MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủOAN GIA NGÕ HẸP: BOSS TOÀN NĂNG LÀ NGƯỜI YÊU CŨChương 11: Vượt qua cơn bão

OAN GIA NGÕ HẸP: BOSS TOÀN NĂNG LÀ NGƯỜI YÊU CŨ

Chương 11: Vượt qua cơn bão

1,522 từ

Sau đêm náo loạn ở bến tàu, Lâm Tuệ Anh chính thức bị cảnh sát triệu tập để điều tra về hành vi dàn dựng bằng chứng giả và cưỡng đoạt tài sản. Tuy nhiên, sự trả giá của kẻ ác không đồng nghĩa với việc khó khăn của người lương thiện kết thúc. KG đang đứng trước một cuộc khủng hoảng tài chính chưa từng có. Việc Trình Kiêu đơn phương chấm dứt hợp đồng với tập đoàn Lâm Thị đã khiến đội tuyển mất đi 70% nguồn ngân sách vận hành.

Sáng sớm tại trụ sở KG, không còn không khí náo nhiệt hay tiếng cười đùa của Huy Béo. Các nhân viên hậu cần mới thuê đều đã nghỉ việc vì lo ngại nợ lương. Trong phòng bếp rộng lớn, chỉ còn mình Lăng Hạ lúi húi chuẩn bị bữa sáng. Đôi cổ tay cô vẫn còn lằn vết đỏ từ dây thừng, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ yếu đuối.

"Hạ Hạ, em không cần làm mấy việc này đâu." – Trình Kiêu bước vào bếp, gương mặt anh hốc hác thấy rõ sau một đêm thức trắng xử lý hồ sơ pháp lý. Anh tiến lại gần, cầm lấy bàn tay cô, khẽ xoa nhẹ lên những vết thương. "Tôi đã nói là sẽ lo cho em mà."

Lăng Hạ mỉm cười, một nụ cười bình yên đến lạ kỳ: "Trình Kiêu, ba năm trước em bỏ chạy vì sợ gánh nặng. Nhưng lần này, em muốn cùng anh gánh vác. Em nấu ăn ngon mà, đúng không? Ít nhất chúng ta cũng tiết kiệm được một khoản tiền thuê đầu bếp."

Trình Kiêu nhìn cô, cổ họng anh nghẹn lại. Anh kéo cô vào lòng, tựa cằm lên đỉnh đầu cô. "Tôi đã bán căn hộ ở trung tâm và chiếc xe thể thao rồi. Số tiền đó đủ để duy trì đội cho đến hết giải mùa Hè. Chỉ là... tôi cảm thấy mình thật tệ khi để em phải chịu khổ."

"Có anh ở đây, em không thấy khổ." – Cô thì thầm vào ngực anh.

Buổi họp đội diễn ra ngay sau đó tại phòng máy. Huy Béo, Tiểu Vũ và các thành viên khác ngồi im lặng, sắc mặt ai nấy đều trầm trọng. Họ đã biết về tình hình tài chính của đội qua các mặt báo.

"Tôi sẽ nói thẳng," Trình Kiêu lên tiếng, giọng anh đanh thép và dứt khoát. "KG hiện tại không còn nhà tài trợ lớn. Tiền thưởng từ các trận đấu tới sẽ là nguồn sống duy nhất. Nếu ai muốn rời đi để tìm một bến đỗ ổn định hơn, tôi sẽ không ngăn cản và sẽ hỗ trợ các cậu thanh lý hợp đồng ngay lập tức."

Căn phòng rơi vào sự im lặng đáng sợ. Lăng Hạ nín thở nhìn phản ứng của mọi người. Bất chợt, Huy Béo đập bàn đứng dậy, gương mặt béo tròn đỏ bừng vì xúc động:

"Anh Kiêu, anh coi thường anh em quá! Ngày xưa em chỉ là thằng nhóc chơi net cỏ, là anh nhặt em về, cho em cơm ăn áo mặc, dạy em cách trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp. Bây giờ đội khó khăn em lại bỏ đi à? Em không đi đâu hết! Không có lương em cũng đánh!"

"Đúng vậy! Bọn em đi theo anh chứ không đi theo tiền của Lâm Thị!" – Tiểu Vũ cũng đồng thanh hét lớn.

Lăng Hạ nhìn cảnh tượng đó, nước mắt cô khẽ rơi. Đây chính là tinh thần của KG – thứ mà Lâm Tuệ Anh dùng bao nhiêu tiền cũng không thể mua được.

"Được." – Trình Kiêu gật đầu, đôi mắt anh ánh lên tia sáng kiên định. "Vậy thì mục tiêu duy nhất của chúng ta là chức vô địch giải mùa Hè. Chỉ có vô địch, chúng ta mới có đủ sức nặng để thu hút những nhà tài trợ mới. Và người sẽ dẫn dắt chiến thuật cho chúng ta trong chặng đường này, vẫn là Lăng Hạ."

Lăng Hạ bước lên phía trước, cô mở màn hình máy tính lên. Lần này, không phải là những bài tập căn bản, mà là một tệp dữ liệu về đối thủ tiếp theo của họ: Đội tuyển "Ghost" đến từ khu vực phía Bắc.

"Mọi người nhìn kỹ," Lăng Hạ chỉ vào biểu đồ. "Ghost là đội tuyển mới nổi, nhưng lối chơi của họ cực kỳ quái dị. Họ không đánh theo sách giáo khoa. Họ đánh theo kiểu... săn mồi."

