1,368 từ
Trời Sài Gòn bất chợt đổ trận mưa rào trắng xóa, hệt như cái đêm định mệnh của ba năm trước. Lăng Hạ đứng trước cổng biệt thự KG, chiếc túi xách nhỏ đựng vài bộ quần áo sũng nước, nặng nề như chính trái tim cô lúc này. Thông báo đình chỉ thi đấu vừa rồi như một bản án tử hình đối với giấc mơ vừa kịp nhen nhóm của cô. Nhưng điều làm cô đau đớn nhất không phải là việc mất đi sự nghiệp, mà là sự im lặng tàn nhẫn từ phía Trình Kiêu.
Cô đã cố gọi cho anh hàng chục cuộc, nhưng đáp lại chỉ là tiếng thuê bao lạnh lẽo. Cô đứng đây, dưới cơn mưa tầm tã, chỉ để chờ một lời giải thích, hoặc ít nhất là một cái nhìn thẳng thắn từ anh.
Cánh cổng sắt nặng nề từ từ mở ra. Một bóng dáng cao lớn cầm chiếc ô đen bước ra. Lăng Hạ ngước mắt lên, hy vọng bừng sáng trong đôi mắt đẫm nước: "Trình Kiêu! Anh nghe em giải thích..."
Nhưng người bước ra không phải là Trình Kiêu. Đó là quản lý đội, gương mặt ông hiện rõ sự ái ngại và thất vọng: "Hạ Hạ, cậu Kiêu không muốn gặp cô. Cậu ấy bảo cô hãy cầm lấy số tiền này và rời đi. Đừng để mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn trước tòa án."
Ông đưa ra một phong bì dày, bên trong là xấp tiền mặt mà theo lời ông là "phí bồi thường hợp đồng". Lăng Hạ nhìn xấp tiền, cảm thấy như mình vừa bị tát một cú trời giáng. Hóa ra trong mắt anh, mọi thứ giữa họ đều có thể quy đổi thành tiền. Cả tình yêu, cả những đêm thức trắng luyện tập, và cả bát mì trường thọ ấm áp kia nữa.
"Tôi không cần tiền." – Lăng Hạ đẩy phong bì ra, giọng cô lạc đi trong tiếng mưa. "Tôi chỉ muốn biết... anh ấy có thực sự tin vào những lời buộc tội đó không?"
Quản lý thở dài, quay lưng bước vào trong: "Bằng chứng rành rành, sao kê ngân hàng không biết nói dối đâu cô Hạ. Cô đi đi, các fan đang bao vây cổng sau, nếu họ thấy cô ở đây, chúng tôi không bảo vệ nổi cô đâu."
Cánh cổng khép lại, khô khốc và tuyệt tình. Lăng Hạ quỵ xuống màn mưa, tiếng khóc nghẹn ngào bị tiếng sấm át đi. Cô không biết rằng, ở cửa sổ tầng hai, Trình Kiêu đang đứng nép mình sau bức rèm, bàn tay siết chặt lấy thành cửa sổ đến mức bật máu. Anh nhìn bóng dáng nhỏ bé gầy gò của cô đang run rẩy dưới mưa, trái tim anh như bị ai đó bóp nát.
"Tại sao lại là em?" – Anh thì thầm, giọng nói vỡ vụn.
Lăng Hạ lang thang trên phố, không mục đích. Cô không thể về nhà vì sợ mẹ nhìn thấy bộ dạng này. Cuối cùng, cô tìm đến một quán net cũ nằm sâu trong con hẻm nhỏ – nơi khởi đầu của "Mèo Hoang".
Cô đăng nhập vào game bằng một tài khoản phụ. Cô cần phải làm gì đó, nếu không cô sẽ phát điên mất. Nhưng vừa vào sảnh chờ, những dòng chat chửi rủa đã tràn ngập màn hình. Scandal đã lan rộng đến mức mọi ngóc ngách của giới Esports đều biết về "kẻ phản bội Summer".
"Mày còn dám vác mặt vào đây à?" "Loại đàn bà vì tiền mà hại cả đôi tay của King thì nên biến khỏi thế giới này đi!"
Lăng Hạ cười khổ, ngón tay run rẩy định tắt máy thì một cửa sổ chat riêng hiện lên.
Huy_Béo: "Chị Hạ? Có phải chị không? Em biết chị sẽ vào đây mà!"
Lăng Hạ khựng lại. Huy Béo? Cậu ấy không ghét cô sao?
