MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủOan Gia Thương Trường: Cưa Đổ Nữ Tổng Tài Lạnh LùngChương 5: MÀN TRẢ ĐŨA NGOẠN MỤC

Oan Gia Thương Trường: Cưa Đổ Nữ Tổng Tài Lạnh Lùng

Chương 5: MÀN TRẢ ĐŨA NGOẠN MỤC

1,204 từ · ~7 phút đọc

Lê Diệp Thảo ngồi trong phòng làm việc, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào đoạn quảng cáo rầm rộ của tập đoàn Hoàng Vũ trên màn hình lớn. Trần Hoàng Phong không chỉ nẫng tay trên ý tưởng "Mỹ phẩm xanh", mà còn chơi một ván bài ngửa khi mời đúng siêu mẫu Thanh Hằng làm đại diện – người mà Thảo đã dày công thuyết phục suốt ba tháng qua.

"Sếp... bên phía Thanh Hằng nói vì Hoàng Vũ đưa ra mức giá cao gấp đôi kèm hệ thống phân phối độc quyền tại các trung tâm thương mại lớn, nên họ đã ký hợp đồng vào sáng nay rồi ạ." – Mai run rẩy báo cáo, không dám nhìn thẳng vào gương mặt đang tối sầm của sếp.

Thảo không đập bàn, cũng không mắng nhiếc. Cô nhẹ nhàng xoay chiếc bút máy trong tay, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong sắc sảo.

"Hoàng Phong, anh tưởng dùng tiền đè chết người là thắng sao? Anh quên mất cốt lõi của mỹ phẩm không nằm ở đại sứ, mà nằm ở chất lượng nguồn nguyên liệu rồi."

Thảo cầm điện thoại, bấm một dãy số mà cô đã lưu từ rất lâu nhưng chưa bao giờ dùng tới: "A lô, bác Ba ạ? Dạ, con Thảo đây. Cánh đồng thảo mộc ở Lâm Đồng... bác khóa toàn bộ cổng cho con. Không có lệnh của con, đừng để một cọng cỏ nào lọt ra ngoài, dù là người của tập đoàn Hoàng Vũ hay bất cứ ai."

Hai ngày sau, tại trung tâm báo chí thành phố.

Trần Hoàng Phong xuất hiện rạng rỡ trong buổi lễ công bố chiến dịch "Green Beauty". Anh tự tin đứng trước hàng trăm ống kính, phong thái đĩnh đạc của một vị Chủ tịch nắm quyền sinh sát. Thế nhưng, khi buổi họp báo mới diễn ra được một nửa, Đức hớt hải chạy lên sân khấu, thì thầm vào tai anh:

"Sếp... không xong rồi. Xe chở nguyên liệu thảo mộc tươi từ Lâm Đồng bị chặn lại ở cửa rừng. Chủ vườn nói... nói là đất này đã được một cá nhân thuê trọn gói 50 năm, và người đó là... Lê Diệp Thảo."

Nụ cười trên môi Phong cứng lại trong một giây. Anh lập tức hiểu ra vấn đề. Anh có đại sứ, có hệ thống phân phối, nhưng "nguồn sống" của sản phẩm – những loại thảo mộc đặc hữu chỉ có ở vùng đất đó – hiện đang nằm trong lòng bàn tay của Diệp Thảo.

Đúng lúc này, cửa hội trường mở ra. Lê Diệp Thảo bước vào với bộ suit trắng quyền lực, gót giày cao gót gõ xuống sàn tạo nên những âm thanh uy lực. Cô không lên sân khấu, chỉ đứng ở hàng ghế đầu, bình thản nhìn Phong.

Các phóng viên lập tức nhận ra "mùi thuốc súng", máy ảnh nháy liên tục về phía hai vị tổng tài.

"Chủ tịch Trần, hình như chiến dịch của anh đang gặp chút vấn đề về... nguồn cung?" – Thảo lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy mỉa mai vang vọng khắp hội trường.

Phong hít một hơi thật sâu, nới lỏng cà vạt, rồi bất ngờ nhảy xuống khỏi sân khấu, tiến thẳng về phía Thảo. Thay vì tức giận như mọi người tưởng tượng, anh lại nở một nụ cười cực kỳ "lầy lội":

"Lê tổng quả là cao tay. Tôi cứ ngỡ em chỉ giỏi mù đường, hóa ra còn giỏi cả việc 'bao vây' tôi nữa. Em muốn gì? Muốn tôi trả tiền thuê đất, hay muốn tôi... đem thân gán nợ?"

