1,354 từ
Quyết định của Trình Kiêu giống như một quả bom dội thẳng vào phòng truyền thông của KG. Sự phản đối không chỉ đến từ dư luận mà ngay cả trong nội bộ ban quản trị cũng có những tiếng nói gay gắt. Một cô gái chưa từng tham gia bất kỳ giải đấu chuyên nghiệp nào, lại mang trên mình đầy rẫy scandal, làm sao có thể gánh vác vị trí tuyển thủ dự bị chiến lược cho một đội tuyển hàng đầu?
Nhưng Trình Kiêu chỉ dùng một câu nói để dập tắt tất cả: "Nếu cô ấy thất bại, tôi sẽ từ chức đội trưởng và rút toàn bộ cổ phần khỏi KG."
Đó là một canh bạc tất tay. Và Lăng Hạ biết, cô chính là quân bài duy nhất trong tay anh.
Suốt một tuần lễ tiếp theo, trụ sở KG chìm trong bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Lăng Hạ không còn phải lo việc bếp núc hay dọn dẹp. Trình Kiêu đã thuê một đội ngũ hậu cần mới để cô có thể toàn tâm toàn ý vào việc huấn luyện.
Lịch trình của cô bắt đầu từ 7 giờ sáng và kết thúc vào lúc 3 giờ sáng hôm sau. Trình Kiêu trực tiếp giám sát cô. Anh không còn là người đàn ông dịu dàng ôm cô trên sân thượng đêm sinh nhật nữa. Trong phòng tập, anh là một "bạo quân".
"Quá chậm! Em định đợi đối thủ dùng chiêu cuối xong mới nhấn tốc biến à?" "Nhìn bản đồ đi! Mắt của em để làm cảnh sao?" "Đánh lại trận này cho tôi. Nếu không thắng được mức độ khó của AI trong vòng 10 phút, em đừng hòng đi ngủ."
Lăng Hạ cắn chặt môi đến rỉ máu. Đôi tay cô bắt đầu có dấu hiệu chuột rút, mắt cay xè vì nhìn vào màn hình quá lâu. Có những lúc cô cảm thấy uất ức, muốn đập bàn đứng dậy và hét vào mặt anh rằng cô không làm được. Nhưng mỗi khi nhìn thấy Trình Kiêu vẫn ngồi đó, bên cạnh cô, cùng cô xem lại từng khung hình, cùng cô thức trắng đêm để phân tích từng milimet di chuyển, sự oán giận trong cô lại tan biến. Anh đang dùng cách khắc nghiệt nhất để tôi luyện cô, bởi anh biết, đấu trường chuyên nghiệp còn tàn nhẫn hơn thế gấp trăm lần.
"Uống chút sữa đi." – Trình Kiêu đặt một ly sữa ấm lên bàn khi đồng hồ vừa điểm 2 giờ sáng.
Lăng Hạ không rời mắt khỏi màn hình, giọng khàn đặc: "Tôi vẫn chưa thực hiện xong chuỗi chiêu thức mà anh yêu cầu..."
Bất ngờ, một bàn tay to lớn vươn ra, nhấn nút tắt màn hình máy tính của cô.
"Trình Kiêu! Anh làm gì vậy?" – Lăng Hạ giật mình, ngước nhìn anh đầy ngỡ ngàng.
"Nghỉ ngơi. Cơ thể em đã chạm đến giới hạn rồi." – Anh ngồi xuống cạnh cô, vẻ mặt nghiêm nghị pha chút xót xa mà anh cố tình che giấu. "Hạ Hạ, em không cần phải chứng minh với tôi. Tôi biết em giỏi. Em chỉ cần chứng minh cho chính em thấy rằng em không còn là cô gái luôn tìm cách chạy trốn nữa."
Lăng Hạ gục đầu xuống bàn, đôi vai nhỏ khẽ run lên. "Tôi sợ lắm... Trình Kiêu. Ngoài kia có hàng triệu người đang chờ tôi thất bại để chửi rủa anh. Nếu tôi làm hỏng trận khai mạc, sự nghiệp của anh sẽ tiêu tan."
Trình Kiêu im lặng hồi lâu. Anh vươn tay, nhẹ nhàng xoa mái tóc rối của cô, một hành động dịu dàng hiếm hoi trong suốt tuần qua. "Vậy thì đừng thất bại. Hãy nhớ, em không đánh một mình. Tôi luôn ở phía sau em."
