MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủOAN GIA NGÕ HẸP: BOSS TOÀN NĂNG LÀ NGƯỜI YÊU CŨChương 3: Khế ước bóng đêm

OAN GIA NGÕ HẸP: BOSS TOÀN NĂNG LÀ NGƯỜI YÊU CŨ

Chương 3: Khế ước bóng đêm

1,276 từ

Sau đêm mưa định mệnh ấy, cuộc sống của Lăng Hạ tại trụ sở KG bước sang một chương mới mà cô chưa từng dám hình dung. Trình Kiêu không nói đùa. Sáng sớm hôm sau, khi ánh mặt trời còn chưa kịp xuyên qua lớp sương mù của vùng ngoại ô, cô đã bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập.

Trình Kiêu đứng đó, vẫn là bộ đồ thể thao đen tuyền tối giản nhưng toát lên vẻ quyền lực khó cưỡng. Anh ném cho cô một chiếc thẻ từ màu bạc – chiếc thẻ thông hành đến khu vực luyện tập đặc biệt của đội trưởng, nơi mà ngay cả các thành viên chính thức cũng hiếm khi được bước vào.

"Từ hôm nay, thời gian biểu của em thay đổi." – Trình Kiêu tựa lưng vào khung cửa, đôi mắt thâm trầm quan sát gương mặt vẫn còn ngái ngủ của Lăng Hạ. "6 giờ sáng chuẩn bị bữa sáng cho đội. 8 giờ đến 11 giờ là thời gian dọn dẹp. Từ 1 giờ chiều đến 5 giờ chiều, em phải có mặt ở phòng máy của tôi."

Lăng Hạ dụi mắt, giọng còn ngái ngủ nhưng vẫn cố phản kháng: "Vậy còn việc livestream của tôi? Đó là nguồn thu nhập chính..."

"Tôi trả gấp đôi số tiền em kiếm được từ việc stream." – Trình Kiêu ngắt lời, bước tới gần một bước, hơi thở lạnh lùng phủ xuống. "Nhưng đổi lại, em chỉ được phép đấu với tôi. 'Mèo Hoang' không được xuất hiện trên bất kỳ nền tảng nào khác khi chưa có sự cho phép của tôi. Hiểu chưa?"

Lăng Hạ mím môi. Anh đang muốn "giam lỏng" tài năng của cô, hay thực chất là đang muốn độc chiếm cô? Cô không nhìn ra được ý đồ thật sự sau đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm ấy. Nhưng nhìn vào chiếc thẻ bạc trên tay, cô biết mình không có quyền từ chối.

Căn phòng luyện tập riêng của Trình Kiêu nằm ở tầng cao nhất của biệt thự, cách âm hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Ở đây chỉ có hai máy tính cấu hình cao nhất thế giới hiện nay, đặt đối diện nhau.

Buổi chiều đầu tiên của "khế ước", không gian im lặng đến mức nghe rõ tiếng hệ thống tản nhiệt nước kêu rì rào. Lăng Hạ ngồi đối diện Trình Kiêu, ngăn cách bởi hai màn hình lớn. Cô cảm thấy bàn tay mình đẫm mồ hôi. Đây không còn là những trận đấu rank ngẫu nhiên trên mạng, đây là cuộc đối đầu trực diện giữa một kẻ đi săn và một con mồi đang tìm đường thoát.

"Chọn tướng đi." – Giọng Trình Kiêu vang lên qua tai nghe.

Họ bắt đầu trận đấu đầu tiên. Lăng Hạ nhanh chóng lấy lại sự tập trung. Trong thế giới ảo, cô không còn là cô nhân viên hậu cần nhút nhát. Cô là một sát thủ lạnh lùng, sẵn sàng cấu rỉa từng chút máu của đối phương.

Trình Kiêu chơi cực kỳ áp đảo. Mỗi bước di chuyển của anh đều như muốn ép cô vào đường cùng. Nhưng Lăng Hạ cũng không vừa, cô tận dụng những khe hở nhỏ nhất trong nhịp độ của anh để phản công. Cuộc chiến kéo dài hơn 30 phút, một điều hiếm thấy trong các trận đấu đơn.

Khi màn hình hiện lên chữ "Victory" nghiêng về phía Trình Kiêu nhờ một chút chênh lệch về trang bị cuối trận, cả hai đều thở dốc. Lăng Hạ bỏ tai nghe ra, tóc mái đã bết lại vì căng thẳng.

