MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủOAN GIA NGÕ HẸP: BOSS TOÀN NĂNG LÀ NGƯỜI YÊU CŨChương 5: Bản lĩnh của "Mèo Hoang"

OAN GIA NGÕ HẸP: BOSS TOÀN NĂNG LÀ NGƯỜI YÊU CŨ

Chương 5: Bản lĩnh của "Mèo Hoang"

1,359 từ

Căn phòng huấn luyện của KG chưa bao giờ yên tĩnh đến thế. Bốn thành viên chính thức của đội, bao gồm cả Huy Béo, đều đang há hốc mồm nhìn vào màn hình lớn trên tường. Trên đó là bản sơ đồ chiến thuật mà Lăng Hạ vừa vẽ tay trong vòng chưa đầy mười phút.

"Đây là... cách khắc chế lối chơi của đội tuyển S-Game?" – Huy Béo lắp bắp, ngón tay chỉ vào những đường kẻ đỏ chót đánh dấu vào điểm mù của đối thủ. "Bọn anh đã nghiên cứu cả tuần nhưng vẫn không tìm ra cách thoát khỏi vòng vây của thằng rừng bên đó. Sao em lại biết?"

Lăng Hạ cầm chiếc bút cảm ứng, hơi rụt rè nhưng ánh mắt lại sáng rực sự tự tin khi nói về chuyên môn: "Thực ra rừng của S-Game có một thói quen cố định. Cứ mỗi khi ăn xong bùa xanh ở phút thứ 4, anh ta sẽ dừng lại khoảng 2 giây để check bản đồ phía đường trên. Nếu các anh ép lính vào thời điểm đó và di chuyển ngược về phía hang rồng, anh ta sẽ bị hẫng nhịp và mất đi quyền kiểm soát tầm nhìn."

Trình Kiêu ngồi ở ghế chủ tọa, hai tay đan vào nhau đặt dưới cằm, chăm chú quan sát từng cử động của Lăng Hạ. Khác với vẻ lúng túng khi đối mặt với anh, khi đứng trước bản đồ game, cô giống như một vị tướng thực thụ. Sự sắc sảo này chính là điều đã khiến anh vừa yêu vừa hận suốt ba năm qua.

"Làm tốt lắm." – Trình Kiêu thản nhiên buông một câu khen ngợi khiến cả phòng máy sững sờ. Đội trưởng KG nổi tiếng là người kiệm lời, thậm chí là cay nghiệt, đây là lần đầu tiên họ thấy anh khen một "thực tập sinh".

Đúng lúc bầu không khí đang trở nên nhẹ nhàng hơn thì cánh cửa phòng tập bị đẩy mạnh ra. Tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn gỗ khô khốc và kiêu kỳ.

"Hóa ra đây là lý do anh không nghe máy của em cả buổi sáng sao, anh Kiêu?"

Lâm Tuệ Anh – tiểu thư của tập đoàn Lâm Thị, nhà tài trợ vàng của KG – bước vào với một bộ váy đỏ bó sát, toát lên mùi tiền và sự ngạo mạn. Theo sau cô ta là hai gã vệ sĩ to lớn. Cô ta lướt mắt nhìn quanh phòng, cuối cùng dừng lại trên người Lăng Hạ với một vẻ khinh bỉ không hề che giấu.

"Cô chính là cô thực tập sinh mà báo chí đang rùm beng sao? Nhìn qua cũng không có gì đặc biệt, nếu không muốn nói là... hơi thấp kém." – Tuệ Anh tiến lại gần Lăng Hạ, dùng chiếc quạt cầm tay nâng cằm cô lên để soi xét.

Lăng Hạ cảm thấy nhục nhã, cô lùi lại một bước, tránh khỏi sự tiếp xúc của Tuệ Anh. Trình Kiêu ngay lập tức đứng dậy, bước đến chắn giữa hai người.

"Lâm Tuệ Anh, đây là phòng huấn luyện, không phải sân chơi của cô. Nếu cô đến vì công việc, hãy xuống phòng quản lý." – Giọng Trình Kiêu lạnh thấu xương.

"Anh Kiêu! Em đến đây là vì muốn tốt cho anh thôi." – Tuệ Anh thay đổi sắc mặt, nũng nịu bám lấy cánh tay anh. "Cha em đang rất không hài lòng về việc anh tùy tiện đưa một người lạ vào đội. Ông ấy nói, nếu cô ta thực sự tài năng như anh quảng cáo, thì hôm nay phải chứng minh được thực lực. Nếu không, KG sẽ bị cắt 30% ngân sách tài trợ cho mùa tới."

Cả đội tuyển KG xôn xao. 30% ngân sách là một con số khổng lồ, nó liên quan đến tiền lương, trang thiết bị và cả chi phí vận hành cho giải đấu quốc tế sắp tới.

