MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủOan Gia Thương Trường: Cưa Đổ Nữ Tổng Tài Lạnh LùngChương 1: CUỘC ĐỤNG ĐỘ TẠI CÁNH ĐỒNG THẢO MỘC

Oan Gia Thương Trường: Cưa Đổ Nữ Tổng Tài Lạnh Lùng

Chương 1: CUỘC ĐỤNG ĐỘ TẠI CÁNH ĐỒNG THẢO MỘC

1,173 từ · ~6 phút đọc

Hội trường của Sở Kế hoạch và Đầu tư hôm nay không khí đặc quánh sự căng thẳng. Trên bục cao, tấm bản đồ quy hoạch dự án "Cánh đồng thảo mộc" vùng Tây Nguyên rộng hàng trăm hecta đang là miếng bánh béo bở mà bất cứ doanh nghiệp mỹ phẩm hay phân phối nào cũng thèm muốn.

Lê Diệp Thảo bước vào hội trường khi đồng hồ vừa điểm đúng 8 giờ sáng. Tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch vang lên lách cách, dứt khoát như nhịp đập của một cỗ máy được lập trình sẵn. Cô diện một bộ suit đỏ rực rỡ, mái tóc ngắn ngang vai được uốn nhẹ ôm lấy khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh băng.

Sau lưng cô, Mai – cô trợ lý nhỏ – vừa ôm xấp tài liệu dày cộp vừa phải nhìn chằm chằm vào điện thoại để định vị.

"Sếp... rẽ trái, rẽ trái ạ! Cửa phòng đấu thầu ở bên trái!" – Mai hớt hải thì thầm.

Diệp Thảo khựng lại, đôi lông mày thanh mảnh hơi nhíu: "Tôi biết rồi."

Cô thản nhiên xoay người 180 độ, mặt không biến sắc bước vào phòng, cứ như thể việc cô vừa định bước nhầm vào nhà vệ sinh nam chỉ là một... chiến thuật đánh lạc hướng đối thủ.

Vừa an tọa tại vị trí của tập đoàn Diệp Thảo, một giọng cười trầm thấp, mang theo chút lười biếng vang lên từ phía đối diện:

"Lê tổng hôm nay rực rỡ quá, khiến tôi cứ ngỡ mình lạc vào lễ hội hoa chứ không phải buổi đấu thầu tỷ đô."

Diệp Thảo không cần ngước mắt cũng biết chủ nhân của giọng nói đó là ai. Trần Hoàng Phong – Chủ tịch tập đoàn Hoàng Vũ, kẻ mà giới kinh doanh gọi là "Phong Cáo". Anh ta ngồi đó, chiếc sơ mi trắng mở hờ cúc cổ, tay xoay xoay chiếc đồng hồ cơ cổ điển, ánh mắt lãng tử nhìn cô đầy khiêu khích.

"Chủ tịch Trần quá khen." – Diệp Thảo mở tệp hồ sơ, giọng lạnh như tiền – "Tôi mặc màu đỏ là để báo hiệu cho anh biết: Hôm nay là ngày 'đại hung' của tập đoàn Hoàng Vũ."

Phong cười nhẹ, rướn người về phía trước, hạ thấp giọng đủ để hai người nghe: "Tôi lại thấy màu đỏ này rất hợp để làm màu váy cưới. Hay là, thay vì đấu đá, chúng ta hợp tác đi? Tôi góp hệ thống phân phối, em góp công nghệ sản xuất. Chúng ta góp gạo thổi cơm chung?"

Diệp Thảo đóng sầm quyển sổ lại, tạo ra một tiếng động khô khốc. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt sắc như dao cạo: "Trần Hoàng Phong, anh dùng 'mỹ nhân kế' sai người rồi. Câu cửa miệng của tôi anh quên rồi sao? Tôi đến đây để kiếm tiền, không phải để kiếm bạn đời. Đặc biệt là một người bạn đời... nói nhiều như anh."

Buổi đấu thầu bắt đầu. Không khí bỗng chốc trở nên nghẹt thở.

Diệp Thảo bước lên bục thuyết trình. Khi cô nói về các chỉ số hóa lý của thảo mộc, về quy trình chiết xuất xanh và thị trường xuất khẩu châu Âu, cả hội trường im phăng phắc. Thần thái của cô lúc này không còn là một phụ nữ mù đường nữa, mà là một nữ vương thực sự đang trị vì đế chế của mình. Ánh mắt cô tỏa sáng rực rỡ khi nhìn vào những biểu đồ tăng trưởng doanh thu dự kiến.

