MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủỐc Đảo SốChương 7: Những bóng ma dưới gầm bàn

Ốc Đảo Số

Chương 7: Những bóng ma dưới gầm bàn

1,512 từ · ~8 phút đọc

Chiều thứ Tư, bầu trời Sài Gòn xám xịt như thể ai đó vừa đổ một xô mực loãng lên tầng không. Trong ngôi nhà của ông Vinh, không khí cũng nặng nề không kém. Sau cuộc tranh luận thất bại về quy tắc sử dụng điện thoại vào tối qua, một sự phản kháng ngầm đã hình thành. Không ai thèm cãi vã, họ chỉ đơn giản là rút sâu hơn vào những "cái hang" kỹ thuật số của mình, biến sự im lặng thành một thứ vũ khí sắc lẹm để trừng phạt lẫn nhau.

Ông Vinh ngồi ngoài ban công, chiếc điện thoại đặt trên tay vịn ghế gỗ. Ông không còn đọc tin tức thế giới với vẻ hào hứng như trước. Thay vào đó, ông đang lướt qua trang cá nhân của vợ và con trai. Ông nhìn thấy bà Mai vừa đăng một bức ảnh tự sướng với nụ cười rạng rỡ, chú thích về một ngày "năng lượng và yêu thương". Ông nhếch môi, cảm thấy sự mỉa mai cay đắng. Trong ảnh, bà ấy cười tươi đến thế, nhưng vừa nãy đi ngang qua ông ở cầu thang, bà còn chẳng thèm nhìn lấy một lần. Ông chợt nhận ra mình đang phải theo dõi cuộc sống của vợ mình thông qua một ứng dụng, như một người xa lạ tò mò về một cuộc đời mà ông vốn dĩ là một phần trong đó.

Dưới nhà, bà Mai đang chuẩn bị cơm tối, nhưng thay vì đặt điện thoại lên kệ như mọi khi, bà giấu nó dưới một chiếc khăn trải bàn ở góc khuất. Bà sợ cái nhìn soi mói của ông Vinh, nhưng bà lại càng sợ cảm giác "bị ngắt kết nối". Cứ mỗi vài phút, bà lại giả vờ lấy khăn lau tay để chạm vào màn hình, xem có ai vừa bình luận hay đặt hàng không. Bà cảm thấy mình như một tên trộm trong chính căn bếp của mình, lén lút ăn cắp những giây phút ảo để bù đắp cho sự trống rỗng thực tại.

Hoàng bước vào nhà với khuôn mặt không còn chút sức sống. Áp lực từ dự án mới đang khiến anh kiệt sức. Anh nghe tiếng cha hắng giọng trên lầu, nghe tiếng mẹ lạch cạch dưới bếp, nhưng đôi chân anh chỉ muốn bước thẳng về phía chiếc máy tính. Với Hoàng, gia đình giờ đây không còn là nơi để nghỉ ngơi, mà là một không gian đầy những kỳ vọng và trách móc mà anh không đủ năng lượng để đáp ứng. Anh thà đối mặt với những dòng code báo lỗi còn hơn phải đối mặt với ánh mắt thất vọng của ông Vinh hay những lời than vãn của bà Mai.

Đến giờ ăn cơm, bầu không khí thậm chí còn tồi tệ hơn. Vẫn mâm cơm ấy, vẫn những con người ấy, nhưng hôm nay có thêm một sự hiện diện mới: sự dối trá.

Ông Vinh đặt điện thoại lên bàn, nhưng úp mặt màn hình xuống, ra vẻ ta đây là người gương mẫu. Thế nhưng, cứ hễ có tiếng rung nhẹ "hừm hừm" trên mặt gỗ, mắt ông lại giật liên hồi, tâm trí ông lập tức bay khỏi bàn ăn để suy đoán xem ai đang nhắn tin cho mình.

Bà Mai thì đặt điện thoại trong lòng mình, dưới gầm bàn. Bà vừa ăn vừa cúi đầu thấp xuống, trông như thể đang thành tâm thưởng thức món ăn, nhưng thực chất là đang lén lút lướt ngón cái để trả lời tin nhắn của một vị khách sỉ khó tính.

Hoàng không buồn giấu giếm. Anh đặt chiếc điện thoại đứng dựa vào bát nước chấm, tay gắp cơm nhưng mắt dán chặt vào một biểu đồ chứng khoán đang nhảy số liên tục.

An là người im lặng nhất. Cô bé ngồi đó, không dùng điện thoại, cũng không nhìn ai. Gương mặt An tái nhợt, đôi mắt thâm quầng lộ rõ vẻ bất an. Cô bé không đeo tai nghe như mọi ngày, cứ như thể đang chờ đợi một âm thanh gì đó từ thực tế. Nhưng cái thực tế mà An nhận được chỉ là tiếng nhai nuốt khô khốc và tiếng thông báo từ thiết bị của những người khác.

"An, sao hôm nay con không ăn rau?" – Bà Mai khẽ hỏi, tay vẫn đang gõ phím dưới gầm bàn.

