MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủỞ Nhờ Nhà Người LạChương 5

Ở Nhờ Nhà Người Lạ

Chương 5

885 từ · ~5 phút đọc

Buổi sáng trôi qua trong bầu không khí căng thẳng và ngọt ngào đến khó tả. Sau bữa sáng trong im lặng đầy ý tứ, Bách Dương trở về tầng trên làm việc. Anh ta chỉ để lại một câu: "Cô có thể dùng bữa trưa một mình. Nhớ luật: Không tò mò."

An Nhược cố gắng làm quen với vai trò là một "người ở nhờ" nhưng lại bị kiểm soát tinh tế. Cô không dám bật TV hay mở nhạc. Cô ngồi trên sofa, đọc một cuốn sách cô tìm thấy trên kệ. Nhưng mắt cô liên tục lơ đãng nhìn về phía cầu thang, nơi Bách Dương đã biến mất.

Cô tự nhủ, cô chỉ đang tò mò về công việc của một người đàn ông bí ẩn như anh ta, chứ không phải về anh ta. Nhưng cô biết, sự thật là cả hai.

Đến gần trưa, cái bụng An Nhược bắt đầu réo gọi. Cô đứng dậy, đi vào bếp. Căn bếp hiện đại và sạch sẽ, với đầy đủ dụng cụ nấu nướng. Cô quyết định làm món mì xào đơn giản, vừa nhanh vừa tránh làm phiền chủ nhân của mình.

Trong lúc cô đang lúi húi rửa rau, một chai dầu ăn nằm ở ngăn tủ trên cao mà cô không với tới được. Cô nhón chân, cố gắng hết sức, nhưng vẫn chới với.

Đột nhiên, một bóng người áp sát từ phía sau.

An Nhược giật mình đến mức làm rơi rau. Mùi hương gỗ đàn hương mạnh mẽ và quen thuộc xộc vào mũi cô, bao trùm lấy cô hoàn toàn.

Bách Dương đã xuống bếp lúc nào cô không hề hay biết.

Anh ta đứng sát sau lưng cô, hơi thở nóng ấm phả vào gáy. Tay anh ta vươn qua đầu cô một cách dễ dàng, mở tủ và lấy chai dầu ăn. Toàn bộ cơ thể cô bị bao bọc trong vòng tay anh ta, tư thế thân mật đến mức ngạt thở.

"Cô nên yêu cầu sự giúp đỡ," anh ta nói khẽ, giọng trầm ấm và đầy gợi cảm, như thể anh ta đang nói một bí mật chỉ có hai người biết. "Đừng cố làm những việc quá sức."

Mặc dù anh ta đang nói về chai dầu ăn, An Nhược lại cảm thấy câu nói đó có ý nghĩa sâu xa hơn. Cô cảm thấy khuôn mặt nóng ran khi cảm nhận được sự mạnh mẽ và săn chắc của cơ thể anh ta ở ngay sau lưng.

"Tôi… tôi xin lỗi. Tôi không muốn làm phiền anh," cô lí nhí.

Bách Dương vẫn không rời đi ngay. Anh ta chậm rãi đặt chai dầu ăn xuống quầy, rồi cố ý nán lại thêm một chút, tay anh ta vẫn đặt hờ trên quầy, khóa chặt cô trong vòng tay vô hình.

"Tôi không cảm thấy bị làm phiền. Ngược lại," anh ta thì thầm, giọng nói mang một sự thích thú ngầm. "Tôi thích cảm giác mình được cần đến."

Sau đó, anh ta từ từ lùi lại. Khoảnh khắc anh ta rời đi, An Nhược cảm thấy một sự hụt hẫng khó hiểu, kèm theo là sự bối rối đến tột độ.

Cô vội vàng quay lại công việc nấu nướng của mình, nhưng đôi tay cô run rẩy, khiến con dao suýt cắt vào tay. Cô biết, anh ta cố tình làm vậy. Anh ta đang kiểm soát không gian vật lý của cô, thử thách sự ngây thơ và giới hạn của cô bằng những hành động vô tình nhưng đầy chủ ý.

Bách Dương dựa vào cửa bếp, khoanh tay và quan sát cô. Anh ta không nói gì, nhưng ánh mắt chăm chú đó khiến An Nhược cảm thấy mình như đang bị phơi bày dưới mọi góc độ.

Khi cô đang xào mì, vì quá căng thẳng, cô vô tình làm đổ một ít dầu nóng lên tay.

"A!" Cô kêu lên khe khẽ, vội vàng rút tay lại.

Trong một giây, Bách Dương đã ở bên cạnh cô. Anh ta nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đến bồn rửa, mở nước lạnh.

"Cẩn thận," giọng anh ta trở nên nghiêm khắc và lo lắng một cách bất ngờ.

Anh ta giữ tay cô dưới vòi nước lạnh. Lòng bàn tay rộng lớn và ấm áp của anh ta bao bọc lấy bàn tay mềm mại của cô. Cái nắm tay này khác hẳn cái chạm khiêu khích lúc sáng. Nó mang theo sự quan tâm thực lòng, nhưng lại mãnh liệt đến mức khiến trái tim cô rung động khác thường.

Sự cố ý chạm ban đầu đã biến thành một sự tiếp xúc chân thật và cần thiết. Sự gần gũi này, trong một tình huống đau đớn nhỏ, lại đốt cháy mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói táo bạo nào.

Bách Dương buông tay cô ra khi anh ta chắc chắn vết bỏng không nghiêm trọng. "Hãy để tôi làm," anh ta nói. "Vào sofa chờ tôi."

Anh ta không cho cô cơ hội phản đối. An Nhược biết, cô không chỉ là khách trọ ở nhờ nữa. Cô đã trở thành một phần tử trong tầm mắt và sự chăm sóc đặc biệt của chủ nhân bí ẩn này. Và trong sâu thẳm, cô nhận ra, cô không muốn rời khỏi vòng kiểm soát đầy mê hoặc này.