Dưới hàng ghế khán giả, Hoàng Phong chống cằm nhìn cô. Anh không hề xem tài liệu, chỉ nhìn chăm chằm vào người phụ nữ trên sân khấu. Đức – trợ lý của Phong – khẽ hích vai sếp: "Sếp, đến lượt mình rồi kìa. Sếp có cần em nhắc lại phương án ép giá không?"

"Không cần." – Phong đứng dậy, cài lại cúc áo vest, đôi mắt cáo hiện lên tia sáng kỳ lạ – "Phương án cũ bỏ đi. Chúng ta chơi bài ngửa."

Khi Phong bước lên bục, anh không dùng những con số khô khan như Thảo. Anh đưa ra một cam kết bao tiêu đầu ra toàn cầu với hệ thống vận tải logistics hiện đại nhất mà Hoàng Vũ vừa thâu tóm. Anh xoáy sâu vào điểm yếu duy nhất của Diệp Thảo: Khả năng vận chuyển và lưu kho.

Cuộc đấu trí kéo dài suốt 3 tiếng đồng hồ. Cuối cùng, đại diện Sở công bố: Hai bên có số điểm năng lực ngang nhau, cần thêm 7 ngày để xem xét các cam kết bổ sung trước khi có quyết định cuối cùng.

Kết thúc buổi họp, Thảo sải bước nhanh ra phía sảnh. Cô đang bực bội vì sự xuất hiện của Phong đã làm đảo lộn kế hoạch "thắng nhanh thắng gọn" của cô.

"Lê tổng! Chờ chút." – Phong đuổi kịp cô ở sảnh lớn.

Thảo dừng lại, hất cằm: "Có chuyện gì?"

Phong chìa ra một chiếc kẹp tóc bằng gỗ đơn giản nhưng tinh xảo: "Của em rơi ở trong phòng."

Thảo sờ lên tóc, đúng là chiếc kẹp tóc cũ của cô đã biến mất. Cô đưa tay định lấy thì Phong lại rụt tay về, anh cười ranh mãnh: "Muốn lấy lại thì tối nay đi ăn với tôi một bữa. Chúng ta bàn chuyện... cánh đồng."

Thảo nghiến răng, giật lấy chiếc kẹp tóc từ tay anh bằng một động tác nhanh nhẹn của người tập võ: "Đừng mơ. Trần Hoàng Phong, anh nên lo cho tập đoàn của mình đi. Tuần sau, tôi sẽ khiến anh phải tâm phục khẩu phục mà dâng dự án này cho tôi."

Nói xong, cô quay lưng đi thẳng. Nhưng chỉ đi được mười bước, Thảo lại đứng hình trước ngã ba hành lang rộng lớn của tòa nhà công vụ.

Bên trái hay bên phải? Hầm gửi xe ở hướng nào?

Cô đứng chết trân tại chỗ, mặt vẫn giữ vẻ cao ngạo nhưng đôi chân không dám bước thêm bước nào.

Một bàn tay ấm áp bỗng nắm lấy khuỷu tay cô, xoay cô lại phía bên phải. Giọng Phong vang lên ngay sát bên tai, đầy trêu chọc:

"Lê tổng, lối thoát hiểm ở bên kia. Đi hướng đó em sẽ chui vào phòng lưu trữ hồ sơ đấy. Để tôi đưa em ra, kẻo ngày mai báo chí lại đăng tin 'Nữ tổng tài mất tích trong tòa nhà Sở' thì mất mặt lắm."

Thảo cứng người, định gạt tay anh ra nhưng Phong đã nhanh hơn, anh tiến lên một bước dẫn đầu, vừa đi vừa huýt sáo.

"Trần Hoàng Phong! Anh buông tôi ra, tôi tự biết đường!"

"Ừ, em biết đường, nhưng đường của em chắc chắn là đường vòng quanh trái đất rồi mới tới được bãi xe."

Mai và Đức đi phía sau, nhìn bóng lưng của hai vị tổng tài đang vừa đi vừa cãi vã, chỉ biết nhìn nhau thở dài. Cuộc chiến này, xem ra chỉ mới bắt đầu.