MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủOAN GIA NGÕ HẸP: BOSS TOÀN NĂNG LÀ NGƯỜI YÊU CŨChương 12: Mảnh ký ức vụn vỡ

OAN GIA NGÕ HẸP: BOSS TOÀN NĂNG LÀ NGƯỜI YÊU CŨ

Chương 12: Mảnh ký ức vụn vỡ

1,526 từ

Trong chương này, chúng ta sẽ tạm rời xa ánh đèn sân khấu rực rỡ để quay về với những góc khuất đầy đau thương trong quá khứ của Lăng Hạ. Khi những nút thắt về sự nghiệp dần được tháo gỡ, thì những vết thương lòng về gia đình lại bắt đầu rỉ máu, thử thách bản lĩnh của cả cô và Trình Kiêu.

Chiến thắng trước đội tuyển Ghost không chỉ mang lại cho KG số tiền thưởng quý giá để duy trì đội, mà còn giúp họ lấy lại lòng tin từ người hâm mộ. Thế nhưng, giữa lúc niềm vui đang lan tỏa trong trụ sở, Lăng Hạ lại nhận được một tin nhắn từ bác sĩ điều trị cho mẹ cô: "Bà ấy đã tỉnh lại, nhưng tình trạng tâm lý có chút bất ổn. Cô nên đến ngay."

Trình Kiêu đang dọn dẹp lại đống dây cáp trong phòng tập, thấy Lăng Hạ vội vàng thu dọn đồ đạc với gương mặt tái nhợt, anh lập tức buông công việc xuống. Không cần hỏi, anh lấy chìa khóa xe và đi thẳng ra cửa. Với anh bây giờ, nỗi lo của Lăng Hạ chính là ưu tiên hàng đầu.

Tại phòng bệnh, mẹ của Lăng Hạ – bà Phương – đã ngồi dậy được, nhưng đôi mắt bà đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Khi Lăng Hạ lao vào, gọi khẽ một tiếng "Mẹ ơi", bà Phương chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt bà nhìn cô không hề có sự ấm áp của người thân, mà chỉ là một sự lạ lẫm đến rợn người.

"Cô... là ai?" – Giọng bà thều thào, khô khốc.

Lăng Hạ khựng lại giữa phòng, đôi bàn tay đang đưa ra định nắm lấy tay mẹ bỗng run rẩy rồi buông thõng. "Mẹ, con là Hạ Hạ đây mà. Con gái của mẹ đây..."

Bà Phương nhíu mày, rồi bất chợt bà hoảng loạn, hai tay ôm lấy đầu, la hét: "Không! Hạ Hạ còn nhỏ lắm! Hạ Hạ đang đi học cơ mà! Ông ấy đâu? Sao ông ấy chưa về? Gọi ông ấy cho tôi!"

Bà liên tục gọi tên cha của Lăng Hạ – người đã qua đời trong một vụ tai nạn lao động thảm khốc nhiều năm trước. Vụ tai nạn đó cũng chính là nguồn cơn của mọi nợ nần và bi kịch gia đình cô. Bác sĩ kéo Lăng Hạ ra ngoài hành lang, khẽ thở dài: "Do dư chấn của ca phẫu thuật và tâm lý bị đè nén quá lâu, bà ấy bị mất trí nhớ một phần và bị kẹt lại ở khoảng thời gian mười năm trước. Hiện tại, bà ấy không chấp nhận được thực tế rằng chồng mình đã mất và con gái đã trưởng thành."

Lăng Hạ ngồi thụp xuống hàng ghế đá, hai tay che mặt. Sự mạnh mẽ mà cô cố gắng xây dựng suốt những ngày qua trước mặt đồng đội bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. Cô cảm thấy mình như một đứa trẻ bị bỏ rơi, đứng giữa dòng đời lạc lõng mà người thân duy nhất lại không nhận ra mình.

Trình Kiêu đứng bên cạnh, anh không nói những lời an ủi sáo rỗng. Anh ngồi xuống, vòng tay ôm lấy bờ vai gầy của cô, để cô tựa vào ngực mình mà khóc.

"Hạ Hạ, nghe tôi nói." – Giọng anh trầm ấm, mang theo sự vững chãi của một ngọn núi. "Mẹ em chỉ đang tạm thời quên thôi. Chúng ta sẽ cùng bà tìm lại ký ức. Ít nhất, bà ấy đã tỉnh lại, đó đã là một phép màu rồi."

Lăng Hạ nức nở: "Nhưng anh thấy không... bà ấy vẫn gọi tên cha em. Bà ấy vẫn mong chờ một người không bao giờ trở về. Có phải em thật sự là một kẻ mang lại điềm gở không? Cha mất, mẹ bệnh, và ngay cả anh... anh cũng suýt mất đi đôi tay vì em."

Trình Kiêu nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt anh lúc này không có vẻ sắc lạnh của một đội trưởng, mà tràn đầy sự thâm tình và kiên định.

