Chuyến khảo sát tại Lâm Đồng kết thúc muộn hơn dự kiến do một cơn mưa rừng bất chợt. Khi Trần Hoàng Phong đưa Lê Diệp Thảo về đến cửa biệt thự thì đã gần nửa đêm. Nhìn dáng vẻ mệt mỏi nhưng vẫn cố gồng mình thẳng lưng của cô, Phong định nói lời gì đó trêu chọc nhưng rồi lại thôi.
Sáng hôm sau, Phong có việc cần sang gặp Thảo để chốt lại danh mục thảo mộc ưu tiên. Vì đã "nhẵn mặt" với bảo vệ và có sự hậu thuẫn ngầm của bà Lan, anh dễ dàng lách qua cổng. Tuy nhiên, thay vì gõ cửa chính, anh lại thấy cửa ngách thông ra vườn đang khép hờ.
Tiến vào bên trong, cảnh tượng trước mắt khiến vị Chủ tịch vốn luôn điềm tĩnh phải sững người.
Trên bàn ăn sang trọng bằng đá cẩm thạch không phải là bữa sáng chuẩn "tổng tài" với bánh croissant hay cà phê thượng hạng. Thay vào đó là ba vỏ ly mì tôm ăn liền xếp chồng lên nhau, cùng vài mẩu bánh mì khô khốc. Lê Diệp Thảo đang ngồi đó, một tay cầm nĩa, tay kia vẫn không rời chiếc máy tính bảng đang hiển thị biểu đồ chứng khoán. Ánh mắt cô thâm quầng, gương mặt xanh xao thấy rõ.
"Lê Diệp Thảo, em định dùng mì tôm để xây dựng đế chế mỹ phẩm triệu đô của mình đấy à?"
Thảo giật mình, vội vàng đẩy mấy vỏ ly mì vào góc khuất, lấy lại vẻ lạnh lùng thường lệ: "Trần Hoàng Phong? Ai cho anh tự tiện vào đây? Tôi đang bận, mời anh về cho."
Phong không về. Anh tiến lại gần, cầm lấy ly mì còn dở trên bàn, nhíu mày: "Mì tôm chua cay? Em có biết dạ dày của em quý giá hơn cái hợp đồng chúng ta vừa ký không? Nếu em lăn đùng ra đó, ai là người chịu trách nhiệm kỹ thuật cho dự án của tôi?"
"Đó là việc của tôi. Tôi quen rồi." Thảo đứng dậy định bỏ lên lầu, nhưng cơn choáng váng do hạ đường huyết khiến cô lảo đảo.
Phong nhanh tay đỡ lấy eo cô. Khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát từ hơi thở của anh.
"Buông ra..." Thảo lý nhí, nhưng sức lực phản kháng gần như bằng không.
"Ngồi im đó. Nếu em còn bướng, tôi sẽ gọi điện báo cáo với mẹ tôi là em đang ngược đãi bản thân. Em biết bà Lan sẽ làm gì rồi đấy, bà ấy sẽ dọn sang đây ở để chăm sóc em 24/7."
Lời đe dọa mang tên "mẫu hậu" lập tức có hiệu lực. Thảo im lặng ngồi xuống, mặt hơi đỏ vì vừa giận vừa thẹn.
Phong bắt đầu công cuộc "thâu tóm" căn bếp của đối thủ. Anh gọi điện cho Đức: "Đức! Hủy toàn bộ lịch họp sáng nay. Đi mua ngay cho tôi: gà ác, linh chi, hạt sen và một ít rau củ tươi loại một. Mang đến địa chỉ nhà Lê tổng. Nhanh lên!"
Đầu dây bên kia, trợ lý Đức suýt đánh rơi điện thoại: "Sếp... sếp đang ở nhà Lê tổng ạ? Nhưng lát nữa có cuộc họp với hội đồng quản trị về..."
"Tôi nói là hủy! Việc cứu đói đối thủ quan trọng hơn họp hành. Cứ bảo là tôi đi... khảo sát thị trường thực phẩm."
Một tiếng sau, căn bếp vốn lạnh lẽo của Thảo bỗng tràn ngập mùi hương thơm phức của canh gà hầm. Phong cởi áo vest, chỉ mặc sơ mi trắng xắn tay áo, đeo cái tạp dề hồng có in hình hoa cúc của Thảo (món quà khuyến mãi mà cô chưa bao giờ dùng). Nhìn hình ảnh vị Chủ tịch bá đạo đang tỉ mỉ hớt bọt nồi canh, Thảo có một cảm giác rất lạ.
"Ăn đi." Phong đặt bát canh nóng hổi trước mặt cô. "Tôi đã nghiên cứu rồi, em thuộc nhóm máu O, cần bổ sung nhiều đạm và hạn chế tinh bột từ mì tôm."
Thảo nhìn bát canh, rồi nhìn anh: "Anh rảnh rỗi đến mức đi nghiên cứu cả nhóm máu của tôi sao?"
"Tôi nghiên cứu mọi thứ về đối thủ của mình. Đặc biệt là những đối thủ có thói quen ăn uống tự hủy hoại bản thân." Phong ngồi xuống đối diện, chống cằm nhìn cô ăn. "Từ mai, tôi sẽ cho người gửi hộp cơm văn phòng sang tập đoàn Diệp Thảo. Em không được phép từ chối."
"Trần Hoàng Phong, anh định dùng 'thực phẩm kế' để đầu độc tôi sao?" Thảo mỉa mai, nhưng tay vẫn múc một thìa canh. Vị ngọt thanh của gà quyện với hương thơm của thảo mộc khiến cô thấy ấm áp lạ kỳ.
"Đúng vậy. Tôi định vỗ béo em, để em bớt sắc sảo lại, bớt hung dữ đi một chút. Như vậy lúc tôi thắng em trên thương trường, em sẽ không có sức mà đánh tôi."
Thảo hừ lạnh một tiếng: "Nằm mơ đi. Ăn xong bữa này, chúng ta vẫn là đối thủ."
"Được thôi, đối thủ xinh đẹp." Phong nháy mắt, tay thản nhiên lấy chiếc điện thoại của Thảo đang đặt trên bàn.
"Anh làm gì đấy?"
"Cài lại GPS cho em. Tôi đã tích hợp lộ trình từ nhà em đến các quán ăn ngon nhất thành phố vào danh mục ưu tiên. Lần sau có lạc thì cũng phải lạc vào tiệm phở, đừng có lạc vào kho mì tôm nữa."
Nhìn bóng lưng Phong bận rộn trong bếp, Thảo thầm nghĩ: gã cáo già này thật sự rất phiền phức. Nhưng... bát canh gà này, quả thật là món ngon nhất mà cô từng ăn trong đời.