MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủOan Gia Thương Trường: Cưa Đổ Nữ Tổng Tài Lạnh LùngChương 4: "OAN GIA NGÕ HẸP"

Oan Gia Thương Trường: Cưa Đổ Nữ Tổng Tài Lạnh Lùng

Chương 4: "OAN GIA NGÕ HẸP"

1,215 từ · ~7 phút đọc

Lê Diệp Thảo đứng bất động trước cổng căn biệt thự số 08, chìa khóa xe suýt chút nữa rơi khỏi tay. Cô nhìn sang căn biệt thự số 06 bên cạnh – nơi Trần Hoàng Phong vừa thong dong bước xuống, miệng còn huýt sáo một giai điệu đắc thắng.

"Anh... anh sống ở đây?" Giọng Thảo run lên vì không tin nổi vào định mệnh trớ trêu này.

Phong tựa lưng vào cánh cổng sắt mỹ nghệ, một tay đút túi quần, tay kia giơ chiếc sơ mi loang lổ vết rượu vang lên như một chiến lợi phẩm: "Lê tổng, tôi nên nói là trái đất tròn, hay là do em quá khao khát được làm hàng xóm của tôi nên mới âm thầm mua nhà ở đây vậy?"

"Bớt ảo tưởng đi! Tôi chuyển đến đây từ hai năm trước!" Thảo gằn giọng, nhanh chóng bấm mã số mở cổng, chỉ muốn biến mất ngay lập tức sau bức tường bê tông.

"À, ra là tiền bối." Phong cười ranh mãnh. "Vậy tiền bối có biết khu này buổi đêm hay bị cắt điện luân phiên không? Nếu sợ bóng tối thì cứ sang gõ cửa, Chủ tịch Trần đây luôn sẵn sàng 'thắp sáng' cuộc đời em."

Rầm!

Đáp lại lời chào hỏi sặc mùi "thả thính" của anh là tiếng cánh cổng khép lại đầy dứt khoát. Thảo tựa lưng vào cửa, lồng ngực phập phồng. Thật không thể tin được, kẻ thù lớn nhất trên thương trường, kẻ vừa nẫng tay trên hợp đồng của cô chiều nay, lại là người hàng xóm chỉ cách một bức tường.

Sáng hôm sau, Thảo cố tình dậy sớm hơn 30 phút để tránh đụng mặt Phong. Thế nhưng, đời không như là mơ đối với một người mù đường bẩm sinh. Vừa lái xe ra khỏi cổng, cô lại đứng hình trước vòng xuyến nội khu.

"Trái ra cổng chính, phải ra khu tiện ích... hay là ngược lại?" Cô lẩm bẩm, mồ hôi rịn ra trên trán.

Cộc cộc!

Tiếng gõ kính xe vang lên. Thảo hạ kính, đập vào mắt là gương mặt tươi tỉnh của Phong trong bộ đồ thể thao xám, mồ hôi lấm tấm trên trán như vừa chạy bộ xong. Anh đưa cho cô một cốc latte nóng, bên trên có vẽ hình... một con cáo nhỏ.

"Lê tổng, nhìn cái mặt ngơ ngác kia là biết lại không tìm thấy lối thoát rồi. Uống đi cho tỉnh táo, rồi lái xe theo sau tôi. Tôi cũng chuẩn bị đến công ty."

Thảo định từ chối theo bản năng, nhưng mùi cà phê thơm nồng khiến cái dạ dày chưa kịp ăn sáng của cô phản chủ bằng một tiếng "rồn rốt". Cô giật lấy cốc cà phê, lạnh lùng nói: "Dẫn đường đi, đừng có nói nhiều."

Suốt cả tuần sau đó, cuộc sống của Thảo bị xáo trộn hoàn toàn bởi sự xuất hiện của gã hàng xóm lầy lội.

Tối thứ Tư, khi Thảo đang vùi đầu vào đống báo cáo tài chính, chuông cửa reo vang. Qua màn hình camera, cô thấy Phong đang đứng đó, tay cầm một bát tô to đùng, mặt mày méo xệch.

"Chuyện gì?" Thảo mở cửa, vẻ mặt không chút thiện cảm.

"Lê tổng... à không, hàng xóm tốt bụng ơi, nhà tôi hết hành. Em cho tôi xin mấy nhánh hành được không? Mẫu hậu tôi vừa kiểm tra đột xuất, thấy tôi nấu mì tôm không hành liền mắng tôi là 'đàn ông đoảng', không xứng đáng có vợ."