An giật mình, cái thìa trong tay suýt rơi xuống. "Con không đói."

"Không đói cũng phải ăn, học hành vất vả mà cứ nhịn thế thì lấy sức đâu ra." – Ông Vinh bồi thêm một câu, giọng vẫn mang tông điệu giáo huấn cũ kỹ.

An ngước nhìn cha, rồi nhìn sang mẹ. Cô bé định nói điều gì đó, định nói rằng cô đang sợ hãi vì cái tin nhắn từ người lạ ban chiều, định nói rằng cô thấy mình đang bị theo dõi. Nhưng khi nhìn thấy cha mẹ mình, dù đang nói chuyện với cô nhưng tâm trí vẫn đang bị hút về phía những vật phát sáng dưới gầm bàn hay trên mặt gỗ, lời nói của An bỗng nghẹn đắng ở cổ.

Họ giống như những bóng ma đang ngồi ăn cùng nhau. Thân xác ở đây, nhưng linh hồn đã bị những "bóng ma" kỹ thuật số dắt đi mất. An cảm thấy một nỗi cô đơn khủng khiếp trào dâng. Cô bé bỗng nhận ra, nếu bây giờ cô biến mất khỏi cái bàn ăn này, có lẽ phải mất mười lăm phút sau họ mới nhận ra chỗ ngồi của cô đang trống.

"Mẹ này..." – An khẽ gọi.

"Gì hả con? Đợi mẹ tí, khách này đang hỏi gấp quá..." – Bà Mai trả lời, mắt vẫn dán vào cái gầm bàn tối tăm, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên đùi bà một mảng màu ma mị.

An cúi đầu. Cô bé không gọi thêm lần nào nữa. Cô chợt hiểu ra rằng, trong ngôi nhà này, tiếng kêu cứu của con người luôn yếu ớt hơn tiếng chuông thông báo của một ứng dụng. Cô bé buông đũa, đứng dậy.

"Con ăn xong rồi."

Ông Vinh nhìn theo bóng con gái, một thoáng lo âu hiện lên trong lòng. Ông cảm thấy có cái gì đó không ổn ở An, nhưng đúng lúc đó, điện thoại của ông rung lên một cuộc gọi từ người bạn cũ. Ông nhanh chóng cầm máy, đi ra ban công với vẻ mặt hớn hở: "Alo! Chiến à? Ừ, đang ăn cơm, có chuyện gì không?"

Hoàng cũng đứng dậy ngay sau đó, cầm theo bát cơm chưa hết đi thẳng lên lầu vì có một thông báo lỗi khẩn cấp gửi về email.

Dưới bếp, bà Mai thở phào một cái, cuối cùng cũng có thể lôi cái điện thoại từ dưới gầm bàn lên để livestream một đoạn ngắn giới thiệu món quà khuyến mãi cho khách hàng. Bà không nhìn thấy, hoặc cố tình không nhìn thấy, những giọt nước mắt thầm lặng của An đang rơi xuống bậc cầu thang tối mờ.

Cả ngôi nhà lại quay về quỹ đạo của những ốc đảo riêng biệt. Sự dối trá dưới gầm bàn đã hoàn thành nhiệm vụ của nó: giữ cho gia đình này không tan vỡ về mặt vật lý, nhưng lại đẩy họ đi xa nhau hơn về mặt tâm hồn. Họ đang sống trong một vở kịch mà ai cũng là diễn viên chính trong thế giới của mình, và là vai quần chúng nhạt nhòa trong cuộc đời của người khác.

Tối đó, khi mưa bắt đầu nặng hạt hơn, đập liên hồi vào cửa sổ phòng An, cô bé ngồi bó gối trên giường, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đang đặt trên gối. Nó lại rung lên. Một tin nhắn mới từ người lạ mặt: "Mưa to thế này em có sợ không? Anh đang đứng ở gốc cây hoa sữa trước cổng nhà em đây. Nhìn lên cửa sổ đi, em sẽ thấy ánh đèn xe của anh."

An run rẩy bước lại gần cửa sổ, vén một góc rèm. Phía dưới con đường vắng lặng, giữa màn mưa trắng xóa, đúng là có một chiếc ô tô đang đỗ đó, đèn pha nháy nhẹ hai cái như một lời chào ma quái. Tim An đập loạn nhịp. Cô bé quay đầu nhìn lại phía cửa phòng mình – nơi mà ánh sáng từ chiếc iPad của cha vẫn hắt qua khe cửa, và tiếng livestream bán hàng của mẹ vẫn vang lên đều đều từ dưới tầng trệt.

Gia đình ở ngay đó, chỉ cách một lớp gỗ mỏng, nhưng An thấy họ xa như ở một thiên hà khác. Cô bé lại nhìn xuống chiếc xe dưới mưa, rồi nhìn vào điện thoại. Một cảm giác liều lĩnh nảy sinh trong đầu cô bé: Nếu những người thân thuộc không thể nhìn thấy mình, có lẽ mình nên thuộc về một người lạ nhìn thấy mình rõ nhất lúc này.