MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủOAN GIA NGÕ HẸP: BOSS TOÀN NĂNG LÀ NGƯỜI YÊU CŨChương 2: Kẻ địch dưới cùng một mái nhà

OAN GIA NGÕ HẸP: BOSS TOÀN NĂNG LÀ NGƯỜI YÊU CŨ

Chương 2: Kẻ địch dưới cùng một mái nhà

1,380 từ

Tiếng cửa phòng bếp khép lại, nhưng áp lực mà Trình Kiêu để lại vẫn còn đặc quánh trong không khí. Lăng Hạ tựa lưng vào bệ đá, lồng ngực phập phồng. Câu nói cuối cùng của anh như một mũi tên xuyên thủng lớp giáp bảo vệ mà cô dày công xây dựng suốt ba năm qua.

"Sự trung thực sao?" – Cô lẩm bẩm, nụ cười trên môi đắng chát.

Ba năm trước, khi anh nói lời chia tay để chọn sự nghiệp, cô đã chọn cách trung thực nhất là biến mất khỏi đời anh mà không một lời oán trách. Bây giờ, sự trung thực đó lại trở thành một thứ xa xỉ khi cô đang đứng đây, dưới danh nghĩa một nhân viên hậu cần rẻ tiền, lén lút nhìn trộm người cũ đã trở thành tượng đài của cả một đế chế.

Lăng Hạ hít một hơi thật sâu, gỡ chiếc khẩu trang ra. Gương mặt cô phản chiếu trên cánh cửa tủ lạnh – nhợt nhạt và mệt mỏi. Đôi mắt vốn dĩ rất sáng, giờ lại hằn lên những tia máu li ti vì thức đêm stream game. Cô nhanh chóng rửa mặt bằng nước lạnh, cố gắng tống khứ hình bóng của Trình Kiêu ra khỏi đầu. Cô cần tiền, và 50 triệu này quan trọng hơn lòng tự trọng hão huyền của mình.

Buổi chiều tại trụ sở KG luôn là khoảng thời gian bận rộn nhất. Các thành viên trong đội bắt đầu đợt luyện tập cường độ cao. Tiếng bàn phím nổ giòn giã như pháo rang từ tầng hai vọng xuống.

Lăng Hạ bưng khay nước ép hoa quả đi lên. Theo quy định, cô chỉ được phép đặt nước ở bàn nghỉ rồi rời đi ngay. Nhưng khi vừa bước chân vào phòng tập, cô đã khựng lại. Trên màn hình lớn ở giữa phòng là bản phát lại trận đấu sáng nay của Trình Kiêu – chính là trận đấu mà cô đã dùng tài khoản "Mèo Hoang" để hạ gục anh.

"Không thể tin được, con Mèo này rốt cuộc là ai mà lại đọc được hướng di chuyển của anh Kiêu chuẩn như vậy?" – Huy 'Béo', tay chơi hỗ trợ của đội, vừa vò đầu vừa cảm thán.

Trình Kiêu ngồi đó, đôi chân dài vắt chéo, ánh mắt chăm chú vào màn hình. Anh không nói gì, nhưng đôi lông mày nhíu lại cho thấy anh đang cực kỳ khó chịu.

"Nó không chỉ đọc được hướng di chuyển," Trình Kiêu đột ngột lên tiếng, giọng lạnh như băng. "Nó còn biết rõ thói quen ra chiêu của tôi. Cứ như thể... nó đã quan sát tôi hàng nghìn lần vậy."

Lăng Hạ giật mình, khay nước trên tay khẽ nghiêng đi khiến một vài giọt nước cam bắn ra ngoài. Cô vội cúi đầu, đặt khay nước xuống bàn gỗ một cách nhẹ nhàng nhất có thể.

"Em làm gì ở đây lâu thế?" – Trình Kiêu không quay đầu lại, nhưng dường như anh có mắt ở sau lưng.

"Dạ... em chỉ muốn hỏi các anh có cần dùng thêm đá không ạ?" – Lăng Hạ cố giữ giọng đều đều, không cao không thấp.

Huy 'Béo' quay sang nhìn cô, cười hì hì: "Này cô bé, em mới tới hả? Nhìn gầy thế này lo cơm nước cho bọn anh nổi không? À mà sao lại đeo khẩu trang trong nhà thế kia? Trong này máy lọc không khí xịn lắm, không sợ bụi đâu."

Lăng Hạ hơi lúng túng, chưa kịp trả lời thì Trình Kiêu đã đứng dậy. Anh bước tới chỗ cô, đôi mắt thâm trầm quét qua một lượt.

"Để cô ấy làm việc của mình đi." – Anh nói với Huy, nhưng mắt lại nhìn xoáy vào Lăng Hạ. "Lát nữa mang cho tôi một ly cà phê đen không đường lên phòng làm việc riêng. Tôi cần tỉnh táo để 'bắt mèo'."

Lăng Hạ vội vàng gật đầu rồi rút lui như chạy trốn.