"Cô muốn chứng minh thế nào?" – Lăng Hạ đột ngột lên tiếng, giọng cô không còn run rẩy nữa. Cô biết, nếu mình không đứng ra, Trình Kiêu sẽ vì cô mà gặp rắc rối lớn.

Tuệ Anh nhếch môi: "Đơn giản thôi. Tôi mang theo người chơi giỏi nhất của câu lạc bộ tư nhân nhà tôi. Cô đấu 1v1 với anh ta. Nếu cô thắng, tôi sẽ thuyết phục cha mình tăng thêm 10% ngân sách. Nếu cô thua... cô phải lập tức biến khỏi đây và ký bản cam kết không bao giờ được xuất hiện quanh anh Kiêu nữa."

"Được, tôi đồng ý." – Lăng Hạ trả lời không chút do dự.

Trình Kiêu nắm chặt lấy cổ tay cô, cau mày: "Em không cần phải làm vậy. Tôi có cách giải quyết chuyện ngân sách."

Lăng Hạ quay lại nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh sự kiên định: "Anh Kiêu, anh đã bảo vệ danh dự cho tôi trước báo chí. Lần này, hãy để tôi bảo vệ vinh quang cho KG. Tôi không phải là 'Mèo Hoang' chỉ biết chạy trốn nữa đâu."

Trận đấu diễn ra ngay lập tức. Đối thủ của Lăng Hạ là một tay chơi chuyên nghiệp đời đầu, nổi tiếng với lối đánh thực dụng và tàn nhẫn. Lâm Tuệ Anh đứng bên cạnh cười đắc thắng, cô ta chắc chắn rằng một con nhỏ "giúp việc" như Lăng Hạ không thể nào thắng nổi một cao thủ thực thụ.

Năm phút đầu, Lăng Hạ bị ép đến nghẹt thở. Đối thủ liên tục dùng những chiêu thức tầm xa để cấu máu, khiến nhân vật của cô chỉ còn chưa đầy 20% máu.

"Kết thúc rồi, đồ rẻ rách." – Tuệ Anh cười khẩy.

Nhưng đúng lúc đó, Lăng Hạ bất ngờ thực hiện một cú Tốc Biến ảo diệu. Cô không chạy về trụ mà lao thẳng vào bụi rậm phía sau lưng đối thủ. Trong một giây ngắn ngủi khi đối thủ mất dấu, cô tung ra chuỗi chiêu thức liên hoàn, chính xác đến từng milimet.

"Cái gì?" – Đối thủ thốt lên kinh ngạc khi thấy thanh máu của mình tụt dốc không phanh.

Lăng Hạ thực hiện một cú kết liễu đẹp mắt ngay dưới chân trụ của đối phương. Màn hình hiện lên chữ "DEFEATED" to tướng cho đối thủ. Cả phòng máy lặng ngắt như tờ, sau đó nổ vang tiếng hò reo của Huy Béo và đồng đội.

Trình Kiêu khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy tự hào mà chính anh cũng không nhận ra.

Lăng Hạ đứng dậy, đối diện với gương mặt đang tái mét vì tức giận của Lâm Tuệ Anh. Cô nhẹ nhàng nói: "Tiểu thư, cảm ơn vì 10% ngân sách tăng thêm. Và làm ơn nhớ kỹ, trong thế giới của chúng tôi, tiền không mua được kỹ năng, cũng không mua được sự tôn trọng."

Tuệ Anh nghiến răng, giậm gót bỏ đi, nhưng trước khi ra cửa, cô ta quay lại nhìn Lăng Hạ với ánh mắt đầy thù hận: "Đừng vội mừng. Trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu."

Khi mọi người đã giải tán, Trình Kiêu đi tới bên cạnh Lăng Hạ. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa cho cô một chai nước đã mở nắp.

"Tay em đang run kìa." – Anh nhận xét.

Lăng Hạ nhìn xuống đôi bàn tay mình, đúng là nó đang run bần bật vì dư chấn của sự căng thẳng. "Tôi sợ lắm... tôi sợ mình sẽ làm hỏng mọi chuyện của anh."

Trình Kiêu bất ngờ kéo cô vào lòng, một cái ôm chặt và ấm áp giữa phòng máy vắng lặng. "Hạ Hạ, em đã làm rất tốt. Nhưng từ nay về sau, đừng bao giờ đem bản thân mình ra để cá cược với bất kỳ ai nữa. Em... quan trọng hơn cả cái đội tuyển này."

Lăng Hạ vùi đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đập nhanh của người đàn ông toàn năng này. Cô biết, trận chiến với Lâm Tuệ Anh chỉ là khởi đầu, nhưng chỉ cần có cái ôm này, cô cảm thấy mình có thể đối đầu với cả thế giới.