MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủỞ Nhờ Nhà Người LạChương 8

Ở Nhờ Nhà Người Lạ

Chương 8

890 từ · ~5 phút đọc

An Nhược cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ, nhưng đó là một giấc ngủ hỗn loạn. Tâm trí cô bị chi phối bởi những âm thanh bí ẩn và những hình ảnh mơ hồ về Bách Dương.

Trong cơn mơ, cô thấy mình đang đứng dưới chân cầu thang, nhưng căn nhà không còn tối tăm nữa mà được nhuộm trong ánh sáng đỏ mờ ảo. Bách Dương không còn mặc áo, anh ta đứng đó, thân hình cường tráng được bao phủ bởi mồ hôi. Ánh mắt anh ta rực lửa, không phải giận dữ mà là một sự khao khát mãnh liệt hướng về phía cô.

Anh ta chậm rãi bước xuống, mỗi bước đi đều mang theo một sức nặng cám dỗ. Anh ta không nói gì, chỉ đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, cái chạm tay nóng bỏng và chiếm hữu đến mức khiến cô nghẹt thở.

"Cô đang tò mò về tôi, An Nhược," anh ta nói thầm trong mơ, giọng nói trầm ấm và quyền lực hơn bao giờ hết. "Hãy trung thực. Hãy dám thừa nhận điều cô muốn thấy."

Cơn mơ quá đỗi chân thật khiến cô run rẩy, cô cảm thấy bàn tay anh ta lướt dọc sống lưng cô, kéo chiếc áo lụa mỏng manh của cô. Cô muốn kháng cự, nhưng cơ thể lại phản bội cô, hưởng ứng lại cái chạm mê hoặc đó.

Rắc!

Một tiếng động rõ ràng và đột ngột kéo An Nhược ra khỏi cơn mơ rực lửa.

Cô bật dậy trên sofa, tim đập thình thịch đến mức đau nhói. Ánh sáng ban mai đã len lỏi qua ô cửa sổ. Cô thở dốc, nhận ra đó chỉ là một cơn ác mộng kích thích được tạo ra bởi sự căng thẳng đêm qua.

Nhưng cảm giác những ngón tay anh ta chạm vào cô vẫn còn sống động trên da thịt.

Cô hốt hoảng nhìn đồng hồ. 7 giờ 02 phút. Cô đã trễ!

"Xin lỗi!" An Nhược vội vàng kéo chiếc chăn ra.

Cô thấy Bách Dương đang đứng ở ngưỡng cửa bếp, anh ta vừa làm vỡ một chiếc cốc sứ trên sàn. Chiếc cốc vỡ tan, nhưng đó không phải là điều khiến An Nhược sửng sốt.

Anh ta đã thay đồ, mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và quần âu lịch sự. Nhưng ánh mắt anh ta lại u ám và khắc sâu một sự mệt mỏi rõ rệt sau một đêm khó khăn.

"Cô đã phá vỡ luật lệ đầu tiên của ngày hôm nay, An Nhược," anh ta nói, giọng điệu nghiêm khắc nhưng xen lẫn một sự khàn đặc khó hiểu. "Cô đã trễ hai phút."

An Nhược vội vàng đi về phía anh ta. "Tôi xin lỗi! Tôi ngủ quên mất, tôi..."

Cô dừng lại, nhìn vào chiếc cốc vỡ. "Anh có sao không? Để tôi dọn dẹp."

Bách Dương đưa tay ra, ngăn cản cô. Anh ta bước qua những mảnh vỡ, tiến lại gần cô.

"Cô không cần phải dọn dẹp. Tôi đã nói cô tuân thủ giờ giấc của tôi."

Anh ta dừng lại, ánh mắt sắc lạnh và thăm dò nhìn thẳng vào mắt cô, như thể anh ta đang cố gắng đọc suy nghĩ của cô.

"Đêm qua, cô đã vi phạm quy tắc không tò mò."

An Nhược cứng họng. Cô biết mình không thể nói dối về điều này. Hơi ấm và sự áp đặt từ Bách Dương lúc này mãnh liệt hơn cả đêm qua.

"Phải," cô thở dài, cúi đầu thừa nhận. "Tôi đã nghe thấy tiếng động. Tôi đi xuống cầu thang, nhưng tôi đã quay lại ngay."

Sự trung thực của cô lại tạo nên một sự căng thẳng mới.

Bách Dương lắc đầu nhẹ, môi anh ta căng thẳng. "Cô không cần phải giải thích những gì tôi đã nghe thấy trong đêm. Hay những gì tôi đoán được trong cơn mơ của cô."

An Nhược sửng sốt ngước nhìn. Cô không thể tin được anh ta vừa nhắc đến "cơn mơ" của cô. Phải chăng anh ta cũng có những giấc mơ hỗn loạn tương tự?

"Tôi không hiểu..." cô thì thầm.

"Cô sẽ hiểu thôi," Bách Dương ngắt lời, giọng anh ta trầm hẳn xuống, đầy uy quyền và chiếm hữu. "Hình phạt cho sự tò mò quá mức và trễ giờ này sẽ là... Sự gần gũi bắt buộc."

Anh ta chộp lấy cổ tay cô, không hề đau đớn, nhưng đầy mạnh mẽ và quyết đoán. Anh ta kéo cô đi thẳng, không phải vào bếp, mà về phía một cánh cửa gỗ khác mà cô chưa từng để ý, nằm khuất sau tủ sách.

"Hôm nay là ngày đầu tiên của sự gần gũi. Cô sẽ phải ở bên tôi trong suốt thời gian tôi làm việc," anh ta tuyên bố. "Cô sẽ ngồi trong lãnh địa riêng của tôi, quan sát tôi làm việc. Để cô biết, sự tĩnh lặng không phải lúc nào cũng là sự yên bình."

An Nhược bị kéo đi một cách bị động. Toàn thân cô run rẩy, vừa vì sợ hãi luật lệ mới, vừa vì sự hưng phấn mãnh liệt khi được phép bước vào thế giới riêng của Bách Dương.

Đây không phải là một hình phạt. Đây là một sự mời gọi công khai, một sự dẫn dụ nguy hiểm vào tâm điểm của sự bí ẩn và cám dỗ.