1,392 từ
Nhà thi đấu Seoul hôm nay bao phủ bởi một bầu không khí nghẹt thở hơn bao giờ hết. Trên các màn hình LED khổng lồ, logo của KG đối đầu trực diện với biểu tượng đại bàng vàng của Vanguard Global – đội tuyển "con cưng" được Trình Vĩnh đầu tư hàng chục triệu đô la từ Mỹ. Đây không còn là một trận bán kết thông thường; đây là trận chiến để Trình Kiêu chứng minh con đường của mình, và là hy vọng cuối cùng để Lăng Hạ giành lại người mẹ đang nằm trong tay người anh trai bí ẩn.
Lăng Hạ đứng trong đường hầm, đôi mắt cô hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ nhưng khí thế lại sắc lạnh như một thanh gươm vừa tuốt khỏi vỏ. Cô khẽ liếc về phía hàng ghế khán giả VIP. Ở đó, Lăng Trường đang ngồi im lặng, chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp che nửa khuôn mặt. Anh ta không nhìn cô, nhưng sự hiện diện đó giống như một chiếc đồng hồ đếm ngược đang đè nặng lên lồng ngực cô.
"Sẵn sàng chưa?" – Giọng Trình Kiêu vang lên bên cạnh.
Lăng Hạ quay sang nhìn anh. Cô chợt nhận thấy Trình Kiêu đang khẽ rùng mình, bàn tay trái của anh – bàn tay từng bị tai nạn năm xưa – đang giấu trong túi áo khoác và run lên bần bật.
"Anh Kiêu, tay anh..." – Lăng Hạ hốt hoảng định cầm lấy tay anh.
Trình Kiêu nhanh chóng né tránh, anh nở một nụ cười gượng gạo, ánh mắt kiên định đến cực đoan: "Không sao, chỉ là hơi lạnh thôi. Vào trận sẽ ổn. Đừng phân tâm, Hạ Hạ. Hôm nay, em mới là người dẫn dắt chúng ta."
Trận đấu bắt đầu trong tiếng gào thét của khán giả. Vanguard Global chơi đúng phong cách của Trình Vĩnh: Thực dụng, giàu tài nguyên và cực kỳ tàn nhẫn. Họ không tấn công lẻ tẻ mà dùng sức mạnh kinh tế trong game để bóp nghẹt KG ngay từ những phút đầu.
Lăng Hạ chơi ở vị trí sát thủ, cô liên tục đảo đường, cố gắng tạo ra những đột biến. Nhưng mỗi khi cô định ra tay, đối thủ đều như đã đọc được suy nghĩ của cô.
"Họ quá hiểu chúng ta." – Huy Béo đổ mồ hôi hột. "Cứ như thể họ đã nghiên cứu từng milimet thói quen của chị Hạ vậy."
Đúng lúc đó, Trình Kiêu thực hiện một pha xử lý lỗi. Nhân vật của anh đứng khựng lại giữa giao tranh trong một giây – một giây đủ để đối phương dồn toàn bộ chiêu thức hạ gục anh.
"Trình Kiêu!" – Lăng Hạ hét lên qua mic.
Trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy qua camera nội bộ: Gương mặt Trình Kiêu trắng bệch, mồ hôi chảy ròng ròng, và bàn tay trái của anh đã hoàn toàn rời khỏi bàn phím, co quắp lại vì cơn đau tái phát. Chấn thương cũ từ vụ tai nạn cứu cô năm xưa đã chọn đúng thời khắc tồi tệ nhất để bùng phát.
Cả khán đài ồ lên. Bình luận viên gào thét: "Chuyện gì đang xảy ra với King? Một lỗi sơ đẳng của huyền thoại! KG đang đứng trước bờ vực tan rã ngay trong ván 1!"
Từ hàng ghế Vip, Trình Vĩnh nhếch môi cười đắc thắng. Với ông ta, con trai mình cuối cùng cũng chỉ là một phế nhân đang cố vùng vẫy trong vô vọng.
Lăng Hạ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy từ xương sống lên đến não. Nếu cô không làm gì đó ngay bây giờ, KG sẽ thua, Trình Kiêu sẽ gục ngã, và cô sẽ mất mẹ mãi mãi. Cô nhìn vào bàn tay đang run rẩy của người đàn ông mình yêu, rồi nhìn sang bóng đen của Lăng Trường dưới khán đài.
"Mọi người, nghe lệnh tôi!" – Lăng Hạ đột ngột lên tiếng, giọng cô đanh thép đến mức khiến Huy Béo và Tiểu Vũ giật mình. "Bỏ bảo vệ rừng. Tất cả dồn lên đường trên. Huy, dùng chiêu cuối bảo vệ Trình Kiêu bằng mọi giá, đừng để anh ấy phải thao tác quá nhiều!"