"Săn mồi?" – Huy Béo nhíu mày. "Giống chị sao?"

"Giống, nhưng tàn nhẫn hơn." – Lăng Hạ trầm giọng. "Họ chuyên nhắm vào mắt xích yếu nhất của đối thủ để nghiền nát tâm lý ngay từ đầu trận. Và tôi tin chắc, ở trận đấu tới, người họ nhắm vào sẽ là tôi – điểm yếu nhất về mặt kinh nghiệm thi đấu của KG."

Trình Kiêu khoanh tay trước ngực, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào bản đồ: "Vậy em định làm gì?"

Lăng Hạ nhếch môi, một nụ cười mang đậm khí chất của "Mèo Hoang" năm nào: "Nếu họ muốn săn mèo, chúng ta sẽ cho họ thấy con mèo này có móng vuốt sắc thế nào. Chúng ta sẽ chơi chiến thuật 'Bẫy lồng'. Em sẽ là mồi nhử, còn mọi người... sẽ là những thợ săn đứng trong bóng tối."

Những ngày sau đó là quãng thời gian huấn luyện khắc nghiệt nhất mà KG từng trải qua. Vì không có tiền thuê quân xanh chất lượng, Lăng Hạ phải một mình điều khiển ba tài khoản cùng lúc bằng các phần mềm mô phỏng để tập luyện phản xạ cho đồng đội. Cô làm việc đến mức đôi mắt trũng sâu, nhưng hễ thấy Trình Kiêu bước vào là cô lại tỏ ra tươi tỉnh.

Trình Kiêu cũng không khá hơn. Anh vừa phải tập luyện, vừa phải đi gặp gỡ các đối tác nhỏ để tìm kiếm sự giúp đỡ. Có những đêm, Lăng Hạ thấy anh ngồi một mình ở ban công, nhìn vào đôi bàn tay đầy sẹo của mình. Cô biết, anh đang chịu áp lực kinh khủng khi đặt cược cả sự nghiệp của các anh em vào tay mình.

Đêm trước ngày thi đấu với Ghost, Trình Kiêu gõ cửa phòng Lăng Hạ. Anh đưa cho cô một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là một bộ tai nghe chuyên dụng màu trắng tuyết, trên đó khắc nổi hai chữ: "Summer".

"Đây là..." – Lăng Hạ ngỡ ngàng.

"Tôi đã dùng chút tiền riêng cuối cùng để đặt nó cho em." – Trình Kiêu đeo tai nghe lên cổ cô, tay anh chạm nhẹ vào vành tai khiến cô rùng mình. "Tôi muốn khi em ra sân, mọi người phải biết rằng em là tuyển thủ chính thức của KG, không phải là bóng ma của ai cả. Hãy dùng nó để nghe thấy tiếng trái tim tôi đang cổ vũ cho em."

Lăng Hạ kiễng chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh. Nụ hôn không có vị ngọt của đường, mà có vị mặn của những giọt mồ hôi và sự đắng cay của những ngày qua, nhưng nó lại nồng cháy hơn bất cứ thứ gì.

"Trình Kiêu, em sẽ không làm anh thất vọng."

Sáng hôm sau, KG xuất hiện tại nhà thi đấu trên một chiếc xe bus cũ kỹ, khác hẳn với sự xa hoa trước đây. Khán giả bắt đầu xì xào, có người thương hại, có người giễu cợt. Nhưng khi cả đội bước vào sân khấu, khoác trên mình bộ đồng phục cũ nhưng sạch sẽ, khí thế từ họ tỏa ra khiến cả khán phòng im bặt.

Lăng Hạ đeo chiếc tai nghe màu trắng, đứng hiên ngang bên cạnh Trình Kiêu. Cô nhìn vào ống kính máy quay, tháo bỏ lớp mặt nạ giấu kín bấy lâu.

Trận đấu với Ghost chính thức bắt đầu. Ngay lập tức, đối phương tràn sang phần sân của Lăng Hạ đúng như dự đoán. Ba người của Ghost vây khốn cô ở đường giữa.

"Hạ Hạ bị bắt rồi! Cô ấy tiêu rồi!" – Tiếng bình luận viên hốt hoảng.

Nhưng trên màn hình, Lăng Hạ không hề hoảng sợ. Cô bình tĩnh sử dụng các kỹ năng lách né cực kỳ ảo diệu, câu kéo thời gian của đối phương trong vòng 15 giây – một con số không tưởng.

"Bây giờ!" – Cô hét lớn.

Từ hai phía rừng, Trình Kiêu và Huy Béo lao ra như những bóng ma thật sự. Cái bẫy đã sập. Đội tuyển Ghost hoàn toàn bất ngờ và bị quét sạch ngay từ phút thứ 6. Cả nhà thi đấu nổ tung trong tiếng hò reo.

"Summer không phải là mồi ngon, cô ấy là một cái bẫy chết người!"

Trình Kiêu mỉm cười qua màn hình máy tính. Anh nhìn sang cô gái nhỏ bé bên cạnh mình, người đang tập trung cao độ với những ngón tay bay múa trên bàn phím. Anh biết, KG không hề sụp đổ. Ngược lại, từ trong đống tro tàn, một vương triều mới đang thực sự bắt đầu.