Lê Diệp Thảo ngồi trong văn phòng, ánh mắt dán chặt vào báo cáo tiến độ của dự án "Nature Queen". Mọi thứ đang diễn ra thuận lợi một cách... đáng ngờ. Trần Hoàng Phong không những cung cấp hệ thống kho bãi hiện đại nhất mà còn sẵn sàng để nhân sự của Diệp Thảo tiếp cận các dữ liệu bán lẻ bảo mật của Hoàng Vũ.
"Sếp, đây là bản danh sách các đối tác cung ứng bao bì mà anh Phong gửi sang. Anh ấy nói chúng ta cứ chọn loại tốt nhất, chênh lệch giá bên Hoàng Vũ sẽ chịu trách nhiệm đàm phán." – Mai vừa nói vừa lén quan sát sắc mặt của sếp.
Thảo gõ nhẹ ngón tay xuống bàn, đôi lông mày thanh tú nhíu lại. "Anh ta hào phóng quá mức rồi đấy. Đàn ông trên thương trường mà bỗng dưng tốt bụng đột xuất, nếu không phải muốn thâu tóm công ty thì là muốn thâu tóm... bí mật lõi."
Cô sực nhớ đến công nghệ chiết xuất thảo mộc bằng sóng siêu âm mà Diệp Thảo vừa thử nghiệm thành công – một bước tiến có thể thay đổi toàn bộ giá thành sản xuất mỹ phẩm hữu cơ. Đây là quân bài tẩy mà cô chưa từng tiết lộ trong bất kỳ cuộc họp chung nào.
"Mai, từ giờ các tài liệu liên quan đến quy trình chiết xuất mới phải được mã hóa cấp độ 1. Tuyệt đối không để phía Hoàng Vũ chạm tay vào."
"Nhưng sếp... tối nay sếp có hẹn ăn tối với Chủ tịch Trần để 'bàn về bao bì' mà?"
Thảo nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự sắc sảo: "Tôi biết. Để xem 'Phong Cáo' định dùng mỹ nhân kế hay khổ nhục kế để dụ tôi đây."
Buổi tối, tại một nhà hàng riêng tư có tầm nhìn bao trọn thành phố.
Phong xuất hiện với chiếc sơ mi đen mở hờ cúc cổ, tay đeo chiếc đồng hồ cơ cổ điển, tỏa ra khí chất nam tính đầy mê hoặc. Anh không nói về hợp đồng, cũng không nhắc đến con số. Anh chỉ đẩy về phía cô một hộp quà nhỏ.
"Quà khuyến mãi của đối tác bao bì gửi tặng. Tôi thấy nó khá hợp với em nên mang sang." – Phong thản nhiên nói, nụ cười nửa miệng không rời môi.
Thảo mở ra, bên trong là một chiếc kẹp tóc bằng gỗ trầm hương được chạm khắc tinh xảo. Mùi hương dịu nhẹ của gỗ khiến tinh thần cô thư thái hẳn. Nhưng ngay lập tức, lý trí "Nữ cường" của cô báo động.
"Chiếc kẹp này ít nhất cũng phải tương đương giá trị một lô hàng mẫu. Trần Hoàng Phong, anh định dùng cái này để đổi lấy công thức chiết xuất mới của tôi sao?"
Phong đang nhấp rượu vang suýt thì sặc. Anh đặt ly xuống, nhìn cô đầy thích thú: "Diệp Thảo, trí tưởng tượng của em phong phú thật đấy. Tôi tặng em cái kẹp tóc vì tóc em hay xõa xuống khi làm việc, chứ không phải vì cái máy siêu âm của em. Em nghĩ tôi là loại người dùng mấy nhánh gỗ để đổi lấy công sức cả năm của em à?"
"Anh không phủ nhận là anh biết về công nghệ mới của tôi." – Thảo phản đòn.
Phong vươn người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Ánh mắt anh bỗng trở nên thâm trầm: "Tôi biết, vì tôi quan tâm đến mọi bước đi của em. Nhưng tôi muốn thắng em bằng sự lớn mạnh của Hoàng Vũ, chứ không phải bằng cách ăn cắp trí tuệ của người phụ nữ mình muốn... bảo vệ."
"Bảo vệ? Anh nên bảo vệ cổ phiếu của mình trước đi. Tôi nghe nói hội đồng quản trị của anh đang bất mãn vì anh quá ưu ái Diệp Thảo đấy." – Thảo mỉa mai, dù tim cô vừa trượt đi một nhịp.
Reng... Reng...
Điện thoại của Phong vang lên. Nhìn thấy tên "Mẫu hậu", gương mặt bá đạo của anh lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ mặt khổ sở.
"Dạ... con nghe đây mẫu hậu! Con đang bàn việc với Thảo mà... Không có, con không có ép con bé ký hợp đồng bẩn nào hết... Vâng, con sẽ đưa Thảo về tận cổng. Dạ, dạ con biết rồi!"
Tắt máy, Phong thở dài nhìn Thảo: "Em thấy đấy, tôi còn đang lo giữ cái mạng mình trước mẹ tôi, thời gian đâu mà lập mưu kế với em. Em ăn đi, đừng có lúc nào cũng nhìn tôi như nhìn gián điệp như vậy."
Thảo im lặng dùng bữa, nhưng tay cô vô thức chạm vào chiếc kẹp tóc bằng gỗ trong túi. Sự cương trực của Phong khiến cô bối rối. Cô vốn tin rằng tiền không phản bội mình, nhưng tối nay, một gã đàn ông vốn là đối thủ lại đang khiến cô cảm thấy... có lẽ sự thật lòng còn đắt giá hơn cả doanh thu quý.
"Lê Diệp Thảo, em lại lạc đường trong suy nghĩ rồi." – Phong gõ nhẹ xuống bàn. "Ăn nhanh đi, lát nữa tôi phải dẫn em ra bãi đỗ xe, hầm ở đây phức tạp lắm, tôi không muốn phải tìm em trong phòng chứa rác lần thứ hai đâu."
Thảo lườm anh một cái cháy mặt: "Anh im đi! Tôi tự đi được!"
"Được thôi, để xem 'GPS sống' này có để em đi một mình không."
Kết thúc buổi tối, Thảo vẫn giữ được bí mật công nghệ, nhưng cô nhận ra mình đã đánh mất một thứ khác: Sự phòng bị tuyệt đối dành cho Trần Hoàng Phong. Hóa ra, "mỹ nhân kế" đáng sợ nhất không phải là sự cám dỗ, mà là sự chân thành được bọc trong những lời đấu khẩu.