MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủOan Gia Thương Trường: Cưa Đổ Nữ Tổng Tài Lạnh LùngChương 3: BUỔI TIỆC TỐI ĐẦY THUỐC SÚNG

Oan Gia Thương Trường: Cưa Đổ Nữ Tổng Tài Lạnh Lùng

Chương 3: BUỔI TIỆC TỐI ĐẦY THUỐC SÚNG

1,135 từ · ~6 phút đọc

Khách sạn Grand Plaza tối nay lung linh ánh đèn để chào đón giới tinh hoa trong ngành mỹ phẩm. Đây không chỉ là bữa tiệc giao lưu mà còn là nơi các "ông lớn" ngầm quan sát bước đi của nhau sau vụ lùm xùm ký kết hụt chiều nay.

Lê Diệp Thảo xuất hiện như một nữ thần chiến tranh. Cô chọn chiếc đầm lụa đỏ xẻ cao, khoác ngoài là chiếc blazer trắng hờ hững trên vai. Đôi môi đỏ thẫm cùng ánh mắt sắc lạnh khiến bất cứ ai định tiến lại bắt chuyện đều phải chùn bước. Phía sau cô, Mai vừa đi vừa lẩm nhẩm: "Sảnh Sapphire, rẽ phải ở lùm cây cảnh, không được đi thẳng vào bếp... Sếp ơi, hướng này!"

Vừa bước vào sảnh chính, Thảo đã thấy bóng dáng cao ráo của Trần Hoàng Phong. Anh diện bộ suit màu xanh navy may đo riêng, tay cầm ly rượu vang, vây quanh là các đại diện quỹ đầu tư. Thấy Thảo, ánh mắt anh sáng lên, bỏ mặc đám đông để tiến về phía cô.

"Lê tổng, tôi cứ ngỡ sau cú điện thoại 'hỏi thăm' của mẫu hậu tôi, em sẽ ở nhà ăn mừng vì tài khoản của tôi vừa bị đóng băng chứ?"

Thảo nhếch môi, đón lấy ly rượu từ khay của phục vụ: "Tôi không rẻ tiền đến mức lấy niềm vui từ sự xui xẻo của người khác. Tôi thích tự tay tạo ra xui xẻo cho họ hơn."

"Em vẫn hung dữ như vậy." Phong bật cười, tiến sát lại gần, giọng hạ thấp đầy ám muội: "Nhưng mà... chiếc đầm này rất đẹp. Rất hợp để làm màu sắc chủ đạo cho chiến dịch quảng bá mà Hoàng Vũ sắp nẫng tay trên từ Diệp Thảo."

Cơn giận chiều nay chưa tan, cộng thêm sự khiêu khích trắng trợn của Phong khiến ngón tay Thảo siết chặt chân ly rượu. Đúng lúc đó, một cô gái trẻ – con gái của một đối tác cũ từng bị Thảo từ chối – cố tình lướt qua, giả vờ vấp ngã rồi hất nhẹ ly nước về phía Thảo.

Phản xạ của một "nữ cường" không cho phép Thảo chịu thiệt. Cô lách người cực nhanh, khiến ly nước rơi thẳng xuống sàn. Nhưng không may, vị trí cô lách qua lại chính là phía sau lưng của Trần Hoàng Phong. Trong một giây mất đà, tay cô run nhẹ, toàn bộ ly rượu vang đỏ thắm trên tay Thảo đổ ụp lên chiếc sơ mi trắng tinh khôi của nam chính.

"Ôi!" – Tiếng xì xào vang lên khắp sảnh.

Màu đỏ của rượu loang ra trên ngực áo Phong, trông chẳng khác nào một hiện trường vụ án. Thảo khựng lại, đôi mắt mở to trong giây lát rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản. Cô lạnh lùng rút chiếc khăn tay lụa trong túi áo ra, thong thả lau đi một giọt rượu bắn trên cổ tay mình, thay vì lau cho anh.

"Chủ tịch Trần, đỏ thực sự rất hợp với anh. Nó nhắc nhở anh rằng... máu của đối thủ không dễ uống đâu."

