Tiếng mưa gõ nhịp trên mái tôn nghe buồn tẻ và đơn điệu như chính cuộc đối thoại giữa ông Vinh và bà Mai vào một buổi chiều muộn. Hoàng vẫn chưa về, còn An đã khóa trái cửa phòng từ sớm với lý do ôn thi. Trong phòng khách, chỉ có tiếng phát thanh viên đọc bản tin kinh tế vang lên từ chiếc điện thoại của ông Vinh, hòa cùng tiếng thở dài khe khẽ của bà Mai khi bà nhìn vào đống vỏ hộp carton nằm ngổn ngang giữa nhà.
"Bà xem, thằng Hoàng dạo này nó coi cái nhà này như cái trạm dừng chân vậy. Đi sớm về khuya, vào nhà là dán mắt vào máy tính, chào hỏi cha mẹ thì nhát gừng." Ông Vinh đặt điện thoại xuống bàn, giọng ông đượm vẻ thất vọng của một người cha cảm thấy quyền uy của mình đang bị xói mòn. "Tôi là kỹ sư, cả đời đi làm công trình, chưa bao giờ dám lơ là lễ nghĩa với bề trên. Vậy mà nó..."
Bà Mai ngừng tay gấp những chiếc túi ni lông, ngước lên với đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. "Ông nói Hoàng, thế còn con An? Nó ăn cơm như ăn cho xong chuyện, hỏi một câu đáp một lời. Hôm qua tôi vào dọn phòng, thấy nó giấu cả chồng mì ly dưới gầm giường. Nhà nấu cơm canh nóng sốt không ăn, lại đi ăn những thứ độc hại đó. Chúng nó chẳng biết thương công sức mình cực nhọc lo cho chúng nó từng li từng tí."
Nỗi uất ức của hai người già bắt đầu cộng hưởng. Trong thế giới của ông Vinh và bà Mai, họ là những "nạn nhân" của sự vô tâm. Họ tự cho rằng mình đã hy sinh cả tuổi thanh xuân, gác lại những đam mê cá nhân để xây dựng nên cơ ngơi này, để rồi nhận lại là sự thờ ơ của những đứa con lớn lên cùng công nghệ.
"Bà có nhớ hồi thằng Hoàng mới tập đi không?" Ông Vinh bỗng nhiên chùng giọng, ánh mắt xa xăm. "Lúc đó nghèo, tôi đi công trình xa cả tháng mới về, nó chạy ra ôm chân tôi khóc nức nở. Bây giờ, tôi đứng ngay trước mặt, nó còn chẳng thèm ngẩng đầu nhìn vì bận 'họp online'. Cái thứ công việc gì mà còn quan trọng hơn cả máu mủ?"
Bà Mai cay đắng tiếp lời: "Còn con An nữa. Hồi xưa đi đâu cũng 'mẹ ơi, mẹ à'. Giờ nó coi mấy cái đứa trên mạng như người thân, còn mẹ nó thì nó coi như người làm. Tôi đăng cái ảnh gia đình lên, mong nó vào tương tác một câu cho mát lòng mát dạ, vậy mà nó lờ đi, trong khi nó đi bình luận dạo, thả tim cho những đứa lạ hoắc lạ huơ ở tận đâu đâu."
Họ mải mê kể tội con cái, nhưng trong thâm tâm, cả hai đều không nhận ra rằng chính họ cũng đang dùng công nghệ để xây dựng những rào cản tương tự. Ông Vinh dùng tin tức chính trị để tránh phải thừa nhận rằng ông không còn chủ đề chung nào để nói với con trai. Bà Mai dùng livestream và những lời khen ảo để lấp đầy khoảng trống khi ông Vinh không còn khen ngợi nhan sắc hay những món ăn bà nấu. Họ trách con vô tâm, nhưng chính họ cũng đã "vô tâm" với thực tế rằng con cái họ đang phải vật lộn trong một thế giới áp lực và biến động hơn thời của họ rất nhiều.
Tiếng cổng sắt rít lên khô khốc. Hoàng trở về nhà giữa cơn mưa tầm tã. Anh bước vào với bộ vest sũng nước, chiếc cặp da đựng laptop được ôm khít vào lòng để bảo vệ "sinh mạng" công việc.
"Lại về muộn thế hả con? Có biết là cả nhà đợi cơm không?" Ông Vinh lớn tiếng, hy vọng một sự hối lỗi từ con trai.