Thảo nheo mắt nhìn anh: "Một chủ tịch tập đoàn phân phối lớn nhất nhì cả nước, đi xin một nhánh hành?"

"Hợp đồng tỷ đô tôi có thể ký trong một nốt nhạc, nhưng một nhánh hành lúc 10 giờ đêm thì đúng là nan giải." Phong cười hì hì, không đợi cô đồng ý đã tự nhiên lách người qua kẽ cửa chui tọt vào nhà.

Anh đưa mắt nhìn quanh căn nhà của Thảo – tối giản, sang trọng nhưng lạnh lẽo và nồng mùi tinh dầu sả. Ánh mắt anh dừng lại ở thùng mì tôm dưới bếp.

"Em lại ăn mì?" Phong nhíu mày, giọng nói bỗng mất đi vẻ cợt nhả.

"Liên quan gì đến anh? Hành ở trong tủ lạnh, lấy xong thì biến khuất mắt tôi!"

Phong không lấy hành, anh thản nhiên cởi chiếc áo khoác ngoài, xắn tay áo sơ mi lên, mở tủ lạnh của cô ra kiểm tra. "Trứng, thịt bò, rau cải... có đủ đồ mà lại đi ăn mì? Lê Diệp Thảo, em giỏi kiếm tiền thật đấy, nhưng cách chăm sóc bản thân thì chỉ xứng đáng 0 điểm."

Mười lăm phút sau, một bát mì bò xào rau cải nóng hổi, trình bày đẹp mắt như nhà hàng năm sao được đặt trước mặt Thảo.

"Ăn đi. Coi như trả phí dẫn đường sáng nay." Phong ngồi xuống đối diện, chống cằm nhìn cô.

Thảo nhìn bát mì, rồi nhìn gã đàn ông trước mặt. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng bếp, gương mặt "Cáo già" thường ngày dường như trở nên dịu dàng hơn hẳn. Cô gắp một miếng, vị ngon đậm đà lan tỏa khiến cô sững sờ.

"Ngon không?" Phong hỏi, ánh mắt lấp lánh.

"Cũng thường thôi. Hơi mặn." Thảo dối lòng, cắm cúi ăn hết sạch cả bát.

Phong mỉm cười, đứng dậy dọn bát đĩa. Đúng lúc đó, điện thoại của anh đổ chuông. Màn hình hiện lên chữ "Mẫu hậu đại nhân".

"Dạ, con nghe đây mẫu hậu!... Dạ, con đang ở nhà mà... Hành ạ? Dạ, con đang... đang thái hành đây... Vâng vâng, con ngoan mà."

Nhìn vẻ mặt khúm núm, "sợ mẹ xanh mặt" của vị Chủ tịch lừng lẫy, Thảo không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Đây là lần đầu tiên cô cười thoải mái kể từ khi gặp anh. Nụ cười ấy làm tan chảy vẻ băng giá thường ngày, khiến Phong đứng ngẩn ngơ mất vài giây.

"Cười đẹp thế này mà cứ thích làm mặt lạnh." Anh lẩm bẩm, rồi nhanh chóng vơ lấy nhánh hành trên bàn. "Tôi về đây, không bà Lan sang kiểm tra thật là tôi tiêu đời. Ăn xong nhớ uống nước ấm nhé, đối thủ của tôi mà lăn ra ốm thì tôi thắng không có vui."

Phong biến mất sau cánh cửa, căn nhà lại trở nên yên tĩnh. Thảo nhìn nhánh hành còn sót lại trên bàn, rồi nhìn cái máy GPS đặt cạnh máy tính. Một cảm giác lạ lẫm, len lỏi vào trái tim vốn chỉ biết đến những con số doanh thu khô khốc của cô.

Hóa ra, có một gã oan gia hàng xóm... cũng không đến nỗi tệ.

Thế nhưng, sự yên bình này không kéo dài được lâu. Sáng hôm sau, khi Thảo vừa bước vào công ty, Mai đã hớt hải chạy tới:

"Sếp ơi! Không xong rồi! Tập đoàn Hoàng Vũ vừa tung ra chiến dịch quảng bá mới, dùng đúng cái concept 'Mỹ phẩm xanh' mà chúng ta định ra mắt tháng sau! Họ còn mời đúng đại sứ thương hiệu mà chúng ta đang thương lượng!"

Sắc mặt Thảo lập tức đanh lại. Cảm xúc ấm áp đêm qua bay sạch, chỉ còn lại sự lạnh lẽo cực độ.

"Trần Hoàng Phong, anh đúng là đồ cáo già!"