"Kỹ năng của em... không hề bị mai một sau 3 năm." – Trình Kiêu đẩy ghế ra, bước sang phía bàn của cô.

Anh đứng sau lưng cô, nhìn vào bảng thông số trận đấu. Bất chợt, anh cúi xuống, bàn tay to lớn bao phủ lấy bàn tay đang cầm chuột của Lăng Hạ. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh khiến cô rùng mình.

"Nhưng em vẫn còn một điểm yếu chí mạng, Hạ Hạ." – Anh gọi tên cô, cái tên mà ba năm qua cô tưởng chừng đã bị anh lãng quên trong quá khứ. "Em luôn sợ hãi khi phải đối mặt trực diện. Em chỉ giỏi rình rập trong bóng tối. Đó là lý do em chạy trốn tôi năm đó đúng không?"

Lăng Hạ run lên, cô cố rút tay lại nhưng anh càng giữ chặt hơn. "Trình Kiêu, anh quá đáng rồi. Chuyện cũ đã qua, chúng ta đang nói về game."

"Với tôi, game và cuộc đời không khác gì nhau." – Trình Kiêu xoay ghế của cô lại, buộc cô phải đối diện với mình. "Em có biết ba năm qua, mỗi khi đứng trên đỉnh vinh quang, tôi đã nghĩ gì không? Tôi nghĩ rằng người lẽ ra phải đứng cạnh tôi, chia sẻ chiếc cúp đó, lại đang lẩn trốn ở một góc tối nào đó và cười nhạo tôi."

"Tôi không hề cười nhạo anh!" – Lăng Hạ hét lên, nước mắt không tự chủ được mà trào ra. "Anh thì biết gì chứ? Anh có tư cách gì để phán xét tôi? Anh là 'King', anh có tất cả. Còn tôi? Tôi phải lo từng bữa ăn cho mẹ, phải bán đi bộ máy tính quý giá nhất của mình để trả nợ. Anh nghĩ tôi muốn chạy trốn sao?"

Sự im lặng bao trùm. Trình Kiêu khựng lại, đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một tia bàng hoàng. Anh chưa bao giờ biết về những chuyện đó. Năm đó, khi cô gửi một tin nhắn chia tay vỏn vẹn hai dòng rồi biến mất, anh đã nghĩ cô chê anh nghèo, chê tiền đồ của một game thủ là không chắc chắn.

Bàn tay đang giữ chặt cô dần lỏng ra. Trình Kiêu nhìn thấy những vết chai mỏng trên đầu ngón tay cô – dấu vết của những năm tháng lao động cực nhọc chứ không phải chỉ ngồi trước màn hình. Tim anh thắt lại một cơn đau âm ỉ.

Đúng lúc đó, tiếng chuông báo động của tòa nhà vang lên.

"Anh Kiêu! Có biến rồi!" – Tiếng Huy Béo đập cửa thình thình bên ngoài. "Đám phóng viên của tờ 'Esports Today' đang bao vây cổng. Họ nói có người tiết lộ rằng 'Mèo Hoang' đang ẩn náu tại KG! Họ đòi vào kiểm tra!"

Lăng Hạ hoảng hốt, cô vội vàng đeo lại chiếc khẩu trang y tế. Nếu danh tính của cô bị bại lộ lúc này, không chỉ cô mà cả sự nghiệp của Trình Kiêu cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi những tin đồn "bao nuôi" hay "gian lận".

Trình Kiêu nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày. Anh nhìn Lăng Hạ, rồi nhìn sang chiếc cửa sổ hướng ra phía sau vườn.

"Vào phòng thay đồ phía sau, lấy bộ đồng phục dự bị của đội mặc vào." – Anh ra lệnh, giọng nói đanh thép nhưng mang theo sự bảo vệ rõ rệt. "Từ giờ, em không phải là nhân viên hậu cần nữa. Huy!"

"Dạ anh!"

"Thông báo với báo chí, KG vừa chiêu mộ được một thành viên thực tập mới. Tên là Lăng Hạ. Cô ấy không phải Mèo Hoang, cô ấy là... trợ lý chiến thuật của tôi."

Lăng Hạ sững sờ nhìn bóng lưng Trình Kiêu đi ra cửa. Anh đang đánh cược cả danh tiếng của KG để bảo vệ cô. Một lần nữa, cô lại bị cuốn vào vòng xoáy của người đàn ông này, nhưng lần này, dường như cô không còn muốn chạy trốn nữa.