Hoàng mệt mỏi tháo giày, giọng anh khản đặc: "Bố đừng nhắc chuyện cơm nước nữa được không? Con vừa bị sếp mắng, dự án đang lỗi, con phải xử lý ngay bây giờ."
"Lúc nào cũng dự án, lúc nào cũng công việc! Mày kiếm tiền để làm gì khi mà đến một bữa cơm tử tế với cha mẹ cũng không có?" Ông Vinh đập tay xuống bàn.
Hoàng đứng khựng lại, đôi mắt anh lóe lên tia nhìn giận dữ lẫn bất lực. "Bố trách con vô tâm? Thế bố có bao giờ hỏi tại sao con phải làm như điên thế này không? Là để trả nợ cho căn nhà này, là để đóng tiền học phí đắt đỏ cho con An, là để bố có cái iPad đời mới nhất mà đọc báo đấy! Bố ngồi đó phán xét đạo đức, còn con đang phải bơi giữa một biển áp lực mà bố không bao giờ hiểu được."
Anh quay lưng đi thẳng lên lầu, tiếng chân nện mạnh trên cầu thang gỗ vang lên như những nhát búa đóng vào lòng ông Vinh. Bà Mai định lên tiếng can ngăn nhưng lại thấy chiếc điện thoại trong túi áo rung lên báo có tin nhắn khách hàng. Một thói quen vô thức, bà rút máy ra xem, gạt bỏ ngay ý định chạy theo an ủi con trai.
Sự mâu thuẫn giữa cha mẹ và con cái trong ngôi nhà này không còn là những hiểu lầm đơn giản, mà là sự lệch pha hoàn toàn về tần số cảm xúc. Cha mẹ nhìn vào quá khứ và sự hy sinh, con cái nhìn vào tương lai và áp lực tồn tại. Cả hai phía đều đứng trên "ốc đảo" của mình, hét thật to để trách móc đối phương vô tình mà không ai chịu chèo thuyền sang phía bên kia để lắng nghe.
Đêm đó, ông Vinh nằm thao thức. Ông bật điện thoại lên, ánh sáng trắng xanh chiếu rõ những nếp nhăn trên trán ông. Ông vào Facebook, gõ một dòng trạng thái đầy tâm trạng: "Nuôi con mới biết lòng cha mẹ, nhưng con cái thời nay chỉ biết lòng... điện thoại".
Chỉ vài phút sau, hàng chục lượt "Like" và những bình luận đồng cảm từ những người bạn già của ông hiện lên. Họ cùng nhau than vãn về một thế hệ trẻ hỏng hóc, vô ơn. Ông Vinh đọc những dòng đó và thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút, vì ông thấy mình không đơn độc trong nỗi đau này. Ông không biết rằng, ở căn phòng bên cạnh, Hoàng đang gục đầu bên máy tính với những dòng code lỗi chạy dài, và ở phòng bên kia, An đang viết những dòng nhật ký điện tử đầy oán trách về một gia đình "chỉ biết dùng đạo đức để áp bức tâm hồn".
Sự vô tâm mà ông Vinh và bà Mai đang oán trách, thực chất là một tấm gương phản chiếu chính sự cô đơn và bất lực của họ trước dòng chảy của thời đại. Họ càng bám víu vào công nghệ để tìm sự đồng cảm bên ngoài, thì sợi dây liên kết bên trong nhà lại càng mỏng manh và dễ đứt.
Trời gần sáng, mưa đã tạnh hẳn nhưng cái lạnh vẫn thấm qua khe cửa. Bà Mai giật mình tỉnh giấc bởi một tiếng động lạ phát ra từ bếp. Bà rón rén đi xuống, hy vọng đó là Hoàng đang tìm đồ ăn đêm để bà có cơ hội bắt chuyện. Nhưng không, đó là An. Cô bé đang đứng trước tủ lạnh, ánh sáng mờ ảo từ ngăn đá hắt lên gương mặt nhợt nhạt của cô. An không nhìn thấy mẹ, cô bé đang cầm điện thoại, vừa quay một đoạn video ngắn vừa thì thầm: "Đây là cuộc sống lúc 3 giờ sáng trong ngôi nhà mà không ai cần ai...". Bà Mai đứng lặng trong bóng tối, cảm thấy hơi lạnh không phải từ cơn mưa ngoài kia, mà từ chính hơi thở của đứa con gái mình từng rứt ruột đẻ ra. Cô bé đang biến nỗi đau của gia đình thành một "nội dung" để đổi lấy sự chú ý từ những người lạ mặt.