MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủỞ Nhờ Nhà Người LạChương 9

Ở Nhờ Nhà Người Lạ

Chương 9

962 từ · ~5 phút đọc

An Nhược bị kéo vào một căn phòng mà cô chưa từng thấy. Đó là một studio làm việc rộng lớn, tràn ngập ánh sáng tự nhiên. Khác hẳn với vẻ ngoài tối tăm của ngôi nhà, căn phòng này được sơn màu trắng, với một bức tường kính lớn nhìn ra khu vườn xanh mát phía sau.

Nơi đây có mùi sơn dầu, giấy cũ và một chút mùi thuốc lá thoang thoảng.

Căn phòng là một sự hỗn độn nghệ thuật. Giá vẽ lớn đặt giữa phòng, được phủ một tấm vải. Trên bàn làm việc, các bản phác thảo, cọ vẽ, và những lọ màu nằm rải rác. An Nhược nhận ra, Bách Dương không phải là kiến trúc sư, anh ta là một họa sĩ.

Điều này càng làm tăng thêm sự bí ẩn và quyến rũ của anh ta.

Bách Dương buông tay cô ra, chỉ vào một chiếc ghế sofa bọc vải thô đặt ở góc phòng. "Ngồi đi. Và đừng phát ra bất kỳ âm thanh nào. Cô là khán giả hôm nay."

Anh ta đi về phía giá vẽ. An Nhược im lặng làm theo, ngồi xuống chiếc sofa, cảm thấy mình như một vật trang trí được đặt vào một bức tranh sống.

Bách Dương cởi chiếc áo sơ mi trắng lịch sự ra. Anh ta chỉ mặc chiếc quần âu sẫm màu, để trần phần trên cơ thể. Đây không phải là hành động thiếu thận trọng buổi sáng sớm, mà là một sự cố ý phóng khoáng và táo bạo trong lãnh địa riêng của anh ta.

An Nhược nuốt khan, cảm thấy nhiệt độ trong phòng tăng lên. Cô phải cố gắng hết sức để giữ cho ánh mắt mình không dừng lại quá lâu trên cơ bụng săn chắc và cơ ngực vạm vỡ của anh ta.

Anh ta bắt đầu làm việc. Anh ta tháo tấm vải che, lộ ra một bức tranh sơn dầu còn dang dở. Bức tranh trừu tượng, với màu sắc rực lửa và những đường nét mạnh mẽ, thể hiện một sự đam mê và dữ dội bị kìm nén.

Trong lúc làm việc, Bách Dương hoàn toàn tập trung. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán và cơ bắp cánh tay anh ta căng lên nhịp nhàng theo từng nét cọ. Sự hấp dẫn của anh ta lúc này không chỉ đến từ vẻ ngoài, mà còn từ sự sống động và mãnh liệt của một người đàn ông đang thể hiện tài năng và linh hồn của mình.

An Nhược quan sát anh ta, say mê một cách âm thầm. Cô nhận ra sự dữ dội mà cô nghe thấy đêm qua không phải chỉ là tiếng động mơ hồ, mà là sự bùng nổ của năng lượng sáng tạo bị dồn nén của anh ta.

Đột nhiên, Bách Dương dừng lại. Anh ta quay đầu, ánh mắt gặp ánh mắt cô. Lần này, ánh mắt anh ta không hề có sự khắc nghiệt của chủ nhân mà thay vào đó là sự mệt mỏi và mong muốn được thấu hiểu.

Anh ta đi đến tủ lạnh nhỏ, lấy ra một chai nước lạnh, rồi ném chai nước còn lại về phía An Nhược.

"Cô vẫn còn tò mò về những âm thanh đó?" anh ta hỏi thẳng thừng.

An Nhược bối rối mở nắp chai nước. "Tôi... tôi chỉ lo lắng."

"Lo lắng?" Bách Dương cười khẩy. "Hay là kích thích?"

Anh ta tiến đến gần chiếc sofa, đứng ngay trước mặt cô. Hơi thở anh ta nặng nhọc hơn bình thường.

"Cô ở đây, An Nhược, không phải để lo lắng. Cô ở đây để quan sát và ghi nhớ những gì cô thấy," anh ta cúi xuống, ánh mắt chiếm hữu và thách thức.

"Cô đã thấy. Cô đã nghe. Cô đã thấy sự dữ dội của tôi. Nó không chỉ ở trên canvas. Nó còn ở... mọi nơi."

Anh ta đưa tay lên, chạm vào quai hàm căng thẳng của cô. Cái chạm tay này lâu hơn, sâu hơn những lần trước. An Nhược cảm thấy cơ thể mềm nhũn ra.

"Tôi cho phép cô thấy bản chất thật của tôi, như một hình phạt cho sự tò mò của cô. Cô phải chịu đựng sự phóng khoáng này. Cô phải chịu đựng sự gần gũi này. Nó sẽ giết chết sự ngây thơ của cô."

An Nhược ngước nhìn anh ta, môi cô hé mở. Cô không còn cảm thấy sợ hãi. Thay vào đó, một sự dũng cảm bất chợt và mãnh liệt trỗi dậy.

"Tại sao anh phải kiềm chế bản thân mình nhiều như vậy?" Cô hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy quyết tâm. "Nếu anh muốn một điều gì đó... tại sao anh không thẳng thắn?"

Lời nói táo bạo của cô khiến Bách Dương sững lại. Nụ cười mờ ám biến mất, thay vào đó là sự bất ngờ và một ánh nhìn nguy hiểm rực lửa.

"Cô đang thách thức luật lệ, An Nhược. Cô đang cố tình lấn tới ranh giới," anh ta nói khẽ, giọng nói nguy hiểm và mê hoặc.

"Tôi chỉ đang thẳng thắn," cô đáp, ánh mắt quyết liệt không lùi bước. "Như anh đã yêu cầu."

Bách Dương cúi sát xuống, áp đặt toàn bộ sự uy quyền của mình. "Tốt. Rất tốt."

Anh ta đột ngột buông cô ra. "Ngày hôm nay, cô đã hoàn thành hình phạt. Nhưng đêm nay, chúng ta sẽ xem liệu cô có dám giữ sự thẳng thắn này hay không."

Anh ta quay lại giá vẽ, nhưng An Nhược biết, sự căng thẳng giữa họ đã đạt đến một đỉnh điểm mới, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Cô không còn là An Nhược ngây thơ nữa. Cô đã dấn thân vào trò chơi nguy hiểm của chủ nhân căn nhà.