Ngày thi đấu khai mạc giải mùa hè đã đến. Sân vận động Quốc gia chật kín người. Tiếng hò reo, tiếng trống và ánh đèn led rực rỡ tạo nên một bầu không khí sục sôi. Thế nhưng, khi cái tên "Lăng Hạ - ID: Summer" được xướng lên trong đội hình dự bị của KG, cả khán đài bỗng chốc im bặt, sau đó là những tiếng la ó, huýt sáo phản đối.
— "Đuổi nó xuống đi! Đồ dựa hơi đàn ông!" — "Esports không có chỗ cho những kẻ chuyên dùng scandal!"
Lăng Hạ đứng sau cánh gà, đôi chân cô run lẩy bẩy dưới chiếc quần đồng phục. Cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang chuẩn bị bước lên đoạn đầu đài. Đúng lúc đó, một bàn tay ấm áp nắm lấy tay cô. Trình Kiêu đứng đó, khoác lên mình chiếc áo khoác đội trưởng đầy uy quyền. Anh không nói gì, chỉ siết chặt tay cô, truyền cho cô một luồng sức mạnh vô hình.
"Đi thôi."
Trận đấu bắt đầu giữa KG và đối thủ truyền kiếp – đội tuyển Black Shark. Ngay từ phút đầu tiên, đúng như dự đoán, đội hình của Black Shark liên tục nhắm vào vị trí của Lăng Hạ. Họ không chỉ muốn thắng, họ muốn sỉ nhục cô ngay trên sóng truyền hình trực tiếp.
"Hạ Hạ, bình tĩnh. Di chuyển vào bụi rậm hướng 4 giờ." – Giọng Trình Kiêu vang lên trong tai nghe, trầm ổn và chắc chắn như một mỏ neo giữa cơn bão.
Lăng Hạ hít một hơi thật sâu. Cô nhắm mắt lại trong một giây, gạt bỏ mọi tiếng ồn ào từ khán đài. Trong đầu cô lúc này chỉ còn lại bản đồ game và những bài học khắc nghiệt của Trình Kiêu.
Bất ngờ, xạ thủ của Black Shark lọt vào tầm ngắm của cô. Một cơ hội chỉ diễn ra trong vòng 0.5 giây.
"Bây giờ!" – Lăng Hạ hét lên trong mic.
Ngón tay cô lướt trên bàn phím như một vũ công. Một chuỗi chiêu thức liên hoàn được tung ra. Tốc biến, chiêu cuối, dứt điểm.
"First Blood!" (Mạng chiến công đầu)
Âm thanh vang dội của hệ thống khiến cả sân vận động sững sờ. Xạ thủ hàng đầu của Black Shark bị hạ gục bởi một tân binh mà ai cũng coi thường. Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu. Lăng Hạ như một con mèo hoang được trả về với rừng già, cô di chuyển biến ảo, hỗ trợ Trình Kiêu quét sạch đội hình đối phương trong một pha giao tranh quyết định tại hang rồng.
"Double Kill!" "Triple Kill!" "Ace!"
Bảng tỷ số nghiêng hẳn về phía KG. Những tiếng la ó ban đầu dần bị thay thế bởi những tiếng xì xào kinh ngạc, rồi cuối cùng là những tiếng vỗ tay lẹt xẹt, và rồi bùng nổ thành một đợt sóng reo hò.
"Thánh thần ơi! Mọi người có thấy cú phản đòn đó không? Summer vừa mới thực hiện một kỹ thuật chỉ có trong sách giáo khoa!" – Tiếng bình luận viên gào lên phấn khích.
Khi trận đấu kết thúc với chiến thắng thuộc về KG, Lăng Hạ vẫn ngồi thẫn thờ trước màn hình. Cô không tin được mình đã làm được. Trình Kiêu tháo tai nghe, bước đến trước mặt cô. Anh không ngần ngại trước hàng chục ống kính máy quay đang hướng về phía mình, cúi xuống và đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô ngay giữa sân khấu.
Cả khán phòng nổ tung.
Trong góc khuất của khu vực Vip, Lâm Tuệ Anh nhìn màn hình lớn với gương mặt biến dạng vì giận dữ. Cô ta đập nát ly rượu vang trên tay, máu đỏ chảy ra hòa lẫn với rượu.
"Được lắm, Lăng Hạ. Cô thắng được một trận đấu, nhưng cô chưa thắng được tôi đâu. Để xem khi 'bí mật về vụ tai nạn 3 năm trước' được tung ra, Trình Kiêu có còn hôn cô được nữa không."
Lúc này, Lăng Hạ ngước nhìn Trình Kiêu, trong ánh mắt anh cô thấy cả một bầu trời sao. Cô biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng kể từ khoảnh khắc này, cô đã thực sự bước ra khỏi bóng tối của quá khứ.