Đúng 11 giờ 30 phút sáng, sảnh tập đoàn mỹ phẩm Diệp Thảo xôn xao bởi sự xuất hiện của một người đàn ông mặc suit đen, gương mặt khổ sở, tay xách nách mang hai chiếc túi giữ nhiệt in logo của một nhà hàng cao cấp. Đó không ai khác chính là Đức – trợ lý thân cận của Chủ tịch tập đoàn Hoàng Vũ.
"Cô Mai, làm ơn... cứu tôi với." Đức thào thào khi gặp Mai tại quầy lễ tân. "Sếp tôi bảo nếu không tận tay giao cái này cho Lê tổng và bắt cô ấy chụp ảnh lại lúc đang ăn, thì tôi không cần về công ty nữa."
Mai ái ngại nhìn tệp tài liệu mình đang cầm, rồi nhìn hai chiếc túi giữ nhiệt: "Anh Đức, sếp tôi đang họp với ban kiểm soát chất lượng, căng thẳng lắm. Giờ vào chắc chắn bị 'đóng băng' đấy."
"Thà bị đóng băng còn hơn bị Chủ tịch Trần cho đi đào tạo tại chi nhánh Châu Phi!"
Năm phút sau, cánh cửa phòng làm việc của Thảo mở ra. Cô bước ra với thần thái lạnh lùng, mệt mỏi xoa thái dương. Vừa định hỏi Mai về lịch trình tiếp theo, Thảo bỗng khựng lại khi thấy hộp cơm bằng sứ cao cấp được bày biện ngay ngắn trên bàn trà, bên cạnh là một tờ giấy note màu xanh quen thuộc.
“Mì tôm là kẻ thù của nhan sắc. Nếu em muốn đưa mỹ phẩm Việt vươn tầm thế giới mà gương mặt lại đầy mụn vì ăn mì, thì đối tác sẽ chạy mất dép đấy. Ăn hết chỗ này, hoặc tôi sẽ sang tận nơi bón cho em. – Phong Cáo.”
Thảo nghiến răng, vo tròn tờ giấy: "Cái anh ta rảnh rỗi đến thế sao?"
"Sếp... anh Đức bảo Chủ tịch Trần tự tay chọn thực đơn đấy ạ. Có cả cá hồi áp chảo và canh măng tây," Mai nhỏ nhẹ tiếp lời.
Dù ngoài miệng mắng nhiếc, nhưng mùi thơm quyến rũ của bơ và tỏi khiến Thảo không cưỡng lại được. Cô ngồi xuống, gắp một miếng cá hồi. Vị béo ngậy tan trên đầu lưỡi, khác hẳn cái vị mặn chát của mì gói đêm qua. Cô hừ lạnh: "Coi như anh ta biết hối lỗi sau vụ nẫng tay trên lần trước."
Trong khi đó, tại tập đoàn Hoàng Vũ, Trần Hoàng Phong đang nhìn chằm chằm vào điện thoại. Một tấm hình được Đức lén chụp gửi về: Thảo đang cau mày nhưng tay vẫn cầm đũa gắp thức ăn.
Phong bật cười, nụ cười nửa miệng khiến các nhân viên trong phòng họp kinh hồn bạt vía. Họ tưởng sếp đang âm mưu thâu tóm thêm một đối thủ nào đó, nào ngờ anh đang bận suy nghĩ xem ngày mai nên nấu món gì để "vỗ béo" cô nàng hàng xóm bướng bỉnh kia.
"Sếp, cổ đông đang hỏi về việc tại sao chúng ta lại chia sẻ hệ thống phân phối cho Diệp Thảo mà không thu phí quản lý?" một giám đốc bộ phận run rẩy hỏi.
Phong tắt điện thoại, ánh mắt sắc lẹm trở lại: "Phí quản lý? Các người nhìn ngắn thế sao? Diệp Thảo có nguyên liệu và công nghệ xanh hàng đầu. Chúng ta giữ chặt họ, chính là giữ chặt túi tiền của tương lai. Với lại..." Anh dừng lại một chút, chỉnh lại chiếc đồng hồ cơ cổ điển. "...đó là 'người nhà', tính toán làm gì?"
Cả phòng họp im phăng phắc. "Người nhà"? Từ bao giờ mà đối thủ không đội trời chung lại thành người nhà?
Tin đồn bắt đầu lan nhanh như virus. Chỉ trong buổi chiều, giới truyền thông kinh tế râm ran tin tức: “Tổng tài Hoàng Vũ và Nữ hoàng Băng giá Diệp Thảo đang bí mật hẹn hò thông qua những hộp cơm tình yêu.” Chiều tối, khi Thảo vừa bước ra khỏi thang máy ở hầm gửi xe, cô lại gặp phải một vấn đề nan giải: Cô quên mất mình đỗ xe ở khu A hay khu B. Giữa cái hầm rộng thênh thang, Thảo đứng ngây người, tay cầm chiếc máy định vị GPS mà Phong tặng hôm trước nhưng chưa biết dùng thế nào.
Bíp bíp!
Chiếc SUV đen bóng loáng đỗ ngay bên cạnh. Phong hạ kính xe, nụ cười có chút đắc ý: "Lê tổng, ăn cơm của tôi xong rồi thì định quỵt luôn phí dẫn đường à? Lên xe đi, tôi đưa em về."
"Tôi có xe!" Thảo đỏ mặt, cố gắng bấm nút tìm xe trên chìa khóa nhưng chẳng có tiếng phản hồi nào.
"Xe em đang ở khu C, hướng ngược lại hoàn toàn đấy." Phong bước xuống, thản nhiên lấy túi xách từ tay cô. "Đừng cố chấp nữa. Em có thể điều hành cả nghìn nhân viên, nhưng không thể thắng nổi cái hầm gửi xe này đâu. Đi thôi, mẫu hậu tôi đang đợi chúng ta ở nhà em đấy."
"Cái gì? Bà Lan đang ở nhà tôi?" Thảo kinh hãi.
"Ừm, bà bảo sang kiểm tra xem em có vứt hộp cơm của tôi vào sọt rác không. Nếu em không xuất hiện cùng tôi, tôi e là tối nay cả hai chúng ta đều phải ăn... mắng đấy."
Thảo bất lực thở dài, đành phải bước lên xe anh. Trên xe, cô mở chiếc máy GPS ra, thấy màn hình hiện lên một chấm đỏ trái tim ngay vị trí nhà cô, kèm lời nhắn: "Nhà là nơi có đồ ăn ngon, không phải nơi chứa mì tôm. Đừng lạc nữa nhé!"
Cô nhìn sang Phong, anh đang tập trung lái xe, góc nghiêng nam tính và vững chãi. Thảo thầm nghĩ, gã này đúng là một con cáo già, cứ từng chút một dùng những hộp cơm và sự quan tâm "vô sỉ" này để len lỏi vào cuộc sống của cô.
"Trần Hoàng Phong, tôi cảnh báo anh, tôi đến đây để kiếm tiền, không phải để anh nuôi béo như nuôi... lợn."
Phong không quay đầu lại, chỉ cười khẽ: "Tiền thì em cứ kiếm, còn béo thì cứ để tôi lo. Em mà gầy đi, mẹ tôi lại bảo tôi dùng 'vốn tự có' để chèn ép đối thủ, oan cho tôi lắm."