Lê Diệp Thảo trở về nhà sau một ngày dài mệt mỏi với đống hồ sơ thầu bị đánh bại. Cô chỉ muốn ngâm mình trong bồn nước nóng và quên đi gương mặt đắc thắng của Trần Hoàng Phong. Thế nhưng, vừa đẩy cửa bước vào phòng khách, cô suýt chút nữa đã làm rơi chiếc túi xách đắt tiền.
Một đôi giày Tây da bóng loáng đặt ngay ngắn cạnh kệ giày của cô. Trên sofa, Trần Hoàng Phong đang thản nhiên ngồi vắt chân, tay cầm tờ báo kinh tế, trên người là bộ đồ mặc nhà vô cùng thoải mái.
"Trần Hoàng Phong! Anh làm cái quái gì ở nhà tôi thế này?" – Thảo hét lên, cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu.
Phong thong thả hạ tờ báo xuống, nụ cười nửa miệng hiện rõ: "Lê tổng về rồi à? Chào mừng em về nhà... của chúng ta."
"Nhà của chúng ta cái gì? Anh cút ra ngoài ngay cho tôi, nếu không tôi báo cảnh sát về hành vi xâm nhập gia cư bất hợp pháp!"
Phong không hề nao núng, anh giơ chiếc điện thoại đang hiện cuộc gọi nhỡ từ bà Lan lên: "Em cứ báo đi. Nhưng trước đó hãy nghe mẫu hậu giải thích đã. Mẹ bảo nhà tôi bị vỡ đường ống nước, sửa mất một tuần. Bà đã 'tiện tay' mang hết đồ đạc của tôi sang đây, và cũng 'tiện tay' ký hợp đồng cho tôi thuê lại phòng khách nhà em với giá... một bát cháo yến mỗi ngày."
Thảo sững người. Cô quên mất bà Lan và mẹ mình vốn là bạn thân, và bà Lan có chìa khóa dự phòng của căn biệt thự này.
"Anh... anh và mẹ anh thật là..." Thảo tức đến run người. Cô sải bước về phía phòng làm việc, lấy ra một xấp giấy tờ và đập mạnh xuống bàn trà trước mặt Phong. "Được! Muốn ở lại chứ gì? Ký vào đây. Đây là 'Hợp đồng cư trú tạm thời'. Điều một: Không được bước chân vào phòng ngủ của tôi. Điều hai: Không được can thiệp vào giờ giấc sinh hoạt. Điều ba: Tuyệt đối không được nói chuyện yêu đương sến súa!"
Phong cầm bút, liếc sơ qua rồi ký một cái rẹt. Anh ngước nhìn cô, ánh mắt tràn đầy ý cười: "Được, tôi ký. Nhưng Lê tổng cũng nên biết, hợp đồng thì có thể điều chỉnh bằng phụ lục. Còn trái tim tôi thì không có điều khoản 'ngừng yêu'."
"Anh im đi!" Thảo đỏ mặt, vội vàng quay đi để tránh ánh mắt rực cháy của anh.
Những ngày tiếp theo là một chuỗi "ác mộng" với Thảo. Cứ hễ cô định đi tắm, anh lại đứng cửa phòng tắm nhắc: "Nước nóng tôi chuẩn bị rồi đấy." Cô định pha mì tôm ăn đêm, anh đã đặt sẵn một đĩa salad ức gà trước mặt kèm lời nhắn: "Ăn cái này cho đẹp da, để còn có sức mà đấu thầu với tôi."
Đỉnh điểm là vào một buổi tối, Thảo đứng ngây người ở gara xe vì... không tìm thấy lối lên phòng gym ở tầng 3 dù đã sống ở đây nửa năm. Phong từ đâu xuất hiện, tay cầm chiếc máy định vị GPS tặng cô hôm trước, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô.
"Lê tổng, hợp đồng nói không được bước vào phòng ngủ, chứ đâu có nói không được dắt em đi trong gara?" – Phong thì thầm, giọng nói trầm thấp sượt qua tai cô.
Thảo định vùng ra, nhưng cảm giác ấm áp từ bàn tay anh khiến cô khựng lại. Cô mím môi, cố giữ giọng lạnh lùng: "Tôi chỉ là đang kiểm tra xem hệ thống an ninh có hoạt động tốt không thôi."
"Ừ, em cứ kiểm tra đi. Còn tôi thì kiểm tra xem khi nào 'Nữ hoàng băng giá' mới chịu thừa nhận là em đang cần một người dẫn đường... cả đời."
Thảo nhìn vào đôi mắt thâm sâu của Phong, lòng tự trọng của một nữ cường và những rung động mới chớm nở đang giao tranh dữ dội. Cô lạnh lùng rút tay lại, ném cho anh một ánh mắt sắc lẹm: "Đừng dùng mấy trò rẻ tiền này với tôi. Ngày mai ở cuộc họp cổ đông, tôi sẽ cho anh thấy Diệp Thảo không dễ bị thâu tóm như vậy đâu!"
Dứt lời, cô quay lưng đi thẳng lên lầu (sau khi đã được anh chỉ hướng đúng). Phong nhìn theo bóng lưng ấy, khẽ vuốt chiếc kẹp tóc bằng gỗ mà cô vẫn đang cài trên đầu, cười khẽ:
"Em cứ đẩy tôi ra bằng hợp đồng đi, Thảo ạ. Vì càng đẩy, em sẽ càng thấy mình đang lùi sâu vào vòng tay của tôi thôi."