MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủOan Gia Thương Trường: Cưa Đổ Nữ Tổng Tài Lạnh LùngChương 10: ĐÊM TRONG NHÀ KHO VÀ NHỮNG LỚP VỎ BỌC RƠI XUỐNG

Oan Gia Thương Trường: Cưa Đổ Nữ Tổng Tài Lạnh Lùng

Chương 10: ĐÊM TRONG NHÀ KHO VÀ NHỮNG LỚP VỎ BỌC RƠI XUỐNG

1,078 từ · ~6 phút đọc

Chuyến khảo sát thực địa tại vùng nguyên liệu mới kết thúc vào lúc chập choạng tối. Đáng lẽ Lê Diệp Thảo đã có thể lên xe về khách sạn, nếu như cô không bướng bỉnh muốn kiểm tra lại lô hàng mẫu cuối cùng trong kho lạnh số 4. Và tất nhiên, Trần Hoàng Phong – người vốn đang đóng vai "cận vệ tự nguyện" – không thể để cô đi một mình.

Cạch!

Một tiếng động khô khốc vang lên. Cánh cửa thép nặng nề của nhà kho bỗng nhiên kẹt cứng do hệ thống chốt tự động gặp sự cố. Ánh đèn tuýp trên trần nhấp nháy vài cái rồi tắt ngấm, để lại không gian rộng lớn chìm trong bóng tối và cái lạnh bắt đầu len lỏi từ những dàn máy tản nhiệt.

"Trần Hoàng Phong? Anh đừng có đùa kiểu đó, không vui đâu!" Thảo lên tiếng, giọng cô hơi run nhưng vẫn cố giữ vẻ uy nghiêm của một CEO.

"Em nghĩ tôi rảnh đến mức tự nhốt mình vào cái hộc tủ khổng lồ này với em sao?" Tiếng của Phong vang lên ngay sát cạnh, kèm theo ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại. "Mất sóng rồi. Chúc mừng Lê tổng, chúng ta chính thức bị cô lập."

Thảo hít một hơi sâu, lấy điện thoại ra kiểm tra. Đúng thật, không có một vạch sóng nào. Cô tiến về phía cửa, đập mạnh: "Có ai ở ngoài không? Mở cửa!"

"Vô ích thôi. Giờ này công nhân đã về hết để chuẩn bị cho tiệc tối của xã rồi." Phong thản nhiên cởi chiếc áo vest đắt tiền, trải xuống một kiện hàng gỗ khô ráo. "Thay vì phí sức hét hò, em nên tiết kiệm oxy và năng lượng đi."

Thảo quay lại, nhìn gã đàn ông đang thong thả như thể đang ở trong phòng chờ hạng nhất của sân bay. Cô nghiến răng: "Tại sao lúc nào gặp anh tôi cũng gặp rắc rối thế nhỉ?"

"Vì em quá chú tâm vào những con số mà quên nhìn đường. Nếu không có tôi vào cùng, giờ này em đã thành 'Kem Diệp Thảo' rồi." Phong vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình. "Lại đây ngồi đi. Suit trắng của em đắt tiền lắm đúng không? Ngồi xuống đây không bẩn đâu."

Cái lạnh bắt đầu tấn công mạnh hơn. Thảo run lên bần bật, đôi chân đứng không vững cuối cùng cũng phải chịu thua thực tế. Cô miễn cưỡng ngồi xuống mép chiếc áo vest của anh.

"Này..." Phong bỗng lên tiếng, giọng anh không còn vẻ cợt nhả thường ngày. "Em làm việc điên cuồng như vậy để làm gì? Tiền em kiếm được chắc đủ để mua cả cái huyện này rồi."

Thảo ôm lấy hai vai, ánh mắt nhìn vào khoảng không tối mịt: "Tôi không chỉ kiếm tiền. Tôi muốn chứng minh rằng mỹ phẩm Việt có thể đứng ngang hàng với những đế chế toàn cầu. Tôi không muốn bị coi là một kẻ chỉ biết gia công rẻ tiền."

