1,439 từ
Tiếng ồn ào từ nhà thi đấu Seoul vẫn còn vang vọng qua những bức tường dày của phòng chờ, nhưng đối với Lăng Hạ, cả thế giới vừa rơi vào một hố đen tĩnh lặng. Tin nhắn từ Việt Nam như một lưỡi dao sắc lẹm cắt đứt sợi dây lý trí cuối cùng của cô. Mẹ cô – người thân duy nhất, niềm hy vọng duy nhất để cô chiến đấu – đã biến mất.
"Không... không thể nào..." – Lăng Hạ lẩm bẩm, đôi tay run rẩy đến mức không thể cầm nổi chiếc điện thoại. "Mẹ tôi đang hôn mê, bà ấy không thể tự đi được. Ai... ai đã đưa bà ấy đi?"
Trình Kiêu bước tới, giữ chặt lấy hai vai cô để ngăn cô ngã quỵ. Gương mặt anh đanh lại, đôi mắt tràn đầy sự phẫn nộ nhưng vẫn cố giữ lấy một tia tỉnh táo cuối cùng. Anh quay sang Huy Béo, giọng khàn đặc: "Kiểm tra camera bệnh viện ngay lập tức. Liên hệ với những người anh em ở nhà, bảo họ lục soát tất cả các bến xe và sân bay."
"Anh Kiêu, em đang làm rồi, nhưng bọn chúng làm việc rất chuyên nghiệp. Chúng cắt điện bệnh viện đúng 5 phút lúc đưa bà đi. Chỉ còn lại một tấm hình mờ nhạt của gã tài xế." – Huy Béo vừa nói vừa gõ phím liên hồi, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
Lăng Hạ đột ngột đứng dậy, ánh mắt cô dại đi vì hoảng loạn. "Tôi phải về. Trình Kiêu, tôi phải về Việt Nam ngay bây giờ! Tôi không cần vô địch, tôi không cần tiền nữa. Tôi chỉ cần mẹ thôi!"
Cô điên cuồng thu dọn túi xách, nhưng Trình Kiêu đã ngăn cô lại. Anh ôm chặt lấy cô từ phía sau, mặc cho cô vùng vẫy và gào thét.
"Hạ Hạ! Nghe tôi nói! Bình tĩnh lại!"
"Bình tĩnh làm sao được? Đó là mẹ tôi!" – Lăng Hạ quay lại, đấm mạnh vào ngực anh, nước mắt giàn giụa. "Nếu bà ấy có chuyện gì, tôi sống để làm gì nữa? Tại sao... tại sao lúc nào tôi cũng phải mất đi những người mình yêu thương?"
Trình Kiêu để mặc cho cô trút giận. Anh biết cô đang sụp đổ. Đợi đến khi cô mệt lả và gục vào lòng anh, anh mới nhẹ nhàng nâng gương mặt cô lên, dùng ngón tay cái lau đi những giọt nước mắt nóng hổi.
"Em nghe tôi nói này. Nếu bây giờ em về, em sẽ trúng kế của kẻ đứng sau. Chúng muốn em bỏ cuộc, muốn KG tan rã ngay tại Seoul này. Nếu em biến mất lúc này, Trình Vĩnh sẽ có cớ để xóa sổ KG mãi mãi, và lúc đó, chúng ta sẽ không còn một chút quyền lực hay tiền bạc nào để tìm lại mẹ em."
Lăng Hạ nhìn anh, đôi mắt sưng mọng đầy sự tuyệt vọng. "Ý anh là... tôi phải ở lại đây thi đấu trong khi mẹ tôi không biết đang ở đâu sao? Anh có còn là con người không?"
Trình Kiêu nhắm mắt lại, che giấu sự đau đớn trong lòng. "Tôi biết tôi tàn nhẫn. Nhưng Hạ Hạ, hãy tin tôi một lần này thôi. Tôi thề bằng danh dự và mạng sống của mình, tôi sẽ tìm thấy bác gái. Hiện tại, tôi đã nhờ một thế lực ngầm ở Việt Nam vào cuộc. Nhưng điều kiện để họ giúp chúng ta... là KG phải lọt vào chung kết. Đó là một thỏa thuận trao đổi."
Lăng Hạ lặng người. Thế giới của những "vị vua" không chỉ có bàn phím và màn hình, mà còn có những góc khuất tàn khốc mà cô chưa từng chạm tới. Trình Kiêu đang dùng mọi thứ anh có, kể cả những mối quan hệ mà anh căm ghét nhất, để bảo vệ cô.
Đêm đó, Lăng Hạ không quay về khách sạn. Cô ngồi một mình trên sân thượng của nhà thi đấu, nhìn xuống ánh đèn lung linh của Seoul. Gió lạnh thổi bay mái tóc rối, nhưng trái tim cô còn lạnh lẽo hơn gấp bội.
