MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủOAN GIA NGÕ HẸP: BOSS TOÀN NĂNG LÀ NGƯỜI YÊU CŨChương 8: Vết nứt từ quá khứ

OAN GIA NGÕ HẸP: BOSS TOÀN NĂNG LÀ NGƯỜI YÊU CŨ

Chương 8: Vết nứt từ quá khứ

1,490 từ

Chiến thắng đầu tay trước đội tuyển Black Shark đã biến cái tên "Summer" trở thành một hiện tượng mạng chỉ sau một đêm. Trên các diễn đàn, người ta bắt đầu lùng sục thông tin về Lăng Hạ, nhưng giờ đây không còn là những lời thóa mạ, mà là sự tò mò xen lẫn thán phục. Tuy nhiên, đối với Lăng Hạ, niềm vui ấy ngắn chẳng tày gang.

Sáng hôm sau, khi đang cùng cả đội xem lại băng ghi hình trận đấu tại phòng sinh hoạt chung, điện thoại của Lăng Hạ rung lên dữ dội. Là số của bệnh viện nơi mẹ cô đang điều trị.

"Cô Hạ phải không? Mẹ cô đột nhiên lên cơn co thắt tim, hiện đang trong phòng cấp cứu. Cô cần đến ngay để ký giấy cam kết phẫu thuật và đóng tiền tạm ứng đợt hai."

Tai Lăng Hạ như ù đi. Tờ giấy ghi chú trên tay rơi xuống sàn. Cô không nghe thấy tiếng Huy Béo đang gọi, cũng không thấy ánh mắt lo lắng của Trình Kiêu đang hướng về phía mình. Tất cả những gì cô nghĩ đến là gương mặt gầy gò của mẹ và khoản tiền viện phí khổng lồ mà cô vẫn chưa tích góp đủ.

"Hạ Hạ! Em sao vậy?" – Trình Kiêu bước tới, nắm chặt lấy bả vai cô, buộc cô phải thoát khỏi trạng thái thẫn thờ.

"Mẹ em... mẹ em đang cấp cứu." – Cô lẩm bẩm, nước mắt chực trào.

Không một giây chần chừ, Trình Kiêu quay sang nói với quản lý: "Hủy bỏ buổi tập sáng nay. Lấy xe, tôi đưa cô ấy đến bệnh viện."

Trong suốt quãng đường đến bệnh viện, Trình Kiêu im lặng cầm lái, nhưng một bàn tay anh vẫn luôn nắm chặt lấy tay Lăng Hạ dưới cần số. Sự ấm áp từ anh là thứ duy nhất giữ cho cô không ngã quỵ. Sau khi lo xong thủ tục nhập viện và đóng đủ khoản tiền cần thiết – điều mà Trình Kiêu đã âm thầm giải quyết trước khi Lăng Hạ kịp mở lời – cả hai ngồi đợi bên ngoài hành lang phòng phẫu thuật.

Không gian bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng và sự im lặng đáng sợ. Lăng Hạ ngồi thu mình trên chiếc ghế sắt lạnh lẽo, đôi vai run rẩy.

"Đừng sợ, có tôi ở đây rồi." – Trình Kiêu kéo cô dựa vào vai mình.

"Trình Kiêu... tại sao anh lại tốt với tôi như vậy?" – Lăng Hạ nghẹn ngào. "Lẽ ra anh nên ghét tôi. Ba năm trước, nếu không vì tôi, anh đã không gặp vụ tai nạn đó, tay anh đã không bị thương đến mức suýt phải giải nghệ..."

Trình Kiêu khựng lại. Vết sẹo dài mờ mờ trên mu bàn tay trái của anh khẽ giật nhè nhẹ. Đó là ký ức của một đêm mưa ba năm trước, khi anh đuổi theo Lăng Hạ để hỏi lý do cô chia tay, và một chiếc xe tải đã mất lái lao về phía họ. Anh đã đẩy cô ra, và đổi lại là bàn tay thiên tài của một game thủ bị dập nát dưới bánh xe.

"Chuyện đó là tôi tự nguyện." – Giọng anh trầm thấp, không chút oán trách. "Tôi chưa bao giờ hối hận vì đã cứu em."

"Nhưng Lâm Tuệ Anh nói... cô ấy nói chính tôi là vận xui của anh. Nếu tôi còn ở bên cạnh, anh sẽ không bao giờ có được vinh quang trọn vẹn."

Ánh mắt Trình Kiêu tối sầm lại khi nghe đến tên Lâm Tuệ Anh. Anh định nói điều gì đó thì điện thoại của anh nhận được một thông báo lạ. Một tập tin âm thanh được gửi đến từ một địa chỉ ẩn danh, cùng dòng tin nhắn: "Anh Kiêu, anh có chắc cô gái đang ngồi cạnh anh là nạn nhân không? Hay cô ấy chính là người đã nhận tiền của đối thủ để dàn dựng vụ tai nạn năm đó nhằm hủy hoại tay của anh?"

Trình Kiêu cau mày, anh đeo tai nghe và nhấn mở đoạn ghi âm.