Phong nhìn xuống cái áo sơ mi hàng hiệu nát bét của mình, rồi nhìn gương mặt đắc thắng của Thảo. Anh không giận, ngược lại, khóe môi còn cong lên một biên độ khó hiểu. Anh bước tới một bước, ép Thảo lùi sát vào cây cột cẩm thạch.

"Lê Diệp Thảo, em tưởng đổ rượu lên người tôi là xong sao?"

"Anh muốn gì?" Thảo nhướng mày, không hề sợ hãi.

Phong cúi thấp đầu, hơi thở nồng mùi rượu vang quyện cùng hương đàn hương nam tính bao trùm lấy cô: "Áo này là phiên bản giới hạn, giá trị của nó tương đương với một đơn hàng nhỏ của Diệp Thảo đấy. Em khiến tôi 'ướt át' thế này, thì phải có trách nhiệm chứ?"

Nói rồi, trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, Phong cởi phăng chiếc áo vest ngoài, vứt cho trợ lý Đức đang đứng ngơ ngác gần đó. Anh thản nhiên nới lỏng cà vạt, để lộ lồng ngực săn chắc ẩn sau lớp vải sơ mi ướt đẫm, dính sát vào da thịt.

"Trần Hoàng Phong! Anh làm cái quái gì thế?" Thảo đỏ mặt, lần đầu tiên sự lạnh lùng của cô có vết nứt.

"Về thôi." Phong nắm lấy cổ tay Thảo, kéo đi.

"Buông ra! Tôi còn phải tiếp khách!"

"Em đổ rượu lên người tôi, giờ tôi phải về thay đồ. Mà tôi thì đang bị mẹ khóa thẻ, không có tiền bắt taxi, cũng không có người lái xe vì Đức phải ở lại xử lý hậu quả giúp em rồi. Em phải đưa tôi về."

Thảo định cãi lại thì thấy các phóng viên bắt đầu đưa máy ảnh lên. Nếu ngày mai lên báo với tiêu đề "Chủ tịch Hoàng Vũ và Tổng giám đốc Diệp Thảo xô xát tại tiệc tối", cổ phiếu công ty cô sẽ bốc hơi ngay lập tức. Cô nghiến răng, hạ giọng: "Được, đi hướng này!"

"Lê tổng, hầm xe hướng ngược lại." Phong nhắc nhở với nụ cười đắc thắng.

Trên xe, không khí im lặng đến mức đáng sợ. Thảo lái xe với tốc độ như đua f1, còn Phong thì thản nhiên tựa lưng vào ghế, ngắm nhìn sườn mặt thanh tú của cô dưới ánh đèn đường.

"Này, em định đưa tôi đi đâu đấy? Đây không phải đường về nhà tôi." Phong chợt nhận ra cảnh vật bên ngoài rất lạ.

Thảo khựng lại, nhìn bảng chỉ dẫn phía trước rồi nhìn sang cái máy GPS đang báo đỏ lòm. Cô lạc đường. Lại lạc đường ngay trong lúc đang bắt cóc "kẻ thù".

"Tôi đang... tìm đường tắt." Cô cố chấp đáp.

Phong thở dài, với tay cầm lấy vô lăng, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng lạ thường: "Tấp vào lề đi. Để 'người bị hại' dẫn đường cho em. Lê Diệp Thảo, em giỏi tất cả mọi thứ, sao lại không thể giỏi việc tìm đường về nhà tôi vậy?"

"Tôi không rảnh để nhớ đường về nhà anh!"

"Vậy thì sau này tôi sẽ nhớ thay em." Phong nhìn cô, ánh mắt không còn vẻ cợt nhả của một "cáo già", mà là sự kiên định khiến tim Thảo lỡ mất một nhịp. "Lạc đi đâu cũng được, miễn là có tôi bên cạnh, em sẽ không bao giờ bị mất phương hướng."

Thảo quay đi, giấu đôi tai đang đỏ ửng: "Đồ điên. Xuống ghế phụ ngồi đi!"

Đêm đó, khi xe dừng trước cổng khu biệt thự cao cấp, Thảo mới bàng hoàng nhận ra: Cổng nhà Phong chỉ cách nhà cô đúng... hai căn biệt thự. Hóa ra, oan gia không chỉ ở thương trường, mà còn ở ngay cạnh vách nhà.