MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủỐc Đảo SốChương 6: Những mâu thuẫn âm thầm

Ốc Đảo Số

Chương 6: Những mâu thuẫn âm thầm

1,663 từ · ~9 phút đọc

Căn nhà của ông Vinh không bao giờ có những cuộc cãi vã long trời lở đất. Nó không có tiếng bát đĩa vỡ, cũng chẳng có những lời lăng mạ cay nghiệt. Thay vào đó, nó chứa đựng một loại bạo lực khác: sự im lặng có chọn lọc. Những mâu thuẫn ở đây không bùng phát thành ngọn lửa, mà chúng như những đốm lửa nhỏ cháy âm ỉ dưới lớp tro tàn của sự thờ ơ, chỉ chực chờ một cơn gió nhẹ để thiêu rụi những sợi dây liên kết cuối cùng.

Sáng thứ Hai, khi cả thành phố hối hả bắt đầu một tuần mới, căn bếp nhà ông Vinh lại rơi vào trạng thái "lệch pha" quen thuộc. Bà Mai dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng, nhưng thực chất phần lớn thời gian bà dành để trả lời các bình luận "chốt đơn" từ đêm qua. Tiếng thông báo Messenger vang lên liên hồi như nhịp tim của ngôi nhà.

Ông Vinh bước xuống lầu, nheo đôi mắt kèm nhèm nhìn vào mâm cơm. Chỉ có vài lát bánh mì gối và một hũ mứt dâu đặt chênh vênh cạnh chiếc iPad của vợ. Ông khẽ thở dài, cảm giác mình như một vị khách lạ đang dùng bữa tại một quán ăn tự phục vụ.

"Mai này, bà dạo này có vẻ bận rộn quá nhỉ? Sáng ra không có lấy một bát phở hay bát bún nóng cho nó ấm bụng." – Ông Vinh nói, giọng mang theo chút hờn dỗi của một người đàn ông cả đời được chăm sóc theo lối cũ.

Bà Mai không ngẩng đầu lên, tay vẫn thoăn thoắt gõ phím. "Ông thông cảm, đêm qua khách đặt hàng nhiều quá, tôi phải kiểm lại đơn để kịp giao trong sáng nay. Ông lớn rồi, tự phục vụ một bữa có chết ai đâu. Mà ông cũng có rảnh không, xem hộ tôi cái lò vi sóng, hình như nó lại bị kẹt nút rồi."

"Tôi bận đọc cái báo cáo về tình hình Biển Đông, chuyện quốc gia đại sự bà thì biết gì. Cái lò hỏng thì gọi thợ, hoặc bảo thằng Hoàng nó xem cho, tôi là kỹ sư cầu đường chứ có phải thợ sửa điện gia dụng đâu." – Ông đáp lại, giọng bắt đầu đanh hơn.

Đây là một kiểu mâu thuẫn điển hình của họ: Những lời nhờ vả bị từ chối bằng những lý do to tát hơn, và sự quan tâm bị gạt đi bằng sự bận rộn ảo. Ông Vinh cảm thấy bà Mai đã thay đổi, bà không còn là người vợ hiền hậu luôn lắng nghe những câu chuyện thời cuộc của ông. Trong mắt ông, bà đang dần trở thành một "con nghiện" mạng xã hội hám danh ảo. Ngược lại, bà Mai thấy chồng mình thật bảo thủ và ích kỷ. Trong khi bà đang cố gắng kiếm thêm thu nhập (và tìm kiếm niềm vui) thì ông chỉ biết ngồi một chỗ phán xét thế giới qua màn hình, trong khi chính căn nhà mình đang xuống cấp thì ông chẳng buồn động tay.

Đúng lúc đó, Hoàng bước vào bếp, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Anh không nhìn cha mẹ, cũng chẳng để ý đến bầu không khí căng thẳng đang đặc quánh giữa hai người. Anh với tay lấy chai nước lọc, nốc cạn một hơi rồi định quay lên lầu.

"Hoàng, đứng lại bố bảo!" – Ông Vinh quát khẽ. "Con xem con kìa, đầu tóc mặt mũi như thằng nghiện. Suốt ngày dán mắt vào cái máy tính, tiền kiếm ra để làm gì khi mà sức khỏe không có, gia đình thì như cái nhà trọ?"

Hoàng dừng lại, nhưng không quay người lại. Anh cảm thấy một luồng điện giận dữ chạy dọc sống lưng. "Bố đừng nói thế. Con làm việc đến 3 giờ sáng cũng là vì cái deadline cho dự án mới. Cái điện thoại bố đang dùng, cái mạng Wi-Fi bố đang lướt cũng từ tiền con làm ra cả đấy. Bố có giỏi thì đừng dùng công nghệ nữa, quay lại thời dùng đèn dầu mà sống."

"Mày... mày dám nói với bố mày thế à?" – Ông Vinh đứng phắt dậy, tờ báo giấy trên tay run rẩy.

Sự mâu thuẫn giữa hai thế hệ đàn ông trong nhà luôn là một vết thương hở. Ông Vinh dùng sự nghiêm khắc của người cha cũ để áp đặt, còn Hoàng dùng quyền lực của "người tạo ra giá trị vật chất" để đáp trả. Họ không hiểu nhau, và cũng chẳng muốn hiểu. Với Hoàng, cha là người thụ hưởng công lao của anh nhưng lại luôn dùng những tư duy lỗi thời để chỉ trích anh. Với ông Vinh, con trai là một sản phẩm lỗi của thời đại số – giỏi kiếm tiền nhưng mù lòa về đạo hiếu.