"Cương trực đến mức cực đoan." Phong thở dài, anh bất ngờ vòng tay kéo cô sát vào người mình.

"Anh làm gì thế?" Thảo giật mình định đẩy ra.

"Giảm nhiệt độ tỏa ra môi trường. Em mà ốm, dự án đình trệ, tôi lỗ nặng." Phong giữ chặt lấy vai cô, dùng lồng ngực ấm nóng của mình bao bọc lấy tấm thân mảnh khảnh của Thảo. "Ngồi im đi. Tôi không dùng mỹ nhân kế đâu, đây là 'khổ nhục kế' để cứu mạng cả hai đấy."

Trong bóng tối, Thảo cảm nhận được nhịp tim của Phong – đều đặn và vững chãi. Mùi nước hoa gỗ trầm quyện với mùi da thuộc từ chiếc đồng hồ cơ trên tay anh tạo nên một cảm giác an toàn kỳ lạ. Lần đầu tiên, cô không cảm thấy cần phải xù lông nhím.

"Phong này..." Thảo lý nhí. "Cảm ơn vì hộp cơm mấy ngày qua."

Phong khựng lại một chút, rồi cười khẽ, hơi thở anh phả nhẹ lên tóc cô: "Hóa ra Lê tổng cũng biết cảm ơn à? Tôi cứ tưởng trong từ điển của em chỉ có 'lợi nhuận' và 'đấu thầu' thôi chứ."

"Anh im đi!"

"Này, em có biết tại sao tôi luôn đối đầu với em không?"

Thảo im lặng chờ đợi.

"Vì đó là cách duy nhất để một người phụ nữ thực tế như em chịu nhìn thẳng vào tôi. Nếu tôi là một đối tác hiền lành, có lẽ tôi đã nằm trong xấp hồ sơ bị em lãng quên từ lâu rồi."

Thảo định đáp trả bằng một câu mỉa mai, nhưng cơn buồn ngủ và cái lạnh khiến mí mắt cô nặng trĩu. Đầu cô vô thức dựa vào vai anh. Trước khi chìm vào giấc ngủ chập chờn, cô nghe thấy tiếng Phong thì thầm bên tai: "Ngủ đi. Lạc ở đâu tôi không biết, chứ lạc vào đây thì tôi lo được."

Sáng hôm sau, khi cánh cửa kho mở ra bởi tiếng kêu thất thanh của trợ lý Mai và Đức, họ chứng kiến một cảnh tượng "chấn động": Nữ hoàng băng giá đang ngủ ngon lành trong vòng tay của Chủ tịch Hoàng Vũ, đầu tựa vào vai anh, còn anh thì đang khoác thêm chiếc sơ mi cho cô, gương mặt tràn đầy vẻ đắc ý dù đôi mắt hơi thâm quầng vì thức trắng canh chừng.

"Sếp... hai người..." Mai lắp bắp, chiếc bản đồ trên tay suýt rơi xuống đất.

Thảo choàng tỉnh, lập tức đẩy Phong ra, lấy lại vẻ mặt lạnh lùng trong vòng 0.5 giây. Cô đứng dậy, chỉnh lại suit trắng, dù nếp nhăn trên áo đã tố cáo tất cả.

"Chốt khóa hỏng. Chúng tôi bị kẹt. Hết chuyện." Thảo bước thẳng ra ngoài, nhưng đi được ba bước cô lại khựng lại vì... không biết lối ra cổng chính nằm ở hướng nào.

Phong thong thả bước theo sau, tay xoay xoay chiếc chìa khóa xe, cười nửa miệng: "Lê tổng, cổng bên trái. Đi thẳng 100 mét thấy cái biển báo thì rẽ phải. Hoặc là... em có thể nắm tay tôi, tôi dọn đường cho em cả đời."

Thảo quay lại, mắng một câu cửa miệng: "Đồ cáo già vô sỉ!" nhưng đôi tai đỏ ửng đã bán đứng tâm trạng của cô.

Giai đoạn đối đầu nảy lửa chính thức khép lại tại đây, nhường chỗ cho những rung động không thể chối từ.