MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủOAN GIA NGÕ HẸP: BOSS TOÀN NĂNG LÀ NGƯỜI YÊU CŨChương 6: Món quà trong bóng tối

OAN GIA NGÕ HẸP: BOSS TOÀN NĂNG LÀ NGƯỜI YÊU CŨ

Chương 6: Món quà trong bóng tối

1,526 từ

Sau chiến thắng vang dội trước người của Lâm Tuệ Anh, vị thế của Lăng Hạ tại KG đã thay đổi hoàn toàn. Từ một "cô nhân viên hậu cần" bị nghi ngờ, giờ đây các thành viên trong đội đều gọi cô bằng cái tên thân mật là "chị Hạ" hoặc "quân sư". Thế nhưng, giữa muôn vàn sự ngưỡng mộ đó, chỉ có một người vẫn khiến cô cảm thấy bất an nhất – chính là Trình Kiêu.

Ngày hôm nay là một ngày đặc biệt, ít nhất là đối với Lăng Hạ. Cô nhìn vào tờ lịch trên điện thoại, ngày 10 tháng 6. Đó là sinh nhật của Trình Kiêu.

Ba năm trước, vào ngày này, cô đã dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm từ việc làm thêm để mua cho anh một con chuột máy tính đời cũ và tự tay làm một chiếc bánh gato nhỏ bị cháy xém một cạnh. Khi đó, Trình Kiêu đã cười rất tươi, anh nói rằng đó là món quà quý giá nhất mà anh từng nhận được. Nhưng bây giờ, Trình Kiêu của hiện tại có tất cả. Anh có những bộ máy tính hàng trăm triệu, có hàng vạn người hâm mộ sẵn sàng gửi những món quà xa xỉ nhất. Một kẻ "trắng tay" như cô thì có thể tặng anh cái gì?

Cả ngày hôm đó, trụ sở KG ngập trong hoa và quà từ người hâm mộ gửi đến. Huy Béo và mấy cậu em trong đội hò nhau khui quà, không khí náo nhiệt như lễ hội. Trình Kiêu chỉ đi ngang qua, liếc nhìn đống quà chất cao như núi rồi thản nhiên bước về phía phòng tập, gương mặt không lộ chút cảm xúc nào.

Lăng Hạ đứng trong bếp, lặng lẽ chuẩn bị bữa tối. Cô không tham gia vào đám đông ngoài kia. Cô biết anh không thích sự ồn ào, cũng không thích những thứ hào nhoáng không thực chất.

Đợi đến khi đồng hồ điểm 11 giờ đêm, khi các thành viên khác đã thấm mệt và trở về phòng ngủ, Lăng Hạ mới rón rén bưng một khay nhỏ đi lên tầng thượng của biệt thự. Cô biết Trình Kiêu thường lên đây hút thuốc hoặc ngắm nhìn bầu trời mỗi khi tâm trạng không tốt.

Đúng như cô dự đoán, bóng lưng cao lớn của anh đang tựa vào lan can, ánh đèn thành phố phía xa hắt lên bờ vai cô độc của người đàn ông được mệnh danh là "Vị vua không ngai".

"Anh vẫn chưa ngủ sao?" – Lăng Hạ lên tiếng, giọng cô nhỏ nhẹ như tiếng gió đêm.

Trình Kiêu không quay lại, nhưng anh dụi tắt điếu thuốc đang cháy dở. "Em cũng thế còn gì. Đội phó phân tích mà lại thức khuya thế này, mai lấy sức đâu mà xem replay trận đấu?"

Lăng Hạ bước tới, đặt khay xuống chiếc bàn đá nhỏ. Trên khay không phải là bánh gato sang trọng, mà là một bát mì trường thọ nghi ngút khói, bên trên có một quả trứng ốp la được tạo hình trái tim hơi lệch và một vài cọng hành tươi xanh.

"Sinh nhật vui vẻ, Trình Kiêu." – Cô nói, hơi cúi đầu để giấu đi sự ngượng ngùng.

Trình Kiêu khựng lại. Anh quay người lại, nhìn chằm chằm vào bát mì đơn sơ giữa không gian xa hoa của căn biệt thự. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài tưởng chừng như vô tận. Lăng Hạ cảm thấy tim mình đập thình thịch, cô sợ anh sẽ chê nó quá giản đơn, hoặc tệ hơn là anh đã quên mất ý nghĩa của món ăn này.

"Em vẫn còn nhớ sao?" – Giọng Trình Kiêu thấp xuống, mang theo một chút nghẹn ngào mà anh cố che giấu.

"Mì trường thọ của mẹ tôi dạy. Mẹ nói, dù có giàu sang hay nghèo khó, ngày sinh nhật nhất định phải ăn một bát mì thật dài để cầu mong bình an." – Lăng Hạ gượng cười. "Tôi không có tiền mua quà đắt tiền cho anh, chỉ có cái này thôi."

Trình Kiêu bước tới, ngồi xuống ghế. Anh cầm đũa lên, thong thả gắp từng sợi mì. Vẫn là hương vị đó, vị thanh ngọt của nước dùng và tình cảm ấm áp ẩn chứa trong từng thớ thịt. Ba năm qua, anh đã ăn ở những nhà hàng cao cấp nhất, nhưng chưa bao giờ anh tìm lại được cảm giác này. Cảm giác của một "ngôi nhà".

