Thời gian trôi qua thật nhanh. Buổi sáng căng thẳng trong studio nghệ thuật của Bách Dương kết thúc bằng sự im lặng đầy ẩn ý. An Nhược ngồi đó, cố gắng hấp thụ hết sự phóng khoáng và mãnh liệt của anh ta, cho đến khi Bách Dương tuyên bố giờ nghỉ trưa.
Ba ngày ở nhờ của cô đã sắp kết thúc.
Buổi tối, bữa ăn diễn ra trong sự ngột ngạt khó thở. Bách Dương không nói một lời nào, nhưng ánh mắt anh ta quấn lấy An Nhược, lướt từ khuôn mặt cô xuống cổ, vai, và chiếc áo len cao cổ cô đã cố tình mặc để che giấu mọi sự khiêu khích.
Cảm giác như anh ta đang thẩm vấn cô bằng ánh nhìn, chờ đợi một lời thú tội hoặc một quyết định.
Sau bữa ăn, họ ngồi đối diện nhau trong phòng khách. Đồng hồ điểm 9 giờ 50 phút tối.
"Đã hết ba ngày," Bách Dương lên tiếng, phá vỡ sự im lặng dài đằng đẵng. Giọng anh ta trầm thấp, không mang cảm xúc thù địch hay thân mật, chỉ là sự thực tế lạnh lùng.
"Cô đã tuân thủ khá tốt các luật lệ của tôi, ngoại trừ một vài lần tò mò khó kiểm soát," anh ta nói, một nụ cười mờ ám thoáng qua trên môi. "Giờ là lúc cô phải rời đi."
An Nhược nín thở. Cô biết mình phải đi. Chuyến du lịch của cô đã bị gián đoạn đủ lâu, và cô cần trở về với cuộc sống thường nhật.
Nhưng trong ba ngày này, cô không chỉ tìm được một chỗ ngủ ấm áp. Cô đã bị cuốn hút vào một cuộc phiêu lưu cảm xúc mãnh liệt và nguy hiểm với chủ nhân căn nhà. Sự chiếm hữu và thử thách của Bách Dương đã làm bung tỏa một bản năng táo bạo và khao khát sâu kín bên trong cô.
Rời đi lúc này... có cảm giác như cô đang cắt đứt một điều gì đó quan trọng vừa mới nảy mầm.
"Tôi... tôi chưa thể đi được," An Nhược nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết. Cô cố gắng giữ ánh mắt mình ổn định khi đối diện với anh ta.
Bách Dương nhướn mày. "Lý do?"
"Tôi cần thêm thời gian," cô thừa nhận, nuốt khan. "Vé xe của tôi không thể mua ngay được. Và... và tôi muốn ở lại thêm."
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén của anh ta, dám thừa nhận sự mong muốn nguy hiểm của mình.
Bách Dương tựa người vào lưng ghế sofa, khoanh tay trước ngực, phong thái thư giãn nhưng uy quyền.
"Cô muốn ở lại. Điều đó đồng nghĩa với việc cô tự nguyện chấp nhận điều khoản mới của tôi," anh ta nói. "Và cô biết, điều khoản mới sẽ không còn đơn giản như ba ngày vừa qua."
"Tôi chấp nhận," An Nhược trả lời ngay lập tức, không hề do dự. "Anh nói đi. Điều khoản là gì?"
Bách Dương cười khẽ, nụ cười lần này rộng hơn và gợi cảm hơn. Nó gần như là một tiếng thở phào hài lòng.
"Tốt. Điều khoản rất đơn giản, An Nhược. Cô sẽ ở lại thêm một tuần."
Anh ta nghiêng người về phía trước, áp đặt sự gần gũi cực độ.
"Trong một tuần này, cô không còn là khách trọ nữa. Cô là người phụ nữ của tôi. Cô phải tham gia vào mọi thói quen của tôi, và cô phải làm hài lòng mọi yêu cầu của tôi, dù là trong không gian riêng tư hay công khai."
Anh ta đưa bàn tay ra, vuốt ve nhẹ nhàng mái tóc cô. "Cô phải tuân thủ sự chiếm hữu của tôi. Ngược lại, tôi sẽ đảm bảo rằng cô sẽ được chăm sóc tuyệt đối."
Lời nói của anh ta không chỉ là giao ước, mà là một sự mời gọi công khai vào mối quan hệ mập mờ và nồng nhiệt.
An Nhược cảm thấy nóng ran từ đầu đến chân. Cô đã dấn thân vào một cam kết nguy hiểm và khiêu khích hơn cô tưởng. Cô tự nguyện giao nộp sự tự do của mình cho chủ nhân căn nhà này.
"Tôi chấp nhận điều khoản," cô khẳng định, giọng cô giờ đây đã trở nên mạnh mẽ và táo bạo hơn.
Bách Dương thu tay về. Anh ta nhìn cô thêm một lúc dài, ánh mắt tận hưởng sự quy phục tự nguyện của cô.
"Tốt. Vậy thì, người phụ nữ của tôi," anh ta đứng dậy, đi về phía cầu thang, nhưng dừng lại và quay đầu nhìn cô.
"Ngày mai, 7 giờ sáng, ở bếp. Nhưng đêm nay, cô có thể ngủ ở đây, hoặc tìm đường lên tầng hai. Lựa chọn là của cô."
Sau đó, anh ta bước lên, để lại An Nhược một mình trong sự tĩnh lặng kích thích.
An Nhược ôm chặt lấy chiếc chăn. Cô biết Bách Dương đã cố tình mở cánh cửa tầng trên cho cô. Sự tò mò mãnh liệt đang giằng xé cô. Cô là người phụ nữ của anh ta, nhưng cô có dám chủ động bước vào lãnh địa riêng của anh ta ngay đêm nay không?
Cô nằm xuống sofa, nhưng chỉ được vài phút. Sự kích thích và khao khát chinh phục đã chiến thắng. Cô đứng dậy, không do dự nữa. Cô tự nguyện bước về phía cầu thang tối màu, tiến lên tầng hai, vượt qua ranh giới cấm kỵ mà cô đã được cảnh báo trong ba ngày qua.