Đám đông phóng viên ồ lên. Thảo sững người, mặt hơi nóng nhưng vẫn giữ được nét kiêu kỳ: "Tôi không thiếu tiền, càng không thiếu 'thân' của anh. Tôi chỉ muốn thông báo: Tập đoàn Diệp Thảo vừa chính thức ra mắt dòng sản phẩm 'Nature Queen' – dùng chính nguồn thảo mộc mà anh đang thiếu hụt. À, và chúng tôi cũng vừa ký kết hợp tác với Hiệp hội Da liễu Quốc tế, điều mà chiến dịch 'ăn xổi' của anh chưa kịp làm."

Đòn "vả mặt" này thực sự khiến Hoàng Vũ lao đao. Truyền thông lập tức đổi chiều, ca ngợi sự nhìn xa trông rộng của Thảo và chỉ trích sự vội vã của Phong.

Tối hôm đó, Thảo về nhà với tâm trạng cực kỳ sảng khoái. Cô vừa mở một chai vang trắng để tự thưởng cho mình thì chuông cửa reo vang.

Qua camera, cô thấy Phong đang đứng đó, đầu tóc hơi rối, chiếc áo vest vắt trên vai, trông có vẻ khá mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh sự tinh quái. Trên tay anh không phải hồ sơ kiện tụng, mà là... một túi hành tây và một rổ trứng gà.

"Lê Diệp Thảo, em ác lắm. Em khiến tôi tổn thất hàng chục tỷ đồng, mẫu hậu tôi vừa gọi điện mắng tôi là 'thằng ngu', đòi tước quyền quản lý thẻ tín dụng của tôi lần nữa rồi."

Thảo khoanh tay trước ngực, đứng dựa vào cửa: "Đó là cái giá của việc ăn cắp ý tưởng của người khác. Anh sang đây định đòi tiền đền bù à?"

"Không. Tôi sang đây để nấu bữa tối." Phong thản nhiên đi vòng qua người cô bước vào nhà. "Tôi hết tiền đi nhà hàng rồi, mà nhà em thì nhiều đồ ăn. Em nợ tôi một dự án, giờ tôi đòi lại bằng một bữa cơm. Em có giỏi thì đuổi một kẻ đang đứng bên bờ vực 'phá sản' như tôi đi?"

Nhìn vẻ mặt vừa đáng thương vừa "trơ trẽn" của vị Chủ tịch lừng lẫy, Thảo lần đầu tiên cảm thấy bất lực. Cô nhìn anh loay hoay trong bếp, bỗng nhiên thấy sự trả đũa của mình hình như hơi... quá tay.

"Anh... anh thực sự bị bà Lan khóa thẻ à?" – Thảo ngập ngừng hỏi.

Phong vừa đập trứng vừa thở dài: "Bà ấy nói nếu không đưa được con dâu về trong tháng này thì tôi cứ việc ra đường mà ngủ. Dự án hỏng, con dâu cũng chẳng thấy đâu, đời tôi coi như tàn."

Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm dưới ánh đèn bếp: "Này, hay là em thương hại tôi một chút đi? Dự án đó, chúng ta hợp tác. Em cung cấp nguyên liệu và công nghệ, tôi chịu trách nhiệm đưa nó ra thế giới. Lợi nhuận chia đôi, còn 'chủ tịch' thì... cho em dùng miễn phí."

Thảo cầm ly rượu, nhấp một ngụm để che giấu sự bối rối: "Hợp tác thương trường thì được, còn 'chủ tịch' thì miễn đi. Tôi không thích dùng đồ... sắp phá sản."

Phong cười khì, gắp một miếng trứng cuộn đưa tận môi cô: "Thử đi, rồi em sẽ thấy 'đồ phá sản' này chất lượng đến mức nào."

Đêm đó, giữa những âm mưu và toan tính thương trường, trong căn bếp nhỏ lại thoang thoảng mùi thức ăn ấm áp. Thảo không nhận ra rằng, bức tường băng giá trong lòng cô đang bị sự lầy lội và chân thành của gã "Cáo già" ấy đục khoét từng chút một.