Sáng thứ Hai, trụ sở tập đoàn Diệp Thảo bao phủ bởi một bầu không khí hưng phấn. Lê Diệp Thảo ngồi trong văn phòng, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ mun. Theo kế hoạch, chiều nay cô sẽ ký biên bản ghi nhớ với ông Smith – đại diện quỹ đầu tư mạo hiểm Global Green, bước đệm quan trọng nhất để thâu tóm dự án "Cánh đồng thảo mộc".
"Mai, chuẩn bị xe. Chúng ta đến khách sạn Continental trước 15 phút." – Diệp Thảo ra lệnh, ánh mắt lấp lánh sự tự tin của một kẻ nắm chắc phần thắng.
"Dạ sếp, xe đã chờ sẵn ở cửa hầm B2 ạ."
Mọi chuyện sẽ thật hoàn hảo nếu như Diệp Thảo không tự tin khẳng định rằng mình nhớ rõ lối ra thang máy B2. Kết quả, 10 phút sau, cô thấy mình đứng giữa kho lưu trữ lốp xe cũ của tòa nhà, xung quanh tối om và nồng nặc mùi cao su.
"Mai! Em ở đâu?" – Cô rít qua kẽ răng vào điện thoại.
"Sếp... em ở hầm B2 mà? Sếp đang ở đâu ạ?"
Giữa lúc Diệp Thảo đang loay hoay với cái tôi cao ngất ngưỡng không cho phép mình thừa nhận là đã lạc đường, một ánh đèn pha rực sáng từ phía xa tiến lại. Chiếc SUV đen bóng lướt tới, cửa kính hạ xuống, lộ ra gương mặt điển trai cùng nụ cười nửa miệng quen thuộc của Trần Hoàng Phong.
"Lê tổng định đổi nghề sang kinh doanh lốp xe à? Hay là... lại lạc đường?"
Diệp Thảo đứng thẳng lưng, chỉnh lại vạt áo suit trắng: "Tôi đang kiểm tra công tác phòng cháy chữa cháy của tòa nhà. Không liên quan đến anh."
Phong bật cười, bước xuống xe, thong thả tiến về phía cô: "Kiểm tra bằng cách đứng im một chỗ trong bóng tối sao? Thôi nào, lên xe đi, tôi cũng đang đến gặp ông Smith. Tiện đường tôi đưa em đi, coi như trả ơn cái tát... à không, cái lườm sắc lẹm của em hôm trước."
"Không cần. Xe của tôi sẽ đến ngay."
"Đừng bướng nữa. Tôi biết em có hẹn lúc 2 giờ chiều. Bây giờ là 1 giờ 45 rồi, từ đây đến đó kẹt xe lắm. Lên xe, hoặc là nhìn dự án bay mất."
Diệp Thảo nghiến răng. Sự thực tế của cô đã chiến thắng lòng tự trọng. Cô bước lên xe, ngồi cách xa anh hết mức có thể. Suốt quãng đường, Phong không ngừng lảm nhảm về việc món bún chả bà Lan nấu ngon thế nào, trong khi Thảo chỉ dán mắt vào màn hình máy tính bảng.
Đến nơi, Thảo lạnh lùng bước xuống, không một lời cảm ơn. Cô tiến thẳng vào phòng VIP, nhưng nụ cười trên môi cô chợt tắt ngấm khi thấy ông Smith đang nâng ly sâm panh cùng... Đức, trợ lý của Phong.
"Lê tổng, cô đến hơi muộn." – Ông Smith mỉm cười ái ngại – "Tôi vừa ký xong thỏa thuận phân phối độc quyền với tập đoàn Hoàng Vũ."
Thảo sững người, lồng ngực phập phồng vì giận dữ. Cô quay phắt lại nhìn Phong – người vừa thong dong bước vào ngay sau cô.
"Trần Hoàng Phong! Anh chơi xấu tôi? Anh cố tình kéo dài thời gian ở hầm xe để trợ lý của anh ký hợp đồng trước?"
