1,713 từ
Cả phòng họp lặng ngắt như tờ trước sự xuất hiện đột ngột của Huy Béo. Trình Kiêu đứng lặng người, ánh mắt anh dán chặt vào chiếc USB đang nằm trong bàn tay đẫm mồ hôi của cậu em thân thiết. Không đợi ai cho phép, Huy Béo lao tới bàn điều khiển, cắm USB vào hệ thống máy chiếu lớn.
"Mọi người nhìn đi!" – Huy gào lên, giọng cậu lạc đi vì vừa chạy quá nhanh. "Tôi đã nhờ một chuyên gia âm thanh hàng đầu phân tích. Đây là biểu đồ sóng âm của đoạn ghi âm mà Lâm Tuệ Anh tung ra. Những vệt màu xanh này là giọng thật của chị Hạ, nhưng những vệt màu đỏ lởm chởm này chính là những đoạn bị cắt ghép và xử lý bằng AI Deepfake. Nó được tạo ra từ hàng nghìn giờ stream của chị ấy trên mạng!"
Trên màn hình lớn, những biểu đồ kỹ thuật hiện ra rõ mồn một. Huy Béo nhấn nút phát một đoạn video so sánh. Giọng nói trong đoạn băng tố cáo ban đầu vốn là giọng của Lăng Hạ đang nói về việc "cần tiền để cứu mẹ", nhưng ở bản gốc, câu tiếp theo của cô là: "...nên tôi sẽ làm thêm ba công việc một lúc, dù có vất vả thế nào cũng được". Kẻ xấu đã cắt bỏ phần sau và ghép vào đó một câu thoại giả tạo về việc dàn dựng vụ tai nạn.
Sắc mặt Trình Kiêu từ trắng bệch dần chuyển sang xanh mét. Đôi tay anh bắt đầu run rẩy dữ dội.
"Còn nữa..." – Huy Béo tiếp tục, hơi thở hổn hển. "Khoản tiền 200 triệu từ ba năm trước. Em đã truy ra nguồn gốc thật sự thông qua một người bạn ở ngân hàng. Số tiền đó không phải từ đối thủ nào cả. Nó được chuyển từ một công ty ma có tên 'Green Hope', mà chủ sở hữu đứng tên chính là thư ký riêng của bố Lâm Tuệ Anh! Họ đã gài bẫy chị ấy từ ba năm trước để ép chị ấy rời xa anh!"
"Rầm!"
Chiếc bàn họp gỗ mun bị Trình Kiêu đập mạnh đến mức nứt toác một đường. Anh đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu như một con mãnh thú bị thương. Sự thật này giống như một cái tát chí mạng, đánh nát sự kiêu ngạo và lý trí vốn có của anh.
"Tôi đã làm cái gì thế này?" – Trình Kiêu thì thầm, giọng nói vỡ vụn.
Anh nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của Lăng Hạ dưới màn mưa lúc tối. Nhớ lại vẻ mặt cam chịu của cô khi anh ngắt cuộc gọi. Anh đã để cô một mình đối mặt với sự sỉ nhục của cả thế giới, trong khi cô là người duy nhất luôn âm thầm hy sinh vì anh.
Không đợi ban quản trị lên tiếng, Trình Kiêu lao ra khỏi phòng họp. Anh chạy như điên dại về phía cổng biệt thự, nơi anh vừa mới phũ phàng xua đuổi cô cách đây không lâu. Nhưng ngoài kia chỉ còn lại màn đêm tĩnh mịch và những vũng nước mưa còn đọng lại trên mặt đường. Lăng Hạ đã biến mất.
"Alô, Huy! Kiểm tra định vị điện thoại của cô ấy ngay lập tức!" – Trình Kiêu hét vào điện thoại khi anh đang cầm lái, chiếc xe lao vút đi trong màn đêm như một mũi tên.
"Anh Kiêu, điện thoại của chị ấy đã tắt máy hoàn toàn từ một tiếng trước. Vị trí cuối cùng được ghi nhận là ở khu vực Bệnh viện Đa khoa thành phố."
Trình Kiêu nghiến răng, đạp lút chân ga. Trái tim anh thắt lại từng cơn. Anh biết tâm trạng của Lăng Hạ lúc này đang cực kỳ tồi tệ, cô lại đang gánh vác áp lực về sức khỏe của mẹ. Nếu cô làm điều gì dại dột... anh sẽ không bao giờ tha thứ được cho bản thân mình.
Khi đến bệnh viện, Trình Kiêu lao thẳng vào khoa cấp cứu. Anh tìm thấy giường bệnh của mẹ Lăng Hạ, nhưng chiếc giường trống không. Y tá trực ban cho biết: "Bệnh nhân đã được chuyển viện theo yêu cầu của người nhà cách đây 30 phút. Một chiếc xe cứu thương tư nhân đã đưa bà ấy đi."
"Người nhà nào? Ai là người ký giấy?" – Trình Kiêu túm lấy vai cô y tá, giọng anh lạc đi vì sợ hãi.
"Là... cô Lăng Hạ và một người phụ nữ họ Lâm."
Trình Kiêu chết lặng. Lâm Tuệ Anh. Cô ta đã ra tay trước anh một bước. Cô ta đang dùng mẹ của Lăng Hạ để làm con bài cuối cùng.
Đúng lúc đó, điện thoại của Trình Kiêu nhận được một tin nhắn hình ảnh. Trong ảnh, Lăng Hạ đang ngồi thẫn thờ trên sân thượng của một tòa nhà cao tầng, gió thổi tung mái tóc rối bời của cô. Phía dưới là dòng chữ: "Muốn thấy cô ta toàn mạng thì mang bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần KG đến bến tàu cũ ở quận 7. Một mình anh thôi."