Huy_Béo: "Chị nghe em nói, anh Kiêu đang phát điên rồi, nhưng em và mấy đứa trong đội không tin đoạn ghi âm đó. Giọng nói thì giống, nhưng cái cách chị dùng chiêu thức trong game... cái đó không thể giả mạo được. Một người yêu game và yêu đồng đội như chị không bao giờ làm chuyện bẩn thỉu đó. Em đang nhờ một thằng bạn bên kỹ thuật kiểm tra lại file âm thanh kia."
Nước mắt Lăng Hạ lại rơi, nhưng lần này là vì cảm động. Giữa lúc cả thế giới quay lưng, vẫn còn có những người anh em tin tưởng cô.
Lăng Hạ: "Cảm ơn em, Huy. Nhưng còn sao kê ngân hàng... 200 triệu đó đúng là đã chuyển vào tài khoản của chị ba năm trước."
Huy_Béo: "Chị có chắc là chị biết nguồn gốc số tiền đó không? Hãy nhớ lại đi, lúc đó chị đang gặp khó khăn gì?"
Lăng Hạ bàng hoàng. Đúng vậy, ba năm trước, khi cô đang tuyệt vọng vì tiền viện phí của mẹ, một người họ hàng xa đột nhiên liên lạc và nói rằng họ trúng số nên muốn giúp đỡ một ít. Vì quá cấp bách, cô đã nhận mà không mảy may nghi ngờ. Chẳng lẽ... đó là một cái bẫy đã được giăng sẵn từ ba năm trước?
Trong lúc đó, tại một quán bar sang trọng, Lâm Tuệ Anh đang nâng ly chúc mừng cùng gã lái xe tải năm xưa – kẻ vừa được cô ta "bồi dưỡng" một khoản tiền lớn để giữ kín miệng.
"Tiểu thư thật cao tay. Chỉ cần một đoạn Deepfake nhỏ và một vài giao dịch ngân hàng cũ, cô đã khiến họ tan đàn xẻ nghé." – Gã đàn ông cười nịnh nọt.
Tuệ Anh nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lóe lên sự thâm độc: "Trình Kiêu là của tôi. Thứ gì tôi không có được, tôi sẽ phá hủy nó. Lăng Hạ chỉ là một con tốt thí. Tiếp theo, hãy tung tin cho báo chí rằng Lăng Hạ đang có ý định bán chiến thuật của KG cho đối thủ S-Game. Tôi muốn cô ta không còn đường quay lại giới này."
Sáng hôm sau, scandal lại bùng lên một tầng cao mới. Lăng Hạ từ một "kẻ hám tiền" trở thành "gián điệp thương mại". Áp lực từ các nhà tài trợ khiến ban lãnh đạo KG buộc phải đưa ra quyết định cuối cùng: Trục xuất Lăng Hạ khỏi danh sách thành viên vĩnh viễn và khởi kiện cô ra tòa để bồi thường thiệt hại danh tiếng.
Trình Kiêu ngồi trong phòng họp, gương mặt hốc hác vì mất ngủ. Anh không nói một lời nào suốt buổi họp, chỉ nhìn chăm chằm vào tờ quyết định trên bàn.
"Ký đi Trình Kiêu. Vì tương lai của KG." – Vị chủ tịch già thúc giục.
Bàn tay Trình Kiêu cầm bút run lên. Anh nhớ về nụ cười của cô dưới ánh trăng, nhớ về cái cách cô tập luyện đến kiệt sức để bảo vệ vinh quang cho đội. Một phần trong anh hét lên rằng cô bị oan, nhưng phần còn lại – phần lý trí bị tổn thương sâu sắc bởi vụ tai nạn năm xưa – lại ngăn anh lại.
Đúng lúc anh định đặt bút ký, cửa phòng họp bị đẩy bật ra. Huy Béo lao vào, mồ hôi nhễ nhại, trên tay cầm một chiếc USB.
"Anh Kiêu! Đừng ký! Em tìm thấy bằng chứng rồi! Đoạn ghi âm đó là giả!"
Mọi ánh mắt trong phòng họp đổ dồn về phía Huy Béo. Trình Kiêu đứng bật dậy, chiếc bút trong tay rơi xuống đất. Một tia hy vọng mong manh chợt lóe lên trong đôi mắt tăm tối của anh.
Nhưng anh không biết rằng, cùng lúc đó, Lăng Hạ đang đứng trên sân thượng của bệnh viện, nhìn xuống dòng người tấp nập phía dưới. Cô đã nhận được tin nhắn đe dọa của Lâm Tuệ Anh: "Nếu cô không biến mất hoàn toàn, mẹ cô sẽ không bao giờ được nhận ca phẫu thuật phục hồi tiếp theo."
Lăng Hạ nhìn lên bầu trời xám xịt, khẽ mỉm cười đau đớn: "Trình Kiêu, có lẽ đây là cách duy nhất để em bảo vệ anh và mẹ."