"Nhưng còn chị? Chị sẽ một mình đối mặt với 3 người của họ sao?" – Tiểu Vũ hốt hoảng.
"Cứ làm đi! Tôi là Mèo Hoang, không ai bắt được tôi đâu!"
Lăng Hạ thực hiện một quyết định điên rồ: Cô bán sạch trang bị phòng thủ, dồn toàn bộ tiền vào sát thương thuần túy. Cô lao vào giữa đội hình đối phương như một bóng ma điên cuồng.
Một mình cô đối đầu với 3 thành viên của Vanguard Global. Ngón tay cô bay múa trên bàn phím nhanh đến mức tạo ra những tiếng lạch cạch liên hồi như tiếng mưa bóng mây. Cô lách qua từng chiêu thức định hướng, dùng một lượng máu cực thấp để đổi lấy mạng của xạ thủ đối phương.
"Shutdown!" "Double Kill!"
Lăng Hạ không dừng lại. Cô dùng chiêu thức cuối cùng để băng qua tường, áp sát người đi rừng của đối phương. Trong một giây xuất thần, cô nhìn thấy kẽ hở trong lối đánh máy móc của kẻ địch.
"Chết đi!" – Cô gằn giọng.
Màn hình hiện lên dòng chữ "Triple Kill" cho Summer. Cả nhà thi đấu lặng ngắt trong ba giây, rồi bùng nổ như một núi lửa phun trào. Không ai tin được một tân binh nữ lại có thể cân ba trước đội hình mạnh nhất thế giới.
Tận dụng khoảng trống đó, Trình Kiêu dù đang đau đớn vẫn dùng bàn tay phải còn lại để điều khiển chuột, tung ra cú dứt điểm vào nhà chính đối phương.
"VICTORY!"
Ván 1 kết thúc. Lăng Hạ ngay lập tức tháo tai nghe, lao về phía Trình Kiêu. Anh đã đổ gục xuống bàn máy tính, bàn tay trái sưng vù và tím tái.
"Anh Kiêu! Đừng đánh nữa, chúng ta bỏ cuộc đi!" – Cô khóc nức nở, ôm lấy cánh tay anh.
Trình Kiêu ngước mắt nhìn cô, ánh mắt anh mờ đi vì đau nhưng vẫn lấp lánh sự tự hào. "Không... chúng ta đã thắng ván 1 rồi. Hạ Hạ, nhìn kìa..."
Anh chỉ tay về phía khán đài. Lăng Trường đang đứng dậy. Anh ta giơ một ngón tay cái lên hướng về phía Lăng Hạ, rồi chỉ vào chiếc điện thoại của mình. Một tin nhắn vừa đến: "Mẹ đã qua cơn nguy kịch. Anh sẽ cho em gặp bà sau trận đấu này... nếu em thắng thêm một ván nữa."
Đúng lúc đó, Trình Vĩnh bước vào phòng chờ của KG với một đoàn vệ sĩ. Ông nhìn con trai mình với vẻ ghê tởm: "Cố chấp đến mức tàn phế sao? Trình Kiêu, dừng lại đi, tôi sẽ đưa anh đi phẫu thuật ở cơ sở tốt nhất thế giới, đổi lại, hãy ký vào bản giải thể này."
Trình Kiêu cười nhạt, anh dùng bàn tay phải run rẩy bám vào thành bàn để đứng vững. "Ông chưa bao giờ hiểu... tại sao tôi lại chơi game. Tôi chơi không phải để thắng ông. Tôi chơi để chứng minh rằng, dù chỉ còn một bàn tay, tôi vẫn có thể bảo vệ được người phụ nữ mình yêu."
Anh quay sang Lăng Hạ, ánh mắt sâu thẳm: "Hạ Hạ, ván sau, hãy dùng băng gạc quấn tay trái của tôi vào bàn phím. Tôi không cần di chuyển, tôi chỉ cần làm một cái trụ sống để em tỏa sáng. Em có dám đánh cược cùng tôi không?"
Lăng Hạ nhìn vết thương của anh, rồi nhìn vào đôi mắt chứa đựng cả thế giới của anh. Cô lau nước mắt, cầm lấy cuộn băng y tế.
"Được. Em sẽ là đôi tay của anh. Chúng ta sẽ cho ông ta thấy, King và Summer khi hòa làm một sẽ đáng sợ đến mức nào."
Ván đấu thứ hai sắp bắt đầu. Cả thế giới đang nín thở chờ xem một huyền thoại tàn phế và một "Mèo Hoang" nổi loạn sẽ làm gì để lật đổ đế chế Vanguard. Nhưng ở ngoài kia, cơn bão thực sự mới chỉ bắt đầu khi Lăng Trường nhận được một cuộc gọi bí ẩn: "Kế hoạch B bắt đầu. Đừng để chúng rời khỏi nhà thi đấu này."