Tại bến tàu cũ, không khí nồng nặc mùi muối biển và sự ẩm mốc của những kiện hàng bỏ hoang. Lăng Hạ bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ, đôi mắt cô sưng húp vì khóc. Trước mặt cô, Lâm Tuệ Anh đang thong thả dũa móng tay, gương mặt xinh đẹp giờ đây hiện rõ vẻ vặn vẹo.
"Cô thấy không, Lăng Hạ? Trong mắt Trình Kiêu, cô chỉ là một quân tốt thí dễ dàng bị vứt bỏ khi có bằng chứng phản bội." – Tuệ Anh cười khẩy. "Anh ấy đã ký lệnh trục xuất cô rồi. Bây giờ, cô chẳng còn gì cả."
Lăng Hạ ngước nhìn Tuệ Anh, giọng cô khản đặc nhưng lại bình thản đến lạ kỳ: "Tôi không còn gì, nhưng ít nhất tôi còn có sự thật. Còn cô, cô có được anh ấy bằng sự dối trá, cả đời này cô cũng sẽ sống trong nỗi lo sợ bị bại lộ."
"Câm mồm!" – Tuệ Anh tức giận định giơ tay tát Lăng Hạ thì một ánh đèn pha cực mạnh từ phía xa rọi thẳng vào mắt cô ta.
Tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn đêm tĩnh lặng của bến tàu. Một chiếc xe thể thao màu đen phanh cháy mặt đường, dừng lại ngay trước lối vào kho bãi. Trình Kiêu bước xuống xe, dáng vẻ hiên ngang nhưng toàn thân toát ra một luồng sát khí khiến kẻ khác phải rùng mình.
"Trình Kiêu! Anh đến rồi sao?" – Tuệ Anh ngay lập tức thay đổi sắc mặt, giả vờ lo lắng. "Anh xem, em vừa cứu được cô ta khỏi ý định tự tử đấy. Cô ta định nhảy từ sân thượng bệnh viện xuống..."
Trình Kiêu không nhìn Tuệ Anh lấy một cái. Anh tiến thẳng về phía Lăng Hạ. Khi nhìn thấy những vết lằn đỏ do dây thừng trên cổ tay cô, đôi mắt anh co rút lại đầy đau đớn. Anh quỳ xuống trước mặt cô, đôi bàn tay run rẩy chạm vào gương mặt tái nhợt của cô.
"Hạ Hạ... tôi xin lỗi. Tôi sai rồi. Tôi thực sự xin lỗi..." – Anh thì thầm, giọng nói chứa chan sự hối hận tột cùng.
Lăng Hạ nhìn anh, những giọt nước mắt lại một lần nữa rơi xuống. "Anh... anh đã biết rồi sao?"
"Tôi biết tất cả rồi. Tôi là một thằng khốn khi đã nghi ngờ em." – Trình Kiêu quay lại nhìn Lâm Tuệ Anh, ánh mắt anh giờ đây lạnh lẽo hơn cả băng giá. "Lâm Tuệ Anh, cô tưởng cô có thể dùng KG để uy hiếp tôi sao? Tôi thông báo cho cô biết, từ giây phút này, tôi chính thức đơn phương chấm dứt mọi hợp đồng tài trợ với Lâm Thị. Tôi sẽ dùng tài sản cá nhân của mình để đền bù mọi thiệt hại."
"Anh điên rồi!" – Tuệ Anh hét lên. "Không có Lâm Thị, KG sẽ sụp đổ!"
"KG có thể xây dựng lại, nhưng nếu mất cô ấy, tôi không còn lý do gì để chiến thắng nữa." – Trình Kiêu đứng dậy, rút ra một chiếc USB khác ném vào chân cô ta. "Trong này là bằng chứng cô thuê người dàn dựng vụ tai nạn 3 năm trước, cộng thêm tội bắt giữ người trái phép đêm nay. Cảnh sát đang trên đường đến đây. Lâm Tuệ Anh, trò chơi của cô kết thúc rồi."
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ phía xa. Lâm Tuệ Anh ngã quỵ xuống đất, gương mặt cắt không còn giọt máu.
Trình Kiêu nhanh chóng cởi trói cho Lăng Hạ. Ngay khi dây thừng vừa rơi xuống, cô đã ngã vào vòng tay anh, òa khóc như một đứa trẻ. Anh ôm chặt lấy cô, che chở cô khỏi cơn gió lạnh của bến cảng.
"Về nhà thôi, Hạ Hạ. Từ giờ, không ai có thể làm hại em được nữa."
Đêm đó, dưới ánh đèn le lói của bến tàu, một tình yêu bị tổn thương đã tìm thấy đường về. Nhưng họ đều biết, con đường để chữa lành những vết sẹo trong tim và giành lại vinh quang cho KG trên đấu trường quốc tế vẫn còn đầy rẫy chông gai.
Phân tích và hướng tới Chương 11:
Tình tiết: Sau scandal, KG mất đi nguồn tài trợ lớn và bị dư luận chỉ trích vì những lùm xùm nội bộ. Trình Kiêu phải bán đi một số tài sản cá nhân để duy trì đội.
Cảm xúc: Lăng Hạ trở lại KG nhưng với một tâm thế khác. Cô không còn là "thực tập sinh" mà là "linh hồn chiến thuật" của đội. Mối quan hệ của họ bắt đầu giai đoạn "mặn nồng sau bão tố".
Xung đột: Giải đấu quốc tế chính thức bắt đầu. KG phải đối mặt với một đối thủ bí ẩn đến từ Hàn Quốc, những kẻ có lối chơi y hệt "Mèo Hoang".
Bạn có muốn tôi tiếp tục Chương 11 với những trận đấu đỉnh cao hay tập trung vào những ngày tháng "vượt khó" ngọt ngào của hai người?