994 từ
Tiếng bàn phím cơ gõ lạch cạch liên hồi trong căn phòng tối mờ, chỉ có ánh sáng xanh leo lét từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt thanh tú của Lăng Hạ. Cô nheo mắt, ngón tay lướt trên phím bấm nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh.
"Double Kill!"
"Triple Kill!"
Trên màn hình, nhân vật sát thủ của cô vừa thực hiện một cú băng trụ điên rồ, hạ gục xạ thủ đối phương ngay trong tầm mắt của cả đội địch. Kênh chat trực tiếp của buổi livestream bùng nổ:
— "Vãi chưởng! Mèo Hoang lại đi săn đầu người rồi!" — "Ai đó cứu lấy anh King đi, hôm nay anh ấy bị Mèo Hoang 'chăm sóc' kỹ quá!" — "Mèo Hoang đúng là khắc tinh của King mà, trận thứ 3 liên tiếp rồi đấy."
Lăng Hạ nhìn dòng chữ "King" trên cái xác nhân vật vừa nằm xuống, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười khổ sở. Cô không thấy vui. Thực ra, cô đang run.
Mọi người chỉ biết "Mèo Hoang" là một streamer bí ẩn, chưa bao giờ lộ mặt, có lối đánh hung hãn và thích "bắt nạt" các tuyển thủ chuyên nghiệp. Nhưng không ai biết rằng, mỗi lần đối đầu với cái tên "King" trên bản đồ ảo, tim Lăng Hạ lại thắt lại một nhịp. Bởi vì King – hay Trình Kiêu ngoài đời thật – chính là người đàn ông đã đá cô không thương tiếc vào ba năm trước, ngay trước ngày anh lên đường tham gia giải đấu thế giới đầu tiên.
"Cảm ơn mọi người đã theo dõi. Hôm nay đến đây thôi."
Lăng Hạ tắt stream, ngả người ra ghế, thở hắt một hơi. Điện thoại bên cạnh rung lên, là tin nhắn từ hội chị em: "Hạ ơi, có việc làm thêm gấp! Đội tuyển KG đang tuyển nhân viên hậu cần tạm thời cho kỳ huấn luyện mùa hè. Lương 50 triệu cho một tháng. Đi không?"
50 triệu. Một con số đủ để cô trả nốt khoản nợ tiền viện phí của mẹ. Nhưng KG... đó là đội tuyển của Trình Kiêu.
Lăng Hạ cắn môi. Ba năm rồi, chắc anh cũng chẳng nhớ nổi khuôn mặt của cô gái nghèo năm ấy. Với lại, cô luôn đeo khẩu trang khi stream, ngoài đời lại ăn mặc tuềnh toàng, đeo kính cận dày cộm. Anh là "Boss" toàn năng, là thần tượng quốc dân, làm sao có thời gian để mắt đến một nhân viên lo cơm nước?
"Vì tiền, nhịn!" – Cô lầm bầm, nhấn nút đồng ý.
Sáng hôm sau, Lăng Hạ có mặt tại trụ sở của KG. Đó là một biệt thự xa hoa ở ngoại ô, nơi tập trung những bộ óc thiên tài nhất của làng game Việt.
"Em là Lăng Hạ đúng không? Công việc đơn giản lắm, lo cơm ngày ba bữa, dọn dẹp phòng tập và tuyệt đối không được làm phiền các tuyển thủ khi họ đang tập luyện." – Anh quản lý đội dặn dò qua loa rồi đẩy cô vào bếp. "Lát nữa đội trưởng sẽ xuống kiểm tra thực đơn, em chuẩn bị đi."
Lăng Hạ đeo khẩu trang y tế kín mít, mặc chiếc tạp dề rộng thùng thình, bắt đầu lúi húi thái hành. Tiếng bước chân đều đặn vang lên từ cầu thang gỗ. Trái tim cô đột ngột đập nhanh đến mức muốn nhảy khỏi lồng ngực.
"Thực đơn tuần này đâu?"
Giọng nói ấy. Trầm thấp, lạnh lùng và mang theo một chút vẻ ngạo nghễ không đổi theo thời gian. Lăng Hạ cúi gầm mặt, đưa bản kế hoạch bằng hai tay, không dám ngước nhìn.
Trình Kiêu nhận lấy tờ giấy. Anh đứng rất gần, gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc trên áo sơ mi của anh. Anh lật nhẹ tờ giấy, nhưng không đọc ngay mà nheo mắt nhìn đôi bàn tay đang run rẩy của cô gái trước mặt.
Trên mu bàn tay phải của Lăng Hạ có một vết sẹo nhỏ hình chữ V – kết quả của một lần cô vội vàng nấu mì cho anh khi anh còn là một game thủ nghèo nàn trong căn gác xép cũ.
Ánh mắt Trình Kiêu tối sầm lại. Anh lạnh lùng cất tiếng:
"Ngẩng mặt lên."
Lăng Hạ cứng đờ người: "Dạ... em đang bị cảm, sợ lây cho mọi người nên không tiện..."
"Tôi nói, ngẩng mặt lên." – Giọng anh đanh lại, mang theo áp lực của một kẻ quen ra lệnh.
Lăng Hạ hít một hơi thật sâu, từ từ ngước nhìn. Qua lớp kính cận dày và chiếc khẩu trang, cô chạm phải ánh mắt sắc lẹm như dao cạo của anh. Trình Kiêu nhìn cô trân trân, đôi đồng tử co rụt lại.
Không gian im lặng đến mức nghe thấy cả tiếng nước sôi sùng sục trên bếp. Đúng lúc đó, điện thoại trong túi quần Trình Kiêu rung lên. Anh liếc nhìn màn hình, là thông báo từ quản lý: "Thông tin mới: Tài khoản Mèo Hoang vừa đăng nhập, địa chỉ IP đang ở ngay trong khu vực trụ sở của chúng ta!"
Trình Kiêu khựng lại, ánh mắt nhìn Lăng Hạ từ nghi ngờ chuyển sang thăm dò sâu sắc. Anh nhếch môi, ném tờ thực đơn lên bàn:
"Cơm hôm nay hơi nhạt. Ngày mai, nấu món sườn xào chua ngọt. Không hành, ít cay."
Lăng Hạ sững sờ. Đó là món anh thích nhất, và cũng là món duy nhất cô nấu ngon nhất ngày xưa. Anh đang thử cô, hay chỉ là trùng hợp?
Trình Kiêu quay lưng đi, nhưng trước khi khuất sau cánh cửa, anh buông lại một câu khiến cô lạnh sống lưng:
"Đừng đeo khẩu trang nữa. Ở đây không ai quan tâm em xấu hay đẹp đâu. Cái tôi cần... là sự trung thực."
Lăng Hạ khuỵu xuống ghế. 50 triệu này, e rằng không dễ nuốt như cô tưởng.