Tối hôm đó, sau khi hoàn thành công việc dọn dẹp, Lăng Hạ trở về căn phòng nhỏ dành cho nhân viên ở góc khu vườn. Cô mở laptop, thói quen nghề nghiệp khiến cô không thể không đăng nhập vào game.

Vừa vào đến sảnh, một thông báo thách đấu hiện lên đỏ rực: [King] gửi lời mời khiêu chiến 1v1.

Tim cô đập loạn xạ. Anh ta điên rồi sao? Bây giờ đã là 1 giờ sáng. Lẽ ra anh ta phải đi ngủ để giữ sức cho trận đấu chính thức vào tuần sau.

Lăng Hạ định nhấn từ chối, nhưng dòng tin nhắn kèm theo khiến cô khựng lại: "Nếu cô thắng, tôi sẽ không truy tìm IP của cô nữa. Nếu cô thua, gỡ bỏ mặt nạ và gặp tôi."

Lăng Hạ nghiến răng. Sự kiêu ngạo của Trình Kiêu vẫn y như ngày xưa. Anh luôn biết cách đánh vào điểm yếu của đối phương. Cô biết nếu mình không chấp nhận, với quyền lực và tiền bạc của KG, việc tìm ra cô chỉ là vấn đề thời gian.

Trận đấu bắt đầu. Bản đồ Vực Thẳm chỉ có một đường duy nhất.

Trình Kiêu chơi một tướng đấu sĩ đầy uy mãnh, còn Lăng Hạ chọn sát thủ bóng đêm. Hai bên vờn nhau suốt mười phút đồng hồ. Lăng Hạ cảm nhận được sự giận dữ trong từng chiêu thức của anh. Anh không chỉ muốn thắng, anh muốn giày vò đối thủ.

Bất chợt, một tiếng sấm nổ vang bên ngoài cửa sổ phòng cô. Ánh chớp lóe lên, và cùng lúc đó, cửa phòng cô bị ai đó đẩy mạnh ra.

"A!" – Lăng Hạ giật bắn mình, gập mạnh màn hình laptop xuống.

Trong bóng tối, bóng dáng cao lớn của Trình Kiêu đứng hiên ngang giữa cửa. Ánh sáng từ hành lang hắt vào khiến anh trông như một vị thần vừa bước ra từ địa ngục. Trên tay anh vẫn còn cầm chiếc điện thoại đang sáng đèn – màn hình game hiện rõ dòng chữ: [Đối thủ đã ngắt kết nối].

Trình Kiêu bước vào phòng, hơi thở anh có chút gấp gáp. Anh không nói một lời nào, tiến thẳng đến chỗ bàn làm việc của cô, đặt tay lên nắp laptop.

"Sao không đánh tiếp?" – Anh hỏi, giọng nói khàn đặc.

"Tôi... tôi không hiểu anh đang nói gì. Anh vào phòng tôi giờ này là vi phạm hợp đồng!" – Lăng Hạ đứng bật dậy, cố gắng tỏ ra cứng cỏi dù đôi chân đang run rẩy.

Trình Kiêu không thèm để ý đến lời đe dọa của cô. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô, hơi thở ấm nóng phả vào làn da nhạy cảm:

"Mạng ở đây là mạng nội bộ, Lăng Hạ. Tôi đã khóa vùng IP của 'Mèo Hoang' trong phạm vi 50 mét quanh căn biệt thự này từ tối qua rồi. Em tưởng em trốn được tôi sao?"

Lăng Hạ chết lặng. Cô đã quên mất anh không chỉ là một game thủ, anh còn là một thiên tài về công nghệ.

"Ba năm trước em trốn chạy, tôi cho phép." – Trình Kiêu nắm lấy cổ tay cô, lực đạo mạnh mẽ nhưng không làm cô đau. "Nhưng bây giờ, em đã tự mình bước vào lãnh địa của tôi. Đừng hòng rời đi khi chưa trả hết nợ."

"Tôi nợ anh cái gì?" – Cô ngước lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn anh đầy uất ức.

"Em nợ tôi một lời giải thích cho lý do em biến mất." – Ánh mắt Trình Kiêu tối lại, anh buông tay cô ra nhưng lại chặn đứng đường lui của cô bằng cách chống hai tay lên bàn. "Và em nợ tôi một trận đấu công bằng. Từ mai, em không cần làm hậu cần nữa."

"Anh định làm gì?"

"Em sẽ là quân bài bí mật của KG. Sáng nấu cơm, tối luyện tập cùng tôi. Cho đến khi nào tôi chán em... hoặc cho đến khi em chịu nói thật."

Đêm đó, mưa bắt đầu nặng hạt. Trong căn phòng nhỏ hẹp, hai người cũ nhìn nhau, giữa họ không chỉ là một cái tên trong game, mà là cả một bầu trời ký ức vụn vỡ đang bắt đầu ghép lại theo một cách đau đớn nhất.