Tại một quán cà phê khuất nẻo gần trụ sở hai tập đoàn, hai gương mặt "cộm cán" trong giới trợ lý đang bí mật gặp gỡ. Mai nhìn Đức bằng ánh mắt dò xét, còn Đức thì trông như thể vừa trốn thoát khỏi một trại tập trung huấn luyện đầu bếp.
"Anh nói thật đi, Chủ tịch bên anh dọn sang nhà sếp tôi từ bao giờ?" Mai hạ thấp giọng, tay vân vê bản đồ khu biệt thự.
Đức thở dài, đưa tay vuốt lại mái tóc rối: "Cô tưởng tôi sung sướng lắm sao? Ba ngày nay tôi phải chạy đôn chạy đáo tìm mua loại sữa tắm hương thảo mộc đúng hiệu sếp cô thích vì sếp tôi bảo 'nhà không có mùi của em ấy, tôi ngủ không ngon'. Chưa kể, tôi còn phải học thuộc lòng mười trang A4 về cách phân biệt các loại son môi để sếp tôi nói chuyện 'hợp cạ' với Lê tổng."
Mai sững sờ: "Trời đất... sếp tôi thì sáng nay vừa đi làm vừa lầm bầm mắng ai đó là 'con cáo già chiếm dụng bất hợp pháp'. Nhưng mà... tôi thấy sếp cài chiếc kẹp tóc bằng gỗ suốt cả ngày, thậm chí lúc họp cổ đông căng thẳng, bà ấy còn vô thức chạm vào nó rồi... mỉm cười."
Hai người nhìn nhau, một tia sáng vụt qua. Nếu hai vị tổng tài này cứ tiếp tục vờn nhau kiểu "trong nóng ngoài lạnh" này, dự án chung sẽ bị trì trệ, và quan trọng nhất là mạng sống của hai trợ lý sẽ bị đe dọa bởi tính khí thất thường của sếp.
"Chúng ta phải ra tay thôi." Đức quyết đoán. "Sếp tôi có 'điểm yếu' là mẹ sếp – bà Lan. Mà bà Lan thì coi sếp cô như con dâu từ kiếp trước rồi."
"Kế hoạch là gì?" Mai bắt đầu hứng thú.
"Cuối tuần này có buổi khảo sát kho bãi mới ở ngoại ô. Tôi sẽ báo xe sếp tôi hỏng, cô sẽ báo xe sếp cô đang bảo trì. Chúng ta sẽ 'vô tình' sắp xếp cho họ đi chung một xe, và tất nhiên... xe đó sẽ có 'sự cố' nhỏ giữa đường, ở một nơi không có sóng điện thoại."
Thứ Bảy, tại cổng biệt thự của Thảo.
Thảo đứng nhìn chiếc xe sang trọng của Phong đang đỗ lù lù trước cửa, mặt cô đanh lại: "Mai đâu? Sao lại là anh đến đón tôi?"
Phong bước xuống xe, hôm nay anh không mặc suit mà chọn một chiếc áo len mỏng cổ lọ, trông trẻ trung và "vô hại" đến lạ thường. Anh thản nhiên mở cửa ghế phụ: "Trợ lý của em báo xe em bị hỏng hệ thống phanh, không an toàn. Trợ lý của tôi thì bận đi... lấy công thức nấu món cá kho cho tôi rồi. Tiện đường, tôi chở đối tác đi làm, có gì sai sao?"
Thảo nghiến răng bước lên xe. Suốt quãng đường, cô cố tình mang tập tài liệu ra đọc để phớt lờ sự hiện diện của anh. Nhưng Phong dường như không quan tâm. Anh bật một bản nhạc không lời êm dịu, thỉnh thoảng lại đưa tay điều chỉnh nhiệt độ điều hòa vì biết Thảo vừa khỏi ốm nên rất sợ lạnh.
"Trần Hoàng Phong, anh đừng có dùng mấy cái hành động săn sóc này để làm tôi lung lạc. Hợp đồng dự án miền Nam tôi vẫn sẽ tranh đấu đến cùng."
Phong cười khẽ, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước: "Em cứ việc tranh đấu. Tôi thích nhìn em lúc sắc sảo như vậy. Nhưng bây giờ là cuối tuần, Lê tổng có thể tạm gác chức vụ xuống và làm một cô gái... hay lạc đường được không?"
"Anh..."
Chưa kịp nói hết câu, chiếc xe bỗng khục khặc rồi lịm dần giữa một đoạn đường vắng hoe, xung quanh chỉ có cánh đồng cỏ lau cao quá đầu người.
"Chuyện gì vậy?" Thảo lo lắng.
Phong kiểm tra máy móc rồi nhún vai đầy "bất lực": "Hết xăng. Có vẻ Đức đã quên đổ xăng rồi."
Thảo cầm điện thoại lên: "Mất sóng? Ở đây mà cũng mất sóng sao?"
"Khu vực này đang thi công trạm phát sóng mới, tôi quên chưa bảo em." Phong bước xuống xe, tựa lưng vào mui xe, thong thả châm một điếu thuốc nhưng rồi lại dập đi vì nhớ ra Thảo không thích mùi thuốc lá. "Xem ra chúng ta phải ở đây chờ đến khi có xe đi ngang qua rồi."
Thảo bước xuống, nhìn cánh đồng lau bát ngát. Gió thổi mạnh làm mái tóc ngắn của cô rối bời. Trong khoảnh khắc đó, cô bỗng thấy sự tĩnh lặng này thật dễ chịu, khác hẳn với tiếng máy móc và tiếng cãi vã trong phòng họp.
Phong tiến lại gần, đứng chắn gió cho cô. Anh bất ngờ nắm lấy bàn tay đang run vì lạnh của Thảo, nhét vào túi áo khoác của mình.
"Này, anh vi phạm điều ba của hợp đồng cư trú rồi đấy!" Thảo phản kháng yếu ớt.
"Tôi đang cứu hộ đối tác, không phải nói chuyện yêu đương." Phong cúi xuống, ánh mắt anh phản chiếu bóng hình cô, vừa thâm trầm vừa chân thành đến lạ. "Thảo này, tiền không phản bội em, nhưng tiền cũng không biết sưởi ấm tay em lúc này đâu."
Thảo im lặng. Lần đầu tiên, cô không tìm được câu mỉa mai nào để đáp lại. Giữa cánh đồng lau rì rào, một bản hợp đồng vô hình dường như đang được ký kết bằng những nhịp tim không còn tuân theo lý trí.