MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủỐc Đảo SốChương 10: Con cái trách cha mẹ kiểm soát

Ốc Đảo Số

Chương 10: Con cái trách cha mẹ kiểm soát

1,316 từ · ~7 phút đọc

Nếu căn phòng khách dưới nhà là lãnh địa của những giáo điều cũ kỹ từ ông Vinh, thì căn phòng ngủ của Hoàng và An chính là những pháo đài phản kháng. Sau một chuỗi những ngày mâu thuẫn tích tụ, sự ngột ngạt trong ngôi nhà đã đạt đến mức độ mà chỉ cần một ánh nhìn không đúng lúc cũng có thể làm bùng phát một cơn bão. Nhưng thay vì bão táp, con cái nhà ông Vinh lại chọn cách đáp trả bằng sự oán trách âm thầm nhưng quyết liệt: họ coi sự quan tâm của cha mẹ là một xiềng xích của sự kiểm soát.

Hoàng ngồi trước ba màn hình máy tính đang chạy hàng ngàn dòng lệnh phức tạp. Tiếng quạt tản nhiệt rít lên như tiếng thở dốc của chính anh. Lúc này đã là mười một giờ đêm, nhưng áp lực deadline từ một dự án gia công cho đối tác nước ngoài khiến Hoàng không dám rời mắt khỏi màn hình. Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa khô khốc của ông Vinh vang lên. Không đợi con trai trả lời, ông đẩy cửa bước vào, tay cầm chiếc điện thoại đang phát ra tiếng một bản tin quân sự.

"Lại thức đêm? Bố đã nói bao nhiêu lần rồi, cái thứ công việc này nó tàn phá sức khỏe. Con nhìn con xem, mắt sâu hoắm, người gầy rộc. Bố cấm con từ mai không được làm quá mười hai giờ đêm."

Hoàng không quay đầu lại, những ngón tay vẫn lướt nhanh trên bàn phím. "Bố ra ngoài đi. Con đang tập trung."

"Anh bảo ai ra ngoài? Tôi là bố anh, tôi có quyền lo cho anh! Anh định học theo cái lối sống buông thả của giới trẻ bây giờ, coi thường lời người lớn à?" Giọng ông Vinh cao dần, ông bước tới gần, định đặt tay lên vai con nhưng Hoàng né tránh.

Hoàng dừng lại, quay ghế lại đối diện với cha. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt anh một vẻ lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với gương mặt đỏ gay vì giận dữ của ông Vinh. "Bố lo cho con hay bố đang lo cho cái quyền làm chủ của bố? Bố cấm con thức khuya, nhưng bố có biết nếu con không xong dự án này, con sẽ mất việc không? Bố có biết số tiền con đóng vào cái nhà này mỗi tháng nó từ đâu ra không? Bố luôn muốn kiểm soát mọi thứ theo ý mình, từ việc con ăn gì đến việc con làm lúc mấy giờ, nhưng bố chưa bao giờ hỏi con có ổn không."

Ông Vinh khựng lại. Trong thế giới của ông, sự lo lắng đồng nghĩa với sự chỉ dạy và ra lệnh. Ông không hiểu rằng con trai ông giờ đây cần một người đồng hành hơn là một người quản đốc. "Anh nói thế mà nghe được à? Tôi kiểm soát anh là vì tôi muốn anh tốt!"

"Cái 'tốt' của bố đang bóp nghẹt con!" Hoàng hét lên, rồi ngay lập tức đeo tai nghe vào, quay lại với màn hình, tạo ra một bức tường âm thanh tuyệt đối ngăn cách anh với người cha đang đứng sững sờ giữa phòng.

Trong khi đó, ở căn phòng bên cạnh, An cũng đang trải qua một cuộc chiến tương tự với bà Mai. Bà Mai vừa kết thúc buổi livestream bán hàng thành công, tâm trạng đang phấn chấn thì thấy phòng An vẫn sáng đèn. Bà đẩy cửa vào, không phải để hỏi han về bài vở, mà để "kiểm tra" như một thói quen.

"An, đưa điện thoại đây mẹ xem nào. Dạo này mẹ thấy con cứ lén lút, đăng cái gì lên TikTok mà toàn mấy đứa lạ hoắc vào bình luận yêu đương thế hả? Con mới mười bảy tuổi, lo mà học đi, đừng có đua đòi theo mấy cái thứ hư hỏng trên mạng."

