MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủOan Gia Thương Trường: Cưa Đổ Nữ Tổng Tài Lạnh LùngChương 13: LỜI TUYÊN CHIẾN CỦA CÁO GIÀ

Oan Gia Thương Trường: Cưa Đổ Nữ Tổng Tài Lạnh Lùng

Chương 13: LỜI TUYÊN CHIẾN CỦA CÁO GIÀ

829 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Hai, không khí tại sảnh lớn của Sở Kế hoạch và Đầu tư căng như dây đàn. Hôm nay là ngày đấu thầu dự án phân phối mỹ phẩm hữu cơ trọng điểm của miền Nam – một "miếng bánh" mà cả Diệp Thảo và Hoàng Vũ đều thèm muốn.

Lê Diệp Thảo xuất hiện trong bộ suit đỏ quyền lực, mái tóc ngắn ngang vai được kẹp gọn bằng chiếc kẹp gỗ trầm hương – món đồ duy nhất phá vỡ vẻ ngoài lạnh lùng của cô. Mai đi bên cạnh, ôm chồng hồ sơ dày cộm, gương mặt hiện rõ sự lo lắng.

"Sếp, bên Hoàng Vũ vừa mới đến. Anh Phong... nhìn có vẻ rất tự tin." – Mai thì thầm.

Thảo hừ lạnh, sải bước dài trên đôi giày cao gót: "Tự tin là việc của anh ta, thắng thầu là việc của tôi. Đừng để bát cháo hôm qua làm nhụt chí."

Vừa dứt lời, một giọng nói trầm thấp, đầy từ tính vang lên ngay phía sau: "Lê tổng phục hồi nhanh thật đấy. Vừa hôm qua còn nằm trong lòng tôi than mệt, hôm nay đã lại muốn 'nuốt chửng' dự án của tôi rồi?"

Thảo quay phắt lại. Trần Hoàng Phong đang đứng đó, tay đút túi quần, nụ cười nửa miệng quen thuộc treo trên môi. Anh mặc một bộ vest xám tro sang trọng, chiếc đồng hồ cơ cổ điển lấp lánh dưới ánh đèn.

"Trần Chủ tịch, trên thương trường không có lòng trắc ẩn. Bát cháo đó, tôi sẽ trả anh bằng tiền mặt, còn dự án này... tuyệt đối không nhường." – Thảo lạnh lùng đáp trả.

Phong tiến lại gần hơn, cúi xuống sát tai cô, mùi hương bạc hà thanh mát bao vây lấy Thảo: "Em nghĩ tôi đến đây để nhường em sao? Nhầm rồi. Tôi đến đây để thắng."

Buổi đấu thầu diễn ra nghẹt thở. Bản thuyết trình của Diệp Thảo xuất sắc đến mức hội đồng quản trị phải gật đầu liên tục. Nhưng khi đến lượt Hoàng Vũ, Phong đã tung ra một đòn chí mạng: hệ thống logistics tự động hóa hoàn toàn và cam kết lợi nhuận vượt xa mong đợi.

Kết quả cuối cùng: Hoàng Vũ thắng thầu với số điểm sát sao.

Thảo đứng dậy, gương mặt không biến sắc nhưng bàn tay siết chặt tệp hồ sơ. Cô bước ra hành lang, nơi Phong đã đứng đợi sẵn từ bao giờ.

"Chúc mừng anh, Trần Hoàng Phong. Anh thắng rất đẹp." – Cô mỉa mai, định lách người đi thẳng.

Nhưng Phong đã vươn tay chặn cửa, ép cô vào góc tường. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ cợt nhả mà rực cháy một sự quyết tâm lạ lùng.

"Lê Diệp Thảo, nghe cho rõ đây. Tôi thắng dự án này không phải để hạ bệ em, mà là để ép em phải hợp tác với tôi. Tôi đã chừa sẵn 40% cổ phần phân phối cho Diệp Thảo trong bản kế hoạch."

Thảo ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng: "Anh định bố thí cho tôi sao?"

"Không. Tôi định tuyên chiến." – Phong hạ thấp giọng, bàn tay anh vô tình chạm nhẹ vào lọn tóc ngắn của cô. "Kể từ giây phút này, tôi chính thức tuyên chiến trên cả hai mặt trận. Ở công ty, tôi sẽ là đối thủ lớn nhất mà em phải vượt qua. Còn ở ngoài đời, tôi sẽ là người đàn ông duy nhất mà em phải gả cho."

Thảo sững người, tim đập loạn nhịp: "Anh bị điên rồi à? Tôi đến đây để kiếm tiền, không phải để..."

"Tôi không muốn thắng dự án, tôi muốn thắng được trái tim của em." – Phong cắt ngang lời cô, nụ cười "cáo già" trở lại nhưng chứa đựng sự thâm tình đến nghẹt thở. "Em cứ việc tiếp tục mạnh mẽ, tiếp tục kiếm tiền. Việc khó cứ để anh lo, em chỉ cần chuẩn bị tinh thần làm bà Trần thôi."

Thảo tức giận đẩy anh ra: "Nằm mơ đi! Anh lo mà đối phó với bản kế hoạch phản công của tôi vào sáng mai ấy!"

Cô quay lưng đi thẳng, tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà như tiếng trống trận. Phong nhìn theo bóng lưng đỏ rực ấy, khẽ vuốt ve chiếc đồng hồ trên tay, ánh mắt tràn đầy sự kiên trì của một kẻ đi săn thượng hạng.

Đúng lúc đó, điện thoại anh rung lên.

"Dạ, con nghe đây mẫu hậu... Dạ? Mẹ bảo mẹ đã sang nhà Thảo và... mang hết quần áo của con sang đó để ép con ở lại chăm sóc con bé vì nhà con đang 'sửa ống nước' ạ? Mẹ... mẹ thật là đồng đội ưu tú của con!"

Đức đứng bên cạnh, ôm mặt rên rỉ: "Sếp ơi, bà Lan lại cắt viện trợ tháng này của sếp rồi, bảo là nếu không 'rước' được Lê tổng về thì sếp cứ việc đi bán cơm hộp mà sống..."