1,364 từ
Tiếng máy ảnh vang lên liên tục như những phát súng nổ bên tai. Lăng Hạ cảm thấy mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Cô đang đứng trong phòng khách lớn của biệt thự KG, khoác trên mình bộ đồng phục dự bị rộng thùng thình của đội. Logo hình con hổ nhe nanh của KG thêu trên ngực áo như đang nhắc nhở cô về một thế giới mà lẽ ra cô không bao giờ nên bước chân vào lại lần nữa.
Bên cạnh cô, Trình Kiêu đứng hiên ngang, một tay đút túi quần, một tay cầm tập hồ sơ chiến thuật giả mà anh vừa vơ vội trên bàn. Gương mặt anh không chút biểu cảm, lạnh lùng như một pho tượng đá, khiến đám phóng viên dù tò mò đến mấy cũng không dám tiến quá gần.
“Anh Trình Kiêu, có nguồn tin khẳng định tài khoản streamer ‘Mèo Hoang’ vừa đăng nhập từ địa chỉ IP của tòa nhà này. Anh giải thích thế nào về việc KG đang dung túng cho một kẻ chuyên đi phá đám các trận đấu chuyên nghiệp?” – Một nữ phóng viên trẻ tuổi, ánh mắt sắc lẹm, đẩy gọng kính hỏi dồn dập.
Trình Kiêu nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt: “Dung túng? Các người coi thường hệ thống an ninh của KG quá rồi đấy. Nếu có kẻ lạ xâm nhập IP, người đầu tiên biết phải là tôi. Còn về việc các người thấy có người chơi game tại đây vào giờ đó…”
Anh dừng lại một chút, bàn tay bất ngờ đặt lên vai Lăng Hạ, kéo nhẹ cô về phía mình. Cả người Lăng Hạ cứng đờ, mùi hương gỗ tuyết tùng từ người anh bao vây lấy cô, mạnh mẽ và đầy tính bảo vệ.
“Giới thiệu với mọi người, đây là Lăng Hạ – thực tập sinh mới của bộ phận phân tích dữ liệu và trợ lý chiến thuật riêng của tôi. Sáng nay cô ấy có sử dụng máy của đội để chạy thử một vài thuật toán mô phỏng lối đánh của các đối thủ quốc tế. Có lẽ lối đánh ‘khô máu’ của cô ấy đã khiến hệ thống của các người nhầm lẫn với một streamer tự do nào đó.”
Đám phóng viên xì xào. Lăng Hạ cúi gầm mặt, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộm nhìn chăm chằm vào mũi giày của mình. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức muốn nổ tung. Trình Kiêu đang nói dối một cách trắng trợn để bảo vệ cô, và anh đang gắn danh tiếng của mình vào một kẻ vô danh như cô.
“Nhưng cô ấy nhìn rất lạ mặt, dường như không có lý lịch trong giới Esports?” – Phóng viên tiếp tục truy vấn.
“Tài năng không nhất thiết phải có lý lịch. Tôi chọn người dựa trên thực lực, không phải dựa trên danh tiếng ảo trên mạng.” – Trình Kiêu lạnh lùng dứt lời, sau đó ra hiệu cho quản lý: “Buổi phỏng vấn kết thúc tại đây. KG đang trong giai đoạn nước rút cho vòng bảng, chúng tôi không có thời gian cho những tin đồn nhảm nhí.”
Khi cánh cửa biệt thự đóng sầm lại, tiễn biệt đám phóng viên hiếu kỳ, bầu không khí trong sảnh đột ngột chùng xuống. Huy Béo và các thành viên khác đứng ở cầu thang, mặt ai nấy đều ngơ ngác.
“Anh Kiêu… chuyện này là sao? Hạ Hạ là trợ lý chiến thuật từ khi nào thế?” – Huy Béo gãi đầu, nhìn Lăng Hạ bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.
Trình Kiêu buông vai Lăng Hạ ra, ánh mắt anh ngay lập tức trở lại vẻ nghiêm nghị thường ngày: “Từ bây giờ. Huy, lấy cho cô ấy một bộ thẻ tên chính thức. Từ nay cô ấy sẽ ra vào phòng huấn luyện cùng chúng ta. Ai có ý kiến gì thì lên văn phòng gặp tôi.”
Không ai dám nói gì thêm. Uy quyền của Trình Kiêu ở KG là tuyệt đối. Anh không chỉ là đội trưởng, anh còn là cổ đông lớn nhất của đội tuyển này.
