Sáng thứ Hai, không khí tại văn phòng Chủ tịch tập đoàn Hoàng Vũ căng thẳng như một dây đàn sắp đứt. Trần Hoàng Phong ngồi sau bàn làm việc, lười biếng xoay chiếc bút máy, đối diện anh là Lê Diệp Thảo với gương mặt không một chút cảm xúc.
Sự cố "chặn nguồn thảo mộc" ở chương trước đã đẩy chiến dịch nghìn tỷ của Hoàng Vũ vào ngõ cụt. Các cổ đông đang gây sức ép kinh khủng, và giải pháp duy nhất là một cái gật đầu từ tập đoàn Diệp Thảo.
"Lê tổng, em định cứ ngồi nhìn tôi như nhìn kẻ thù truyền kiếp thế này đến bao giờ?" Phong phá vỡ sự im lặng bằng nụ cười nửa miệng quen thuộc.
"Chúng ta vốn là kẻ thù, không cần nhìn 'như'." Thảo lạnh lùng đặt một tệp hồ sơ lên bàn. "Đây là điều kiện để tôi mở khóa cánh đồng thảo mộc: Diệp Thảo chiếm 60% cổ phần trong dự án chung, quyền quyết định kỹ thuật thuộc về tôi, và... anh phải bồi thường thiệt hại cho chiến dịch quảng bá cũ của chúng tôi."
Phong nhướng mày, chưa kịp phản bác thì cánh cửa phòng họp bật mở. Bà Lan bước vào với khí thế hừng hực, theo sau là trợ lý Đức đang ôm một chồng tài liệu và... hai cặp lồng cháo nóng hổi.
"Bàn bạc gì mà căng thẳng thế hai đứa?" Bà Lan đặt mạnh cặp lồng lên bàn, chắn ngang xấp hồ sơ của Thảo. "Phong, con làm ăn kiểu gì mà để cổ đông réo tên mẹ suốt sáng nay? Còn Thảo nữa, con cũng bướng vừa thôi, cứ dồn nó vào đường cùng thì ai nấu cơm tối cho con?"
"Mẹ... đây là chuyện kinh doanh." Phong gượng cười, liếc nhìn Thảo.
"Kinh doanh cái gì mà kinh doanh! Mẹ quyết rồi." Bà Lan lấy ra một tờ giấy đã soạn sẵn. "Hai tập đoàn sáp nhập dự án 'Green Beauty' và 'Nature Queen' thành một. Hoàng Vũ lo đầu ra, Diệp Thảo lo đầu vào. Lợi nhuận chia đều 50-50. Đứa nào không ký, mẹ khóa thẻ của đứa đó! À, mẹ quên, mẹ chỉ khóa được thẻ thằng Phong thôi."
Bà quay sang Thảo, nắm lấy tay cô, giọng ngọt xớt: "Thảo à, con cứ ký đi. Nếu nó làm gì sai, con cứ mắng mẹ, mẹ trị nó cho. Ký xong hai đứa ăn cháo rồi đi khảo sát thực địa luôn nhé."
Thảo nhìn tờ thỏa thuận của bà Lan – một bản hợp đồng kinh doanh rành mạch nhưng lại cài cắm thêm điều khoản: "Hai bên cam kết hỗ trợ nhau ngoài giờ làm việc để thắt chặt quan hệ đối tác". Cô biết bà Lan đang cố ý "đẩy thuyền", nhưng xét về mặt kinh tế, đây quả thực là giải pháp tối ưu nhất cho cả hai.
"Tôi ký." Thảo cầm bút, dứt khoát hạ bút. "Nhưng với một điều kiện: Trần Hoàng Phong phải trực tiếp phụ trách việc vận chuyển nguyên liệu dưới sự giám sát của trợ lý Mai. Tôi không tin tưởng đội logistics của anh sau vụ nẫng tay trên lần trước."
"Đồng ý!" Phong ký cái rẹt, ánh mắt cáo già lấp lánh sự tinh quái. "Giám sát bằng cách nào cũng được, miễn là em cho tôi số điện thoại cá nhân để... báo cáo tình hình vận chuyển mỗi đêm."
"Anh..." Thảo nghiến răng.
"Thôi thôi, ký rồi thì ăn cháo đi!" Bà Lan hớn hở đẩy hai bát cháo về phía hai người. "Ăn nhanh rồi Đức đã chuẩn bị xe đưa hai đứa lên Lâm Đồng xem lại vùng nguyên liệu ngay chiều nay. Đi đường dài phải có đôi có cặp mới an toàn."
Thảo sững sờ: "Hôm nay luôn sao ạ? Tôi còn nhiều việc ở công ty..."
"Việc gì quan trọng bằng dự án tỷ đô này?" Bà Lan dứt khoát. "Xe đã chờ sẵn ở dưới hầm. Phong, đưa Thảo xuống, đừng để con bé đi lạc vào phòng máy phát điện nữa đấy!"
Mười lăm phút sau, Thảo thấy mình bị đẩy vào ghế phụ chiếc SUV của Phong. Anh thong thả thắt dây an toàn, mùi đàn hương quen thuộc lại bắt đầu bủa vây lấy cô.
"Lê tổng, hành trình 6 tiếng lên Đà Lạt bắt đầu. Em có muốn bật GPS không? Hay là để tôi làm GPS sống của em luôn cho tiện?"
Thảo nhìn ra cửa sổ, tránh ánh mắt của anh: "Trần Hoàng Phong, đừng tưởng có mẹ anh chống lưng mà tôi nể. Trên đường đi, chúng ta chỉ bàn việc chuyên môn."
"Chuyên môn của tôi hiện tại là đưa đối tác đến nơi an toàn." Phong gạt cần số, xe lướt êm ru ra khỏi hầm. "À, trong hộc xe có kẹo gừng đấy, em hay bị say xe mà đúng không?"
Thảo khựng lại. Làm sao anh biết cô bị say xe? Cô chưa bao giờ nói với ai ngoài Mai. Nhìn chiếc kẹo gừng nhỏ xíu được đặt sẵn ở đó, trái tim cô bỗng rung lên một nhịp lạ kỳ. Gã đàn ông này, rốt cuộc là một cáo già xảo quyệt hay là một "cún con" chu đáo?
"Cám ơn." Cô lý nhí, bóc một viên kẹo bỏ vào miệng. Vị cay nồng của gừng dường như làm dịu đi sự căng thẳng trong lòng cô.
Chiếc xe lao vút trên cao tốc, hướng về vùng đất đỏ bazan. Thảo không hề hay biết rằng, bản hợp đồng "bán thân" này không chỉ trói buộc hai tập đoàn, mà còn bắt đầu kéo cô vào một "vòng xuyến" tình cảm mà dù có GPS hiện đại nhất thế giới, cô cũng không tìm được lối thoát.