Sau đêm bị nhốt trong kho lạnh, hệ quả đến nhanh hơn cả một bản báo cáo tài chính. Lê Diệp Thảo gục ngay trên bàn làm việc vào lúc 10 giờ sáng. Gương mặt sắc sảo thường ngày giờ đỏ ửng vì sốt cao, hơi thở nóng hổi khiến Mai hoảng hốt gọi điện loạn cả lên. Nhưng người xuất hiện đầu tiên tại phòng làm việc của cô không phải là bác sĩ gia đình, mà là Trần Hoàng Phong.
Anh xông vào phòng, trán lấm tấm mồ hôi, chẳng còn vẻ thong dong của một vị Chủ tịch thường thấy. Nhìn Thảo nằm mê man, Phong nghiến răng mắng nhẹ: "Bướng bỉnh đến mức này thì chỉ có em thôi, Lê Diệp Thảo!"
"Anh Phong... sếp tôi không cho ai chạm vào người lúc bà ấy bệnh đâu..." Mai lúng túng cản lại.
"Giờ này còn quy tắc gì nữa!" Phong dứt khoát bế bổng Thảo lên. "Đức! Đánh xe đến thẳng biệt thự của cô ấy. Mai, cô mang theo tài liệu cần thiết, hôm nay văn phòng Tổng giám đốc Diệp Thảo sẽ dời về nhà riêng."
Tại căn biệt thự cao cấp của Thảo, một cảnh tượng dở khóc dở cười diễn ra. Phong – người nắm trong tay mệnh vận của hàng nghìn nhân viên – đang lóng ngóng cầm chiếc khăn ướt đắp lên trán Thảo. Anh vụng về đến mức làm nước nhỏ cả vào cổ áo cô, khiến Thảo trong cơn mê sảng khẽ nhíu mày lầm bầm: "Hợp đồng... không được ký... tên cáo già đó..."
Phong bật cười khổ sở: "Đến lúc này còn sợ tôi lừa em à? Em thắng rồi, dự án này em muốn chia thế nào cũng được, miễn là tỉnh dậy mắng tôi đi."
Đúng lúc này, điện thoại của Phong vang lên. Nhìn thấy hai chữ "Mẫu hậu", anh run tay suýt đánh rơi chiếc khăn.
"Dạ, con nghe đây mẫu hậu..."
"Phong! Mẹ nghe nói Thảo bị bệnh do đi khảo sát với con? Con chăm sóc con bé kiểu gì thế hả? Mẹ đã gửi Đức mang thuốc bổ và nguyên liệu nấu cháo tổ yến qua rồi. Nếu chiều nay mẹ sang mà thấy con bé chưa hạ sốt, con chuẩn bị tinh thần ra gầm cầu mà ngủ nhé!"
"Dạ... dạ con biết rồi, con đang trực 24/7 đây ạ!"
Phong tắt máy, thở dài nhìn sang Đức đang đứng ở cửa với gương mặt "khổ cùng cực", tay cầm một tờ giấy nhăm nhúm.
"Cái gì đây?" Phong hỏi.
"Dạ... là công thức nấu cháo yến sào bà Lan vừa chép cho con, bảo sếp phải tự tay nấu thì mới có thành ý." Đức mếu máo. "Sếp ơi, dự án sáp nhập bên quận 2 đang đợi sếp ký..."
"Để đó! Bảo họ đợi. Giờ tôi phải đi 'đấu thầu' với cái bếp này đã."
Và thế là, một cảnh tượng hiếm có trong giới kinh doanh diễn ra: Chủ tịch tập đoàn Hoàng Vũ tháo chiếc đồng hồ cơ đắt giá, xắn tay áo sơ mi lên tận khuỷu, đứng loay hoay giữa căn bếp hiện đại nhưng lạnh lẽo của Thảo. Anh lúng túng nhìn bếp từ không biết bật chỗ nào, tay cầm con dao thái gừng mà như cầm dao găm đi đánh trận.