Một bóng đen cao gầy bước đến bên cạnh cô. Không phải Trình Kiêu. Đó là một người đàn ông lạ mặt, khoác chiếc áo choàng dài, gương mặt ẩn sau lớp khẩu trang đen.
"Em vẫn không thay đổi gì cả, vẫn luôn chọn cách khóc một mình." – Người đàn ông lên tiếng, giọng nói mang theo một chút quen thuộc khiến Lăng Hạ giật mình.
"Ông là ai?" – Lăng Hạ lùi lại, cảnh giác.
Người đàn ông từ từ tháo khẩu trang. Dưới ánh trăng mờ ảo, Lăng Hạ nhìn thấy một vết sẹo nhỏ hình chữ thập ngay trên lông mày của anh ta – y hệt vết sẹo của cha cô.
"Lăng Trường?" – Cô thốt lên, giọng nói run rẩy. "Anh... anh vẫn còn sống?"
Lăng Trường, người anh trai cả đã mất tích sau vụ tai nạn của cha mười năm trước, người mà cả gia đình đều tin rằng đã chết trong đống đổ nát, giờ đây đang đứng trước mặt cô. Nhưng anh ta không còn là người anh trai hiền lành ngày nào. Ánh mắt anh ta lạnh lẽo, toát ra hơi thở của một kẻ đã kinh qua quá nhiều gian khổ trong thế giới ngầm.
"Mẹ đang ở chỗ anh." – Lăng Trường nói thẳng, không một lời hỏi thăm. "Bà ấy cần một loại thuốc đặc trị mà bệnh viện ở Việt Nam không thể cung cấp. Anh đưa bà đi để cứu bà, không phải để bắt cóc."
Lăng Hạ lao tới, túm lấy áo anh trai: "Tại sao anh không nói với em? Tại sao anh lại làm như vậy ngay lúc em đang thi đấu?"
"Vì anh muốn thử xem, người đàn ông bên cạnh em có đủ bản lĩnh để bảo vệ em không." – Lăng Trường đẩy tay cô ra, ánh mắt liếc về phía cửa sân thượng, nơi Trình Kiêu đang đứng quan sát từ xa. "Nếu cậu ta không tìm thấy mẹ em trong vòng 24 giờ, anh sẽ đưa bà sang Mỹ và em sẽ không bao giờ gặp lại bà nữa. Trình Kiêu là con trai của Trình Vĩnh – kẻ thù của gia đình chúng ta. Em đang yêu con trai của kẻ đã gián tiếp gây ra cái chết của cha, em có biết không?"
Lăng Hạ cảm thấy mặt đất dưới chân mình như nứt ra. Những bí mật về vụ tai nạn năm xưa, về sự liên quan của tập đoàn Vanguard, và về người anh trai đột ngột trở về như một cơn bão cuốn phăng đi chút bình yên ít ỏi của cô.
Trình Kiêu bước ra từ bóng tối, anh đứng chắn trước mặt Lăng Hạ, đối đầu trực diện với Lăng Trường.
"Tôi không quan tâm anh là ai, cũng không quan tâm quá khứ giữa hai gia đình ra sao." – Trình Kiêu gằn giọng. "Nhưng nếu anh dùng mẹ mình để uy hiếp Hạ Hạ, tôi sẽ khiến anh phải hối hận."
Lăng Trường nhếch môi, một nụ cười đầy thách thức. "Vậy sao? Vậy thì hãy vô địch giải đấu này đi. Cúp vô địch thế giới chính là 'chìa khóa' để mở cửa phòng bệnh của mẹ em tại Seoul này. Nếu các người thua, cả hai sẽ mất tất cả."
Lăng Trường biến mất vào màn đêm nhanh như lúc xuất hiện. Lăng Hạ đổ gục xuống vòng tay Trình Kiêu. Hóa ra, mẹ cô không ở Việt Nam, bà đang ở ngay thành phố này, trong tay một người anh trai xa lạ và đầy thù hận.
"Trình Kiêu... em phải làm sao?"
Trình Kiêu ôm chặt lấy cô, ánh mắt anh nhìn về phía nhà thi đấu rực sáng phía xa. "Chúng ta không còn đường lui nữa rồi. Hạ Hạ, hãy dùng tất cả sự hận thù và tình yêu của em, biến nó thành sức mạnh trên bàn phím. Trận đấu ngày mai, chúng ta không chỉ thắng vì KG, mà thắng để giành lại gia đình của em."
Trận chiến tại Seoul giờ đây đã không còn là một cuộc chơi Esports đơn thuần. Nó đã trở thành một cuộc chiến sinh tồn, nơi vinh quang được đánh đổi bằng cả máu và những bí mật kinh hoàng của quá khứ. Lăng Hạ cầm lấy chiếc tai nghe bị vỡ đã được Trình Kiêu dán lại cẩn thận, ánh mắt cô dần trở nên lạnh lùng và sắc bén. "Mèo Hoang" đã thực sự thức tỉnh.