Trong đoạn băng, một giọng nói nữ rất giống Lăng Hạ đang nghẹn ngào: "Tôi cần tiền cho mẹ... chỉ cần làm anh ấy bị thương nhẹ thôi đúng không? Được, tôi sẽ hẹn anh ấy ra đó..."

Đôi đồng tử của Trình Kiêu co rụt lại. Anh nhìn sang Lăng Hạ – cô gái đang khóc nấc lên vì lo cho mẹ, gương mặt thanh khiết không chút tỳ vết. Lý trí bảo anh rằng đây là một sự dàn dựng bẩn thỉu, nhưng giọng nói trong đoạn băng kia giống đến mức rợn người. Nó trùng khớp với mốc thời gian cô bỏ đi, trùng khớp với việc cô đột nhiên có một khoản tiền lớn để đưa mẹ đi chữa trị ngay sau vụ tai nạn.

"Trình Kiêu? Anh sao vậy?" – Lăng Hạ nhận ra sự khác lạ, cô ngước mắt nhìn anh, lo lắng khi thấy gương mặt anh bỗng chốc trắng bệch và đầy sự hoài nghi.

Trình Kiêu không trả lời. Anh chậm rãi thu tay lại, rời khỏi bờ vai mà cô đang dựa vào. Sự xa cách đột ngột này khiến Lăng Hạ cảm thấy như có một vực thẳm vừa mở ra giữa hai người.

"Tôi có việc phải xử lý ở câu lạc bộ." – Giọng anh trở nên xa lạ, lạnh lùng như những ngày đầu họ gặp lại. "Em cứ ở đây lo cho bác gái. Huy Béo sẽ đến sau để hỗ trợ em."

Nói rồi, anh đứng dậy bước đi thẳng, không một lần ngoái đầu nhìn lại. Lăng Hạ ngơ ngác nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau dãy hành lang. Trái tim cô thắt lại. Một nỗi bất an tột cùng xâm chiếm lấy tâm trí cô. Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao ánh mắt anh nhìn cô vừa rồi lại tràn đầy sự thất vọng và đau đớn đến vậy?

Trình Kiêu trở về trụ sở KG trong trạng thái cực độ căng thẳng. Anh nhốt mình trong phòng làm việc, cho phát đi phát lại đoạn ghi âm đó. Anh muốn tìm ra một kẽ hở, một bằng chứng cho thấy nó là giả mạo. Nhưng càng nghe, trái tim anh càng rỉ máu.

Đúng lúc đó, Lâm Tuệ Anh thong thả bước vào phòng, trên tay cầm một tập hồ sơ cũ nát.

"Anh nghe rồi chứ?" – Cô ta mỉm cười, một nụ cười của kẻ chiến thắng. "Em đã tốn rất nhiều công sức để tìm lại nhân chứng của vụ tai nạn năm đó. Người lái xe tải năm ấy đã thú nhận, chính Lăng Hạ là người đã chỉ điểm vị trí và thời gian để ông ta 'va chạm' với anh. Đổi lại, ông ta đã chuyển 200 triệu vào tài khoản của cô ấy thông qua một trung gian."

Cô ta ném tập hồ sơ lên bàn. Bên trong là bản sao kê ngân hàng của Lăng Hạ từ ba năm trước. Một khoản tiền 200 triệu được gửi vào đúng ba ngày sau vụ tai nạn của Trình Kiêu.

"Anh Kiêu, anh yêu một người đã vì tiền mà hủy hoại đôi tay của anh sao?" – Tuệ Anh ghé sát tai anh, thì thầm như một con rắn độc. "Cô ấy là Mèo Hoang, và cô ấy đã săn đuổi anh không phải vì tình yêu, mà vì cô ấy sợ anh sẽ quay lại trả thù khi anh đứng trên đỉnh cao."

Trình Kiêu nhắm nghiền mắt, đôi tay siết chặt thành nắm đấm đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Sự thật và dối trá đan xen khiến anh nghẹt thở. Anh muốn tin cô, muốn tin vào người con gái đã nấu mì trường thọ cho anh, người đã cùng anh thức trắng đêm tập luyện. Nhưng những con số và giọng nói kia lại như những nhát dao đâm nát niềm tin cuối cùng của anh.

Trong khi đó, tại bệnh viện, ca phẫu thuật của mẹ Lăng Hạ kết thúc thành công. Cô vui mừng định gọi điện báo cho Trình Kiêu thì bất ngờ trang fanpage chính thức của KG đăng một thông báo khẩn:

"Vì lý do sức khỏe và vi phạm kỷ luật nội bộ, tuyển thủ dự bị Lăng Hạ (ID: Summer) sẽ tạm dừng mọi hoạt động thi đấu và bị đình chỉ huấn luyện vô thời hạn kể từ hôm nay."

Điện thoại trên tay Lăng Hạ rơi xuống sàn nhà, vỡ nát. Thế giới xung quanh cô đổ sụp. Cùng một lúc, cô mất đi người mình yêu nhất và vinh quang mà cô vừa vất vả giành lấy.

Ở một căn phòng khác, Trình Kiêu ngồi trong bóng tối, nhìn vào đôi bàn tay đầy sẹo của mình, khẽ thì thầm trong đau đớn:

"Lăng Hạ... rốt cuộc em là ai?"