An từ trên lầu đi xuống, chứng kiến cảnh tượng đó. Cô bé không nói một lời, chỉ khẽ nhếch mép một cái đầy mỉa mai rồi đi thẳng ra cửa chính. Cô không muốn ăn sáng, cũng chẳng muốn ở lại trong "chiến trường" đầy những luồng sóng xung đột này. An đeo tai nghe, bật âm lượng ở mức cao nhất để âm nhạc của một rapper nào đó át đi tiếng cãi vã của cha và anh trai.

"An! Đi đâu mà không chào ai thế hả con?" – Bà Mai gọi với theo, nhưng An đã mất hút sau cánh cổng sắt.

Bà Mai quay sang nhìn chồng và con trai, thở dài thườn thượt. "Thôi thôi, mỗi người nhịn một câu đi. Nhà mình dạo này cứ hở ra là như sắp cháy nhà thế này."

Hoàng không nói thêm gì, anh lẳng lặng đi lên phòng và đóng cửa thật mạnh. Một tiếng "rầm" vang lên, như một dấu gạch chéo gạch lên sự bình yên giả tạo của buổi sáng. Ông Vinh ngồi phịch xuống ghế, cảm thấy mình vừa già đi thêm mười tuổi. Ông lại cầm điện thoại lên, nhưng lần này ông không đọc tin chính trị. Ông vào một hội nhóm "Tâm sự tuổi già", định viết vài dòng về việc con cái không nghe lời, nhưng rồi ông lại xóa đi. Ông nhận ra rằng ngay cả những người lạ trên mạng cũng chẳng thể hiểu hết được cái cảm giác thất bại của một người cha khi bị chính con mình coi thường.

Cả ngày hôm đó, ngôi nhà chia làm bốn khu vực biệt lập. Ông Vinh giam mình ngoài ban công với những tiếng thở dài. Bà Mai đóng cửa phòng khách để quay video sản phẩm mới, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng bà cười nói giả tạo: "Chào các tình yêu, hôm nay shop lại có mẫu mới cực phẩm đây...". Hoàng ở trong phòng, tiếng gõ bàn phím vang lên dồn dập như tiếng súng máy, anh đang trút giận vào những dòng code khô khốc. Còn An, cô bé không về nhà sau giờ học mà lang thang ở một quán cà phê, mải mê trả lời những tin nhắn "thả thính" của những người lạ mặt để tìm kiếm chút cảm giác mình được trân trọng.

Những mâu thuẫn này không được giải quyết, chúng chỉ được tích tụ lại. Mỗi người đều giữ cho mình một cái "nhật ký uất ức" trong lòng, và thay vì mở ra để chia sẻ, họ lại khóa nó bằng những mật khẩu số. Họ trách móc nhau vô tâm, nhưng chính họ cũng đang dùng thiết bị của mình để từ chối quan tâm đến người khác. Cha mẹ trách con không có hiếu, con cái trách cha mẹ kiểm soát. Một vòng lặp đau đớn của những ốc đảo cô đơn.

Buổi tối, mâm cơm lại được dọn ra. Vẫn là sự im lặng đó, nhưng lần này nó nặng nề hơn vì dư âm của cuộc tranh cãi buổi sáng. Ông Vinh nhìn bát cơm, rồi nhìn sang bà Mai đang lén lút đặt chiếc điện thoại dưới gầm bàn để xem thông báo đơn hàng. Ông thấy Hoàng vừa ăn vừa đeo một bên tai nghe để họp với đối tác nước ngoài. Và An, cô bé vẫn dán mắt vào màn hình với những filter lấp lánh, gương mặt lạnh băng.

Bất chợt, ông Vinh đặt đôi đũa xuống, giọng trầm hẳn lại: "Tôi quyết định rồi. Từ mai, trong bữa cơm, không ai được phép dùng điện thoại nữa. Ai vi phạm thì..."

Lời ông chưa dứt thì chiếc điện thoại của chính ông trên bàn bỗng rung lên bần bật. Một thông báo từ ứng dụng ngân hàng báo tiền hưu vừa về, kèm theo đó là hàng loạt tin nhắn từ hội bạn cũ rủ đi họp lớp. Ông Vinh nhìn cái điện thoại đang phát sáng, nhìn ba đôi mắt của vợ và các con đang nhìn mình bằng vẻ chế giễu.

Ông ngập ngừng một giây, rồi từ từ cầm điện thoại lên để xem tin nhắn.

Cái uy quyền của người cha vừa định dựng lên đã sụp đổ ngay lập tức trước sự cám dỗ của ánh sáng xanh. Hoàng nhếch môi cười nhạt, lại tiếp tục gõ phím. An cúi đầu lướt TikTok nhanh hơn. Bà Mai thở phào, lại lôi điện thoại lên khỏi gầm bàn.

Bữa cơm lại chìm vào sự im lặng "ổn định". Nhưng bên dưới bàn ăn, bàn tay An đang run lên khi cô bé vừa nhận được