Có một nghịch lý đau đớn vẫn hằng ngày tồn tại trong ngôi nhà của ông Vinh: mặc dù khoảng cách địa lý giữa các thành viên chỉ tính bằng bước chân, nhưng khoảng cách tâm hồn lại dài như một niên kỷ. Những bức tường bê tông cốt thép dày đặc dường như không chỉ để ngăn cách các căn phòng, mà chúng đã trở thành những ranh giới bảo vệ cho sự ích kỷ cá nhân. Ở đó, mỗi người đều tự xây cho mình một pháo đài bằng sóng vô tuyến và ánh sáng xanh, nơi họ cảm thấy an toàn hơn là khi phải đối diện với hơi ấm thực sự của người thân.
Sáng thứ Bảy, trời đổ mưa rào. Những hạt mưa nặng trĩu đập vào cửa kính tạo nên những âm thanh khô khốc. Ông Vinh ngồi ở phòng khách, tay cầm chiếc điều khiển tivi nhưng mắt lại dán chặt vào chiếc điện thoại. Ông đang tham gia một cuộc tranh luận nảy lửa trên một diễn đàn về lịch sử và chính trị. Những dòng chữ hiện ra liên tục, ông gõ phím với tốc độ đáng kinh ngạc so với một người ở tuổi 55. Ông cảm thấy mình đầy quyền lực khi "dạy dỗ" một người lạ mặt cách nhìn nhận vấn đề đúng đắn. Thế nhưng, khi nhìn sang phía cầu thang, thấy Hoàng đang đi xuống với gương mặt phờ phạc, ông bỗng thấy mình hoàn toàn mất đi khả năng ngôn ngữ.
Ông muốn hỏi: "Hoàng, đêm qua con lại thức muộn à?". Nhưng thay vào đó, những gì thốt ra lại là: "Cái máy tính của anh nó ngốn bao nhiêu tiền điện một tháng thế hả? Suốt ngày thấy ngồi lì một chỗ."
Hoàng không dừng bước, anh đi thẳng vào bếp lấy một hộp sữa lạnh trong tủ lạnh. "Bố đừng lo, tiền điện con tự đóng. Bố cứ lo đọc tin tức của bố đi."
Cánh cửa tủ lạnh đóng lại với một tiếng "cạch" dứt khoát. Hoàng quay lưng đi lên lầu, để lại ông Vinh đứng ngẩn người giữa phòng khách. Ông cảm nhận được sự khinh miệt âm thầm trong câu nói của con trai. Anh ta coi sự quan tâm của ông là một kiểu soi mói về tài chính. Ông Vinh siết chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm thấy tim mình nhói đau. Ông lại mở màn hình lên, tìm đến dòng thông báo mới từ diễn đàn kia. Ở đó, người ta gọi ông là "Bậc thầy tri thức", "Người nhìn xa trông rộng". Ông hít một hơi thật sâu, nuốt trọn sự hụt hẫng vào trong lòng để tiếp tục đắm mình vào những lời tung hô ảo diệu.
Trong khi đó, ở phòng ngủ tầng hai, bà Mai đang trải qua một cuộc khủng hoảng tinh thần âm thầm. Một bài đăng của bà bị một người khách hàng bình luận ác ý, chê bai sản phẩm vải vóc bà bán là "hàng chợ, giá cắt cổ". Bà Mai đọc đi đọc lại dòng bình luận đó đến mười lần, cảm giác như mình bị tạt một gáo nước lạnh giữa đám đông. Bà muốn tâm sự với chồng, muốn ông Vinh nói một câu an ủi rằng "hơi đâu mà chấp người ta". Nhưng bà biết, nếu bà nói ra, ông sẽ lại bảo: "Đã bảo đừng có làm trò đó nữa mà không nghe, giờ lại kêu than".
Bà Mai thở dài, nhìn vào chiếc gương bàn trang điểm. Bà thấy mình già đi, đôi mắt trũng sâu và gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Bà nhanh chóng cầm điện thoại lên, mở ứng dụng chỉnh sửa ảnh, thêm một chút má hồng, một chút ánh sáng rực rỡ và đăng một tấm ảnh mới với nụ cười gượng gạo: "Vẫn luôn yêu đời, mặc kệ những lời cay nghiệt!". Chỉ sau vài phút, những lượt "Like" bắt đầu nhảy lên. Bà thấy lòng mình dịu lại. Sự an ủi từ những người không biết bà là ai hóa ra lại có tác dụng nhanh hơn hẳn so với người đang nằm ở phòng bên cạnh.
Mâu thuẫn giữa họ không còn là những tiếng quát tháo, mà là sự rút lui. Mỗi lần một người định mở lòng mà bị người kia gạt đi hoặc bị chiếc điện thoại làm xao nhãng, họ lại xây bức tường của mình cao thêm một lớp gạch.
Hoàng ngồi trong phòng, bao quanh bởi ba màn hình máy tính sáng rực giữa ban ngày. Anh đang chạy một đoạn mã phức tạp cho dự án cuối kỳ của công ty. Tiếng quạt tản nhiệt của máy tính rít lên như tiếng thở dốc của chính anh. Hoàng cảm thấy mình đang kiệt sức. Anh muốn gục đầu xuống bàn mà khóc, muốn có ai đó bước vào, đặt tay lên vai anh và nói "nghỉ một lát đi con". Nhưng anh biết, nếu mẹ vào, bà sẽ lại tranh thủ hỏi anh cách đổi mật khẩu Facebook hay cách bật livestream. Nếu cha vào, ông sẽ lại phàn nàn về lối sống phản khoa học của anh.
