MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủỞ Nhờ Nhà Người LạChương 6

Ở Nhờ Nhà Người Lạ

Chương 6

1,027 từ · ~6 phút đọc

Buổi tối đó, sự căng thẳng giữa An Nhược và Bách Dương dường như nhân lên gấp bội. Sau khi băng bó vết bỏng nhỏ cho cô một cách tỉ mỉ và âm thầm, Bách Dương đã tự mình hoàn thành bữa trưa và bữa tối. Sự chăm sóc không lời đó khiến An Nhược cảm thấy bối rối và say mê cùng lúc.

Đến khoảng 9 giờ tối, Bách Dương đứng dậy. "Giờ nghỉ ngơi. Nhớ luật: không làm phiền."

An Nhược gật đầu. Cô muốn nói lời cảm ơn về bữa ăn và vết thương, nhưng anh ta đã quay lưng đi thẳng lên tầng hai.

Cô vào phòng tắm. Sau khi bị ướt mưa hôm qua và căng thẳng cả ngày, cô khao khát được ngâm mình trong nước nóng. Căn phòng tắm ở tầng một rộng rãi và sạch sẽ. An Nhược ngâm mình trong bồn, cảm giác thư thái hiếm hoi bao trùm.

Nhưng khi cô lau khô người, nhìn vào chiếc túi xách du lịch lộn xộn của mình, cô nhận ra một vấn đề. Cô đã dùng hết bộ đồ ngủ cotton dày dặn của mình. Chiếc còn lại, nằm ở dưới đáy túi, là bộ đồ ngủ lụa mỏng màu đỏ rượu, mềm mại và gợi cảm hơn hẳn.

An Nhược do dự. Mặc bộ đồ này ra phòng khách, nơi Bách Dương có thể bất ngờ xuất hiện, là một sự mạo hiểm vô cùng lớn. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc mặc lại quần áo ban ngày ẩm ướt, điều đó lại càng không thoải mái.

Cuối cùng, sự mệt mỏi đã chiến thắng sự thận trọng. Cô mặc bộ đồ lụa mỏng. Chất liệu mát lạnh và mềm mại lướt trên da, mang lại cảm giác dễ chịu. Chiếc áo hai dây và quần short lụa ôm sát cơ thể, tạo nên những đường cong mềm mại mà cô không chủ ý phô bày.

Cô bước ra khỏi phòng tắm, cảm thấy bất an một cách rõ rệt. Cô đi nhanh qua phòng khách, cố gắng về lại sofa của mình.

"Cô đang làm gì vậy?"

Giọng nói trầm thấp và nguy hiểm đó vang lên ngay phía sau cô. An Nhược giật mình, tim cô nhảy loạn.

Bách Dương đang đứng ngay cửa cầu thang, anh ta chưa lên phòng. Anh ta mặc chiếc áo thun đen mỏng, mái tóc vẫn còn hơi ẩm. Ánh mắt anh ta sắc lạnh và không che giấu sự thăm dò mãnh liệt khi nhìn chằm chằm vào bộ trang phục trên người cô.

An Nhược cảm thấy như có một luồng lửa đốt cháy trên da thịt mình. Cô vội vàng ôm lấy bản thân, cố gắng che đi những phần phơi bày quá mức.

"Tôi... Tôi xin lỗi. Tôi không có đồ ngủ nào khác," cô lí nhí, cảm thấy mình quá đỗi nhỏ bé và mong manh trước sức nặng từ ánh mắt anh ta.

Bách Dương bước xuống một bậc cầu thang. Anh ta chậm rãi tiến về phía cô, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình đè nén cô.

"Tôi đã nói, đây là nhà tôi. Và tôi có luật," anh ta nói, giọng anh ta trầm hẳn xuống, nhưng lại gợi cảm và khắc nghiệt hơn bao giờ hết. "Cô biết rõ cô đang mặc gì. Cô biết rõ nó quá gợi mở cho một không gian chung như thế này."

Anh ta dừng lại ngay trước mặt cô. An Nhược có thể ngửi thấy mùi xà phòng nam tính tươi mát hòa quyện với mùi gỗ đàn hương quen thuộc.

"Cô đang cố ý thử thách tôi, An Nhược?"

"Không! Tôi thề là không," cô vội vã phủ nhận, nhưng giọng nói run rẩy của cô lại phản bội cô.

Bách Dương đưa tay lên, chạm vào quai áo lụa trên vai cô, ngón tay anh ta lạnh ngắt so với làn da nóng ran của cô. Cái chạm tinh tế đó lại mang đầy sự ám chỉ.

"Nó đẹp," anh ta thừa nhận, ánh mắt rực lửa lướt dọc theo đường viền cổ cô. "Nó khiêu khích. Và nó vi phạm nghiêm trọng quy tắc giữ khoảng cách ở nơi này."

Anh ta cố ý miết nhẹ ngón tay cái lên làn da mịn màng dưới quai áo, khiến An Nhược rùng mình và run rẩy không thể kiểm soát.

"Đây là lời cảnh cáo đầu tiên và cuối cùng, An Nhược. Cô không được phép cố tình tạo ra những tình huống cám dỗ như thế này trong nhà tôi. Hoặc, cô sẽ phải chịu hình phạt nghiêm khắc hơn so với cái chạm tay buổi sáng."

Dù là lời cảnh cáo, nhưng giọng điệu của anh ta lại nghe như một lời thách thức và mời gọi táo bạo hơn là một sự răn đe. Sự chiếm hữu và khát khao toát ra từ anh ta khiến cô gần như nghẹt thở.

An Nhược nuốt khan. Cô biết, Bách Dương đang cầm trịch trò chơi nguy hiểm này, và anh ta đã hoàn toàn phát hiện ra sự tác động của cô lên anh ta.

"Tôi... tôi xin lỗi. Tôi sẽ không tái phạm," cô thề, giọng nói gần như là một tiếng thở dài.

Bách Dương nhìn cô thêm một khoảnh khắc dài và nồng nhiệt, như thể anh ta đang ghi nhớ từng đường nét gợi cảm dưới lớp lụa mỏng manh đó.

Cuối cùng, anh ta buông tay.

"Tốt. Đi ngủ đi. Nếu cô còn bước ra khỏi sofa với bộ dạng này, tôi sẽ không thể đảm bảo được sự bình tĩnh của mình nữa."

Anh ta quay người, dứt khoát bước lên cầu thang.

An Nhược lảo đảo lùi lại phía sofa, trái tim vẫn đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô ôm chặt lấy bản thân, cảm thấy vừa nhục nhã vì bị phát hiện, vừa hưng phấn đến râm ran vì sự phản ứng mãnh liệt của Bách Dương.

Cô biết, từ giây phút này, giới hạn giữa họ đã mỏng manh hơn cả tấm lụa cô đang mặc. Ba ngày ở nhờ này chắc chắn sẽ là một cuộc giằng co khủng khiếp giữa sự tuân thủ và ham muốn.