Phong thản nhiên nhún vai, tiến lại gần ông Smith bắt tay, rồi quay sang Thảo, giọng nói bỗng trở nên trầm thấp và chuyên nghiệp:
"Lê tổng, thương trường là chiến trường. Trong lúc em mải mê nghiên cứu quy trình chiết xuất, tôi đã nghiên cứu tâm lý của ông Smith. Ông ấy cần một hệ thống bán lẻ phủ rộng ngay lập tức, điều mà Diệp Thảo chưa có. Tôi không chơi xấu, tôi chỉ nhanh hơn thôi."
Anh tiến lại gần cô, mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng bao vây lấy Thảo. Phong nói nhỏ, chỉ đủ cho mình cô nghe: "Hơn nữa, nếu tôi không nẫng tay trên, làm sao em chịu để mắt đến tôi lâu hơn 5 phút?"
Chát!
Không phải một cái tát, mà là tiếng Diệp Thảo đập mạnh xấp hồ sơ lên bàn. Cô không khóc, không gào thét. Đôi mắt lạnh lẽo của cô nhìn xoáy vào Phong như muốn đóng băng anh ngay tại chỗ.
"Được. Một ván này anh thắng. Nhưng Trần Hoàng Phong, anh nên nhớ, Diệp Thảo tôi chưa bao giờ để ai lấy tiền từ túi mình mà không phải trả giá gấp đôi."
Cô quay lưng đi thẳng, bước đi vẫn vững chãi và kiêu hãnh. Nhưng vừa ra đến đại sảnh khách sạn, "Nữ hoàng băng giá" lại khựng lại. Cô nhìn trái, nhìn phải, nhìn cái cầu thang cuốn lấp lánh rồi... thở dài.
Một bàn tay to lớn đột ngột nắm lấy tay cô, đan vào những ngón tay đang run vì giận.
"Lối ra hướng này, bà cô của tôi ơi." – Phong xuất hiện như một bóng ma, gương mặt lại trở về vẻ lầy lội – "Mắng xong rồi thì đi ăn đi. Tôi thắng được hợp đồng lớn, phải khao đối thủ một bữa chứ?"
"Buông ra! Tôi không ăn với kẻ lừa đảo."
"Dạ, con nghe đây mẫu hậu!" – Phong đột ngột lôi điện thoại ra, giọng cung kính khiến Thảo khựng lại.
"Phong! Anh đang ở đâu? Mẹ đang đứng trước cửa tập đoàn Diệp Thảo đây. Mẹ mang canh hầm sang cho cái Thảo, sao trợ lý nó bảo nó đi gặp đối tác với anh? Hai đứa đang ở cạnh nhau à? Cho mẹ gặp nó ngay!" – Tiếng bà Lan oang oang từ loa ngoài.
Phong nhìn Thảo với ánh mắt cầu cứu, môi nhép miệng: "Cứu tôi với, bà ấy mà biết tôi vừa nẫng hợp đồng của em, bà ấy sẽ cạo đầu tôi mất!"
Diệp Thảo nhìn vẻ mặt "cún con" tội nghiệp của gã đàn ông vừa mới xỏ xiên mình xong, một ý nghĩ trả đũa lóe lên trong đầu. Cô giật lấy điện thoại:
"Dạ cô Lan, cháu đây ạ... Anh Phong bảo cháu đi ăn, nhưng anh ấy cứ đứng phân vân mãi vì... lỡ tiêu hết tiền vào việc bao tiêu dự án rồi, không có tiền trả bữa cơm này cô ạ."
Đầu dây bên kia im lặng ba giây, rồi tiếng bà Lan gầm lên: "Trần Hoàng Phong! Thằng con bất hiếu! Dám để con dâu tương lai của mẹ chịu đói hả? Đứng yên đó, mẹ khóa thẻ của anh ngay bây giờ!"
Phong đứng hình. Thảo nhếch môi cười đắc thắng, thong thả bước đi theo hướng Phong vừa chỉ, bỏ lại gã "Cáo già" đang vò đầu bứt tai giữa đại sảnh khách sạn.
Chiến thắng này, cô tạm nhận.