Sau ba tiếng đồng hồ "chiến đấu" khốc liệt với nồi cháo, cuối cùng Phong cũng bưng được một bát cháo nghi ngút khói lên phòng. Thảo lúc này đã tỉnh táo hơn một chút, cô nhìn người đàn ông trước mặt với mái tóc hơi rối, vạt áo sơ mi dính chút vết bẩn, bỗng thấy lòng mình chùng xuống.
"Trần Hoàng Phong... anh chưa về à?" Giọng cô khàn đặc.
"Về sao được? Em chưa trả nợ cho tôi mà." Phong ngồi xuống cạnh giường, múc một thìa cháo thổi nhẹ. "Ăn đi. Cháo này trị giá bằng một phiên giao dịch buổi sáng của tôi đấy, không được bỏ thừa."
Thảo nhìn bát cháo, rồi nhìn ánh mắt tràn đầy sự quan tâm (dù vẫn cố tỏ ra ngạo mạn) của anh. Cô định đưa tay lấy bát nhưng Phong né tránh: "Tay em còn đang run, để tôi."
"Tôi tự làm được, tôi không phải trẻ con..."
"Em không phải trẻ con, em là bệnh nhân bướng bỉnh nhất mà tôi từng gặp." Phong kiên quyết đưa thìa đến tận môi cô. "Mở miệng ra. Hay là em muốn tôi dùng cách khác để bón?"
Thảo đỏ mặt, nhớ lại "cách khác" mà các tiểu thuyết ngôn tình hay nhắc đến, cô đành ngậm ngùi há miệng. Vị cháo không quá xuất sắc, thậm chí hơi nhạt, nhưng sức nóng của nó như lan tỏa từ cổ họng xuống tận tim.
"Phong này," Thảo nhỏ giọng sau khi ăn được nửa bát. "Sao anh lại tốt với đối thủ của mình như thế? Anh không sợ tôi khỏe lại sẽ nẫng tay trên của anh dự án tiếp theo sao?"
Phong đặt bát cháo xuống, lau khóe môi cho cô một cách tự nhiên. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, nụ cười nửa miệng biến mất, thay vào đó là sự chân thành hiếm thấy:
"Lê Diệp Thảo, em thông minh như vậy, chẳng lẽ không nhận ra sao? Tôi muốn thâu tóm thị trường mỹ phẩm, nhưng tôi càng muốn thâu tóm người làm ra nó hơn. Tiền có thể kiếm lúc nào cũng được, nhưng một đối thủ xứng tầm để tôi bảo vệ cả đời... thì chỉ có một mình em thôi."
Thảo sững người. Câu nói này còn có sức công phá mạnh hơn cả một cuộc khủng hoảng truyền thông. Cô vội vàng quay mặt đi, kéo chăn che kín nửa mặt: "Anh... anh nói sến súa quá. Đi về đi, tôi muốn ngủ."
Phong đứng dậy, chỉnh lại chăn cho cô, không quên mỉa mai một câu cuối: "Ngủ đi, 'Nữ hoàng băng giá' đang tan chảy. À, cái máy GPS tôi để trên bàn đấy, lần sau có bệnh thì cứ bấm nút đỏ, nó sẽ chỉ đường cho tôi đến đây nhanh nhất. Đừng có mà tự mình chịu đựng một mình, rõ chưa?"
Khi tiếng bước chân của Phong xa dần, Thảo mới dám thò mặt ra khỏi chăn. Cô nhìn chiếc máy GPS nhỏ xinh trên bàn, trái tim vốn chỉ chứa đựng những con số doanh thu bỗng dưng rung động một nhịp điệu hoàn toàn mới.
Phía dưới lầu, Phong vừa bước ra cửa thì thấy Đức đang đứng đợi sẵn với vẻ mặt mếu máo: "Sếp ơi, bà Lan lại gọi... bà hỏi sếp đã... hôn Lê tổng chưa?"
Phong khựng lại, mặt đỏ bừng: "Bảo mẹ tôi... việc khó cứ để tôi lo, bà đừng có mà cầm đèn chạy trước ô tô!"