đặc biệt và gần gũi hơn.
"Tôi... tôi hiểu," cô đáp, kiềm chế sự tò mò muốn hỏi tại sao lại là cô.
"Tốt."
Bách Dương ngồi xuống đối diện cô, thong thả thưởng thức cà phê. Anh ta nhìn cô. Ánh mắt anh ta giờ đây không còn quá sắc lạnh như đêm qua, mà chuyển thành sự thăm dò chậm rãi và thú vị.
"Cô đã nhìn thấy tôi không mặc áo," anh ta thản nhiên nói, khiến cà phê trong cổ họng An Nhược suýt nữa trào ra.
Cô hốt hoảng ngước lên, tim đập nhanh hơn. "Tôi... tôi xin lỗi! Tôi đã cố gắng không nhìn."
Bách Dương cười nhẹ, nụ cười quỷ quyệt và táo bạo.
"Cô đã vi phạm luật, dù chỉ là một khoảnh khắc vô tình nhưng đáng chú ý. Tuy nhiên, cô đã tuân thủ việc không thể hiện sự tò mò ra mặt."
Anh ta nghiêng người về phía trước một chút. "Sự trung thực đó sẽ được đánh giá cao. Nhưng sự cố gắng kiểm soát ánh mắt đó, lại khiến tôi cảm thấy kích thích hơn."
An Nhược đỏ mặt tột độ. Anh ta đang trêu ghẹo cô một cách công khai, phá vỡ rào cản của sự lịch sự bằng những lời nói gợi cảm và thẳng thắn.
"Vậy," anh ta đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào đầu ngón tay cô đang đặt trên bàn. "Đây là hình phạt và cũng là phần thưởng cho chương đầu của chúng ta."
Bách Dương kéo tay cô về phía mình, lật ngửa bàn tay cô. Anh ta không hôn, không vuốt ve. Anh ta chỉ dùng ngón cái của mình miết nhẹ lên lòng bàn tay cô, một hành động đơn giản nhưng mang đầy sự ám chỉ và chiếm hữu.
"Cảm ơn vì đã làm ấm căn nhà này, An Nhược. Và hãy nhớ, đôi khi, ranh giới mỏng manh nhất lại là ranh giới giữa sự ngây thơ và ham muốn."
An Nhược hoàn toàn tê liệt trước cái chạm mãnh liệt và lời nói sâu cay đó. Cô biết, ranh giới giả tạo mà cô cố gắng thiết lập đã bị Bách Dương phá vỡ ngay trong buổi sáng đầu tiên.