MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủỞ Nhờ Nhà Người LạChương 7

Ở Nhờ Nhà Người Lạ

Chương 7

819 từ · ~5 phút đọc

Sau lời cảnh cáo rực lửa của Bách Dương, An Nhược đã nhanh chóng cuộn mình trong chiếc chăn dày cộp trên sofa, cố gắng che chắn bộ đồ ngủ lụa khỏi mọi ánh nhìn tiềm ẩn. Cô nhắm chặt mắt, nhưng hơi ấm từ chiếc chăn không thể xua đi cảm giác bỏng rát từ ngón tay anh ta vừa chạm vào vai cô.

Hơn cả sự sợ hãi bị phạt, An Nhược cảm thấy kích thích tột độ. Bách Dương không chỉ nhận ra sự cám dỗ, mà còn công khai thừa nhận rằng cô đã làm lay chuyển sự bình tĩnh của anh ta. Đó là một chiến thắng ngầm, một sự thử thách nguy hiểm vừa được chấp nhận.

Cô cố gắng ngủ, nhưng sự căng thẳng không buông tha.

Khoảng nửa đêm, khi mọi thứ chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, An Nhược đột nhiên nghe thấy một âm thanh lạ lùng.

Đó không phải là tiếng gió hay tiếng mưa. Đó là một âm thanh mờ ám và rất khẽ vọng xuống từ tầng hai—từ căn phòng nơi Bách Dương đang ngủ.

Âm thanh đó trầm đục, nhịp nhàng và kéo dài, giống như tiếng va chạm mềm mại của vật gì đó vào tường, hoặc một tiếng thở dốc bị kìm nén.

An Nhược nín thở. Mọi sợi thần kinh của cô căng ra.

Luật: Không tò mò. Không làm phiền. Lời cảnh cáo của Bách Dương vang vọng trong đầu cô.

Nhưng sự kích thích mà anh ta đã gieo rắc trong suốt ngày hôm qua giờ đây lại bùng lên thành một ngọn lửa tò mò khó cưỡng. Cô tự hỏi, Bách Dương đang làm gì? Anh ta có đang gặp rắc rối không? Hay anh ta đang...

Âm thanh tăng dần về cường độ. Nó trở nên rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn, đôi khi là một tiếng rên rỉ rất khẽ, bị đè nén và đứt quãng, như thể chủ nhân của nó đang cố gắng kiềm chế một cơn đau đớn hoặc một loại cảm xúc mãnh liệt nào đó.

Máu trong huyết quản An Nhược như sôi lên. Khuôn mặt cô nóng bừng. Cô biết rõ bản chất của những âm thanh này. Chúng quá riêng tư, quá cá nhân, và quá gợi mở đối với một người đang vô tình lắng nghe.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng phớt lờ, cố gắng nghĩ về chuyến du lịch thất bại của mình. Nhưng nhịp điệu hấp dẫn và khó hiểu từ tầng trên cứ ám ảnh lấy cô. Cô gần như có thể hình dung ra thân hình mạnh mẽ của Bách Dương đang vật lộn với một điều gì đó mãnh liệt trong bóng tối.

Sự tò mò chiến thắng.

An Nhược rón rén trườn ra khỏi chăn. Cô nhón chân trên sàn gỗ lạnh lẽo, bước từng bước nhẹ nhàng về phía cầu thang. Cô không có ý định lên tầng, cô chỉ muốn đến gần hơn một chút, để xác nhận những gì cô đang nghe.

Cô dừng lại dưới chân cầu thang. Từ vị trí này, âm thanh trở nên rõ ràng và căng thẳng hơn. Đó là sự kết hợp của tiếng va chạm dồn dập và tiếng thở dốc nặng nề bị đè nén.

Môi An Nhược khô khốc. Cô mơ hồ cảm nhận được một áp lực nào đó đang đè nén nơi Bách Dương đang ở, một sự giải tỏa mãnh liệt sắp sửa bùng nổ.

Cô đứng im, tê liệt bởi sự cấm đoán và hấp dẫn. Cô cảm thấy mình như một kẻ trộm thăm dò bí mật của chủ nhân căn nhà, nhưng lại không thể rời đi.

Đột nhiên, âm thanh dừng lại đột ngột. Một sự im lặng khắc nghiệt bao trùm.

An Nhược giật mình lùi lại một bước, tim đập nhanh như vũ bão. Cô có cảm giác mạnh mẽ rằng Bách Dương đã nghe thấy tiếng động của cô, dù chỉ là một tiếng động rất khẽ.

Cô vội vã quay trở lại sofa, chui vào chăn. Toàn thân cô run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự xâm phạm nguy hiểm mà cô vừa thực hiện, và những ảo ảnh rực lửa mà âm thanh đó đã vẽ ra trong đầu cô.

Mọi thứ trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết.

Chỉ vài phút sau, một tiếng động thay thế vang lên từ tầng trên. Là tiếng nước chảy từ phòng tắm, dường như Bách Dương đang rửa ráy.

An Nhược nằm đó, hồi hộp và xấu hổ. Cô đã vi phạm quy tắc tò mò một cách nghiêm trọng, và cô biết, chủ nhân căn nhà quyền lực kia sẽ sớm phát hiện ra.

Sự khiêu khích của bộ đồ lụa đã dẫn đến sự tò mò mãnh liệt này. Và cô tự hỏi, hình phạt cho hành động nguy hiểm này sẽ là gì? Đó chắc chắn sẽ là một hình phạt khiến cô không thể quên được.