Lăng Hạ lầm lũi đi theo Trình Kiêu lên tầng trên. Khi vào đến hành lang vắng người, cô mới dám níu tay áo anh lại, giọng run run: “Anh điên rồi sao? Anh có biết nếu họ phát hiện ra sự thật, anh sẽ bị cấm thi đấu vì tội bao che cho hành vi gian lận thông tin không?”
Trình Kiêu dừng bước, quay lại nhìn cô. Trong không gian hẹp của hành lang, bóng anh bao trùm lấy cô hoàn toàn.
“Gian lận?” – Anh lặp lại, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm. “Tôi chỉ đang lấy lại những gì thuộc về tôi. Ba năm trước, tôi đã để em tuột mất vì tôi quá yếu đuối và nghèo nàn. Bây giờ, tôi có đủ quyền lực để giữ em lại bằng bất cứ giá nào, kể cả là một lời nói dối.”
“Nhưng tôi không phải là đồ vật của anh!” – Lăng Hạ uất ức nhìn anh. “Anh bảo vệ tôi hay là đang muốn giam cầm tôi để thỏa mãn sự tự tôn của anh?”
Ánh mắt Trình Kiêu tối sầm lại. Anh tiến sát tới, dồn cô vào bức tường lạnh lẽo. Hai tay anh chống hai bên, khóa chặt cô trong vòng tay mình.
“Hạ Hạ, em vẫn chưa hiểu sao?” – Giọng anh khàn đặc, mang theo một nỗi đau ẩn giấu. “Mỗi trận đấu em dùng tài khoản ‘Mèo Hoang’ để săn đuổi tôi, em nghĩ tôi không nhận ra sao? Cái cách em nấp sau bụi cỏ, cách em dùng chiêu cuối để thoát thân… tất cả đều mang hơi thở của cô gái đã từng dạy tôi cách chơi những ván game đầu tiên trên gác xép cũ. Em hận tôi đến mức muốn hạ gục tôi trong thế giới ảo, vậy tại sao không dám đối mặt với tôi ở đời thực?”
Nước mắt Lăng Hạ trào ra. Đúng, cô hận anh vì đã rời bỏ cô, nhưng cô càng hận bản thân mình vì sau bao nhiêu năm, cô vẫn không thể ngừng dõi theo anh. Cô dùng tài khoản "Mèo Hoang" để truy sát anh trong game thực chất chỉ là một cách để cảm nhận rằng cô vẫn còn hiện diện trong cuộc sống của anh, dù là dưới tư cách một kẻ thù.
“Tôi không hận anh…” – Cô nức nở. “Tôi chỉ là… tôi không biết phải làm sao để xứng đáng với anh bây giờ.”
Trình Kiêu lặng đi. Anh nhìn cô gái nhỏ bé đang run rẩy trước mặt, trái tim vốn cứng rắn như băng đá của anh bỗng chốc tan chảy. Anh không kìm lòng được mà cúi xuống, trán tựa vào trán cô.
“Ngốc ạ. Ở thế giới này, chỉ có tôi mới biết em đáng giá thế nào.”
Hơi thở của họ giao nhau, nóng hổi và đầy ám muội. Đúng lúc đó, điện thoại của Lăng Hạ trong túi áo đồng phục rung lên liên hồi. Cô sực nhớ ra điều gì đó, vội vàng đẩy Trình Kiêu ra.
“Mẹ tôi! Đến giờ mẹ phải uống thuốc rồi, tôi phải về phòng gọi video cho mẹ!”
Lăng Hạ chạy biến đi, để lại Trình Kiêu đứng một mình giữa hành lang vắng. Anh nhìn theo bóng dáng gầy gò của cô, đôi tay khẽ siết chặt. Anh biết, để giữ được cô, chỉ bảo vệ trước báo chí thôi là chưa đủ. Anh cần phải giải quyết dứt điểm "ngọn núi" đang đè nặng lên vai cô: Khoản nợ và bệnh tật của mẹ cô.
Nhưng Trình Kiêu không biết rằng, ở một góc tối dưới chân cầu thang, một đôi mắt khác cũng đang quan sát toàn bộ sự việc. Lâm tiểu thư – con gái nhà tài trợ lớn nhất của KG – đang siết chặt chiếc túi xách hàng hiệu, đôi môi tô son đỏ rực nhếch lên một nụ cười thâm độc.
“Trợ lý chiến thuật sao? Để tôi xem cô trụ lại đây được bao lâu, đồ con mèo hoang bẩn thỉu.”