"Đừng bao giờ nói vậy nữa. Nếu em là điềm gở, thì tôi nguyện cả đời này chìm trong cái gở ấy cùng em. Em có biết tại sao tôi lại yêu em không? Không phải vì em chơi game giỏi, cũng không phải vì em xinh đẹp. Mà vì vào cái đêm tôi trắng tay khi bắt đầu lập nghiệp, chỉ có em là người duy nhất tin rằng tôi sẽ trở thành một 'King'. Em là ánh sáng duy nhất của tôi, Hạ Hạ."

Lăng Hạ nhìn anh, trong đôi mắt đẫm nước, cô thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi đồng tử của anh. Sự chân thành của Trình Kiêu giống như một liều thuốc chữa lành, xoa dịu đi nỗi đau xé lòng vừa rồi.

Trở về trụ sở KG khi trời đã khuya, cả hai thấy Huy Béo vẫn đang ngồi gặm bánh mì trước màn hình máy tính. Thấy họ về, Huy Béo lập tức nhảy dựng lên:

"Anh Kiêu, chị Hạ! Có tin cực nóng! Một tập đoàn công nghệ lớn từ nước ngoài, hình như là tập đoàn 'Vanguard', vừa gửi thư ngỏ muốn đàm phán tài trợ cho chúng ta. Họ nói họ cực kỳ ấn tượng với màn thể hiện của chị Hạ trong trận đấu với Ghost."

Trình Kiêu hơi nhíu mày khi nghe thấy cái tên "Vanguard". Đây là một cái tên lẫy lừng trong giới công nghệ, nhưng cũng nổi tiếng với những vụ thâu tóm tàn nhẫn.

"Họ có điều kiện gì không?" – Trình Kiêu hỏi, bản năng của một nhà lãnh đạo khiến anh không thể vui mừng quá sớm.

Huy Béo hơi ngập ngừng: "Dạ... họ muốn có một buổi đấu giao hữu kín giữa chị Hạ và một tuyển thủ bí mật của họ. Nếu chị Hạ thắng, họ sẽ ký hợp đồng tài trợ 5 năm, bao gồm cả việc xây dựng lại phòng tập hiện đại nhất Đông Nam Á."

Lăng Hạ cảm thấy có chút bất thường. Tại sao họ lại nhắm vào cô – một tân binh vừa mới nổi, thay vì nhắm vào Trình Kiêu, người vốn đã là một tượng đài?

"Được, tôi sẽ tham gia." – Lăng Hạ lên tiếng trước khi Trình Kiêu kịp phản đối. "Chúng ta đang cần tiền để duy trì đội và chữa bệnh cho mẹ. Dù đối thủ là ai, em cũng sẽ đấu."

Đêm đó, Lăng Hạ không ngủ được. Cô lên sân thượng nơi Trình Kiêu đang ngồi xem lại các thông số. Anh đang nhìn vào một bức ảnh cũ trong hồ sơ về tập đoàn Vanguard.

"Trình Kiêu, anh đang lo lắng về tập đoàn này sao?" – Cô bước đến ngồi cạnh anh.

Trình Kiêu im lặng một lúc rồi đưa bức ảnh cho cô. Trong ảnh là một người đàn ông trung niên có ánh mắt sắc lạnh, trông rất giống... Trình Kiêu.

"Đó là Trình Vĩnh – cha tôi." – Trình Kiêu trầm giọng. "Vanguard là tập đoàn mà ông ấy đã gầy dựng sau khi bỏ rơi mẹ con tôi năm tôi mười tuổi để chạy theo sự nghiệp và tiền bạc. Ông ấy luôn khinh thường việc tôi chơi game, gọi đó là trò chơi của lũ trẻ ranh vô học. Việc ông ấy tìm đến tài trợ cho KG... chắc chắn không phải vì thiện chí."

Lăng Hạ sững sờ. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và sự giàu có của Trình Kiêu là một tuổi thơ bị bỏ rơi và một mối hận thù gia tộc sâu sắc. Anh ghét sự hào nhoáng, ghét những kẻ dùng tiền để chi phối cảm xúc, có lẽ cũng chính là vì người cha này.

"Vậy tại sao ông ấy lại nhắm vào em?" – Cô thắc mắc.

Trình Kiêu siết chặt tay: "Vì ông ấy biết em là điểm yếu duy nhất của tôi. Ông ấy muốn dùng tiền để mua đứt em, giống như cách ông ấy đã từng dùng tiền để mua đứt sự im lặng của mẹ tôi năm xưa. Hạ Hạ, trận giao hữu này... em không được thua. Nếu em thua, ông ấy sẽ có lý do để ép tôi giải thể KG và quay về kế nghiệp tập đoàn theo cách ông ấy muốn."

Lăng Hạ nắm lấy bàn tay đầy sẹo của Trình Kiêu, tựa đầu vào vai anh. "Em sẽ không thua. Lần này, em không chỉ đấu vì KG, mà em đấu để bảo vệ anh, bảo vệ người đàn ông đã luôn đứng trước mặt để che chở cho em. 'Mèo Hoang' sẽ cho ông ta thấy, có những thứ trên đời này tiền không bao giờ mua được."

Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh của thành phố về đêm, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa chiến đấu đang bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cuộc đối đầu giữa đam mê và tiền bạc, giữa tình yêu và tham vọng gia tộc, sắp sửa bắt đầu.