"Ngon lắm." – Anh nói, mắt vẫn nhìn vào bát mì. "Hạ Hạ, lại đây."

Lăng Hạ tiến lại gần. Bất ngờ, Trình Kiêu nắm lấy tay cô, kéo mạnh một cái khiến cô ngã ngồi vào lòng anh. Lăng Hạ hốt hoảng định đứng dậy nhưng vòng tay anh đã siết chặt lấy eo cô, cứng như gọng kìm.

"Đừng cử động. Chỉ một lát thôi." – Anh tựa đầu vào vai cô, hơi thở nóng hổi phả vào cổ khiến cô run rẩy. "Cảm ơn em. Đây là món quà duy nhất trong hôm nay mà tôi thực sự muốn nhận."

Nước mắt Lăng Hạ suýt chút nữa rơi ra. Cô cảm nhận được sự mệt mỏi và cô đơn của anh sau lớp vỏ bọc hoàn hảo kia. "Trình Kiêu, anh đã vất vả rồi."

Họ cứ ngồi như thế dưới ánh trăng, không cần nói thêm bất cứ điều gì. Nhưng sự yên bình ấy chẳng kéo dài được lâu. Từ phía cửa sân thượng, một tiếng "tạch" nhỏ vang lên – tiếng của màn trập máy ảnh điện thoại.

Lăng Hạ giật mình đẩy Trình Kiêu ra, quay lại nhìn. Một bóng đen nhanh chóng lướt qua phía cầu thang.

"Ai đó?" – Trình Kiêu đứng bật dậy, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén và lạnh lùng.

Anh nhanh chân đuổi theo nhưng kẻ đó đã biến mất vào dãy hành lang tối. Lăng Hạ đuổi theo sau, lòng đầy lo lắng. Ở trong căn biệt thự này, ai lại muốn theo dõi họ?

Sáng hôm sau, sự lo lắng của Lăng Hạ đã trở thành sự thật. Trên diễn đàn nội bộ của giới Esports Việt Nam, một bức ảnh mờ ảo nhưng đủ để nhận diện được hai nhân vật chính đang ôm nhau trên sân thượng được tung lên với tiêu đề gây sốc: "Nghi vấn 'King' của KG bao nuôi trợ lý chiến thuật, dùng quan hệ riêng tư để lũng đoạn đội tuyển."

Kèm theo bức ảnh là một vài tài liệu được cho là "lý lịch đen" của Lăng Hạ: Một cô gái bỏ học giữa chừng, gia đình nợ nần chồng chất, và từng là một streamer có lối sống phóng túng (thực chất là bị cắt ghép từ những buổi stream "khô máu" của Mèo Hoang).

Trụ sở KG một lần nữa bị bao vây, nhưng lần này không phải bởi phóng viên, mà là bởi những người hâm mộ quá khích. Họ cho rằng Lăng Hạ là "hồ ly tinh" đang phá hoại thần tượng của họ, làm xao nhãng sự tập trung của đội trước giải đấu lớn.

Trình Kiêu đứng trong phòng làm việc, nhìn bản báo cáo tài chính bị sụt giảm do một số nhãn hàng đang xem xét lại hợp đồng tài trợ vì scandal. Anh đập mạnh tay xuống bàn, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ.

"Lâm Tuệ Anh!" – Anh nghiến răng. Anh biết chắc chắn chỉ có cô ta mới có thể lẻn vào đây và dàn dựng mọi chuyện bài bản đến thế.

Lăng Hạ bước vào phòng, gương mặt cô trắng bệch nhưng đôi môi lại mím chặt. Cô cầm trên tay một tờ đơn.

"Anh Kiêu, tôi sẽ rời đi." – Cô đặt tờ đơn xin nghỉ việc lên bàn. "Tôi không thể để vì tôi mà KG và anh bị hủy hoại. Khoản tiền 50 triệu... tôi sẽ tìm cách trả lại sau."

Trình Kiêu ngước lên, ánh mắt anh chứa đựng một sự phẫn nộ cùng cực nhưng cũng là một tình yêu cháy bỏng. Anh cầm tờ đơn, xé tan thành từng mảnh trước mặt cô.

"Em định chạy trốn lần nữa sao? Lăng Hạ, tôi đã nói rồi, lần này em không đi đâu cả." – Anh bước tới, nắm lấy vai cô, lắc mạnh. "Họ muốn bằng chứng về thực lực của em đúng không? Được, vậy thì chúng ta cho họ thấy. Giải đấu mùa hè tuần sau, em sẽ không làm trợ lý nữa. Em sẽ ra sân với tư cách là tuyển thủ dự bị chiến lược của KG."

Lăng Hạ bàng hoàng: "Anh nói gì cơ? Tôi... tôi không thể! Tôi chưa bao giờ thi đấu chuyên nghiệp!"

"Em là Mèo Hoang. Em đã từng một mình hạ gục cả đội hình của tôi trong game." – Trình Kiêu nhìn thẳng vào mắt cô, từng chữ thốt ra đều nặng tựa ngàn cân. "Thế giới này chỉ im lặng khi em đứng trên đỉnh cao. Hạ Hạ, hãy dùng bàn phím của em để vả vào mặt bọn họ. Tôi sẽ là người bảo hộ cho em trên mọi mặt trận."