Anh đeo tai nghe vào, bật nhạc Rock cực đại. Thứ âm thanh chát chúa đó giúp anh quên đi tiếng mưa, quên đi tiếng tivi dưới nhà, và quên đi sự thật rằng anh đang cực kỳ cô đơn trong chính ngôi nhà mình đã góp tiền xây dựng.
An, đứa con út, lại là người nhìn thấu tất cả những bức tường đó rõ nhất. Cô bé ngồi bó gối ở góc giường, nhìn ra màn mưa trắng xóa. An cảm thấy mình giống như một bóng ma trong nhà. Cô bé từng thử làm một thí nghiệm: suốt ba ngày liền cô không nói một lời nào trong bữa ăn, và kết quả là... chẳng ai nhận ra điều đó cả. Họ quá bận rộn với thế giới trong túi quần của mình.
An cầm điện thoại lên, đăng một đoạn video ngắn lên TikTok. Trong video, cô bé đứng giữa phòng tối, chỉ có một tia sáng mỏng manh hắt qua khe cửa, kèm theo dòng chữ: "Có những ngôi nhà đầy đủ ánh sáng điện nhưng lại tối tăm hơn cả hầm mộ". Đoạn video nhận được hàng ngàn lượt xem chỉ sau một giờ. Những người lạ để lại những bình luận đồng cảm: "Tôi cũng vậy", "Gia đình tôi cũng giống như những người lạ chung nhà", "Mạnh mẽ lên nhé An-na".
Sự thấu hiểu từ những người xa lạ khiến An cảm thấy được an ủi, nhưng đồng thời cũng đẩy cô bé đi xa hơn khỏi thực tế. Cô bắt đầu tin rằng mình không thuộc về gia đình này, rằng cô là một "linh hồn lạc lối" chỉ có thể tìm thấy sự đồng điệu trên không gian ảo.
Bữa tối hôm ấy, mâm cơm có món canh chua cá lóc mà ông Vinh thích nhất. Bà Mai đã phải tranh thủ lúc ngắt livestream để nấu, mong muốn làm dịu đi không khí căng thẳng buổi sáng. Thế nhưng, món canh bốc khói nghi ngút chẳng thể làm tan đi tảng băng giữa bốn người.
Ông Vinh vừa ăn vừa dùng điện thoại xem một đoạn clip ngắn về công nghệ quốc phòng. Hoàng thì đặt điện thoại lên đùi, thi thoảng lại cúi xuống lén lút kiểm tra tiến độ chạy code. Bà Mai nhìn chồng, nhìn con, rồi cũng lặng lẽ rút điện thoại ra để lướt xem danh sách khách sỉ.
An nhìn một vòng quanh bàn ăn. Cô thấy bốn chiếc đầu cúi thấp, bốn đôi mắt phản chiếu ánh sáng xanh mờ ảo. Không ai nhìn ai, không ai gắp thức ăn cho ai. Tiếng lạch cạch của đũa bát chạm vào sứ nghe thật chói tai và lạc lõng. Cô bé bỗng thấy buồn nôn. Cô đứng dậy, bát cơm vẫn còn đầy nguyên.
"Con không ăn nữa."
"Lại làm sao thế? Canh mẹ nấu ngon thế này mà." – Bà Mai hỏi, mắt vẫn không rời khỏi màn hình.
An không trả lời. Cô bé bước lên lầu, đôi chân trần chạm vào mặt gạch lạnh ngắt. Khi đi ngang qua phòng làm việc của Hoàng, cô thấy cánh cửa hé mở. Anh trai cô đang gục đầu xuống bàn, đôi vai run rẩy. An định bước vào, nhưng rồi cô lại khựng lại. Cô nhớ đến lần trước khi cô vào phòng anh để nhờ chỉ bài tập, Hoàng đã gắt gỏng: "Ra ngoài đi, anh đang bận!".
Bức tường giữa hai anh em cũng đã quá cao rồi. An quay về phòng mình, khóa cửa lại.
Nằm trong bóng tối, An cảm thấy chiếc điện thoại trong túi áo rung lên liên hồi. Là người lạ mặt từ những chương trước. Anh ta gửi cho cô một tấm ảnh chụp một bó hoa hồng trắng đặt trên ghế đá công viên, nơi An thường ngồi sau giờ học: "Hoa cho em, vì anh biết hôm nay em buồn. Đừng nhìn vào những bức tường vô tri đó nữa, hãy nhìn về phía anh."
An siết chặt điện thoại, một cảm giác sợ hãi xen lẫn phấn khích trào dâng. Cô bé không hề biết rằng, trong khi gia đình cô đang mải mê với những ốc đảo của riêng họ, thì một bàn tay thực tế và đầy nguy hiểm đang từ từ thò qua bức tường kỹ thuật số để kéo cô vào một vực thẳm mà không một bộ lọc (filter) nào có thể che đậy được. Phía dưới nhà, ông Vinh bỗng nghe thấy một tiếng động lạ từ phía sân sau, nhưng ông nghĩ đó chỉ là con mèo hoang, mắt ông lại quay về với những dòng tin tức chính trị đang cuộn trào trên màn hình.