An siết chặt chiếc điện thoại vào ngực, đôi mắt đỏ hoe nhìn mẹ. "Mẹ không có quyền xem điện thoại của con. Đó là quyền riêng tư!"

"Riêng tư cái gì? Mẹ nuôi con khôn lớn, mẹ có quyền biết con đang làm gì, quan hệ với ai. Con nhìn mấy cái đứa con gái trên mạng mà xem, chỉ biết khoe thân rồi làm mấy trò vớ vẩn. Con định bôi tro trát trấu vào mặt cái nhà này à?" Bà Mai vừa nói vừa cố giật lấy chiếc máy.

An lùi lại phía góc tường, giọng cô bé lạc đi vì uất ức. "Mẹ nói con đua đòi? Thế còn mẹ thì sao? Mẹ nghiện Facebook còn hơn cả con. Mẹ livestream cả ngày, mẹ quan tâm đến từng cái 'like' của người lạ, mẹ cười nói với khách hàng nhưng có bao giờ mẹ cười với con thật lòng không? Mẹ kiểm soát con vì mẹ sợ người ta đánh giá mẹ không biết dạy con, chứ mẹ đâu có thực sự quan tâm con đang nghĩ gì. Mẹ chê TikTok của con là rác rưởi, nhưng ít ra ở đó người ta còn lắng nghe con nói, còn hơn cái nhà này – nơi mà mỗi bước chân của con đều bị mẹ soi xét dưới kính hiển vi."

Bà Mai đứng hình. Lời nói của đứa con gái út như một mũi kim đâm trúng vào tử huyệt của bà. Bà chợt nhận ra mình quả thật đã dùng sự nghiêm khắc để che đậy cho sự vô hình của mình trong gia đình. Bà muốn kiểm soát con để cảm thấy mình vẫn còn giá trị, vẫn còn là một "người mẹ nội trợ kiểu mẫu" như bà hằng tự hào.

"Con... con dám nói mẹ như thế à?" Bà Mai lắp bắp, nước mắt bắt đầu ứa ra.

"Con nói sự thật đấy! Nhà mình không phải là nhà nữa, nó là cái lồng kính. Bố kiểm soát anh Hoàng, mẹ kiểm soát con, còn cả nhà mình thì bị cái điện thoại kiểm soát. Con ghét cái nhà này!" An gào lên rồi lao ra khỏi phòng, chạy xuống nhà và biến mất vào bóng tối của sân sau.

Hoàng nghe thấy tiếng hét của em gái nhưng anh không rời khỏi ghế. Anh chỉ nhắm mắt lại, cảm thấy một nỗi mệt mỏi rã rời lan tỏa khắp cơ thể. Anh trách cha mẹ kiểm soát, nhưng chính anh cũng đang bị kiểm soát bởi những thuật toán, bởi những deadline không lối thoát.

Ông Vinh và bà Mai đứng ở hành lang, nhìn nhau qua ánh đèn vàng vọt. Họ đã thắng trong những cuộc tranh luận về lý lẽ, nhưng họ đã thua hoàn toàn trong việc giữ lấy trái tim của các con. Những bức tường trong ngôi nhà này dường như vừa dày thêm một lớp, và sự kết nối giữa họ giờ đây chỉ còn là những sợi dây Wi-Fi vô hình, mỏng manh và lạnh lẽo.

Dưới sân sau, An ngồi sụp xuống gốc cây khế, hơi thở còn dồn dập. Cô bé bật điện thoại lên, ánh sáng xanh chiếu vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Cô lướt qua những dòng tin nhắn của người lạ mặt kia. Anh ta vừa gửi một tin nhắn mới: "Anh đã nói rồi, họ không bao giờ hiểu em đâu. Chỉ có anh là luôn đứng về phía em. Đêm nay có hội chợ ở ngoại ô, em muốn trốn khỏi cái lồng đó một lát không? Anh đang đợi ở đầu hẻm." An nhìn vào dòng chữ đó, rồi nhìn lên cửa sổ phòng mình, nơi bóng dáng bà Mai vẫn đang đứng bất động. Một ý nghĩ điên rồ và liều lĩnh bắt đầu nảy mầm trong tâm trí cô thiếu nữ đang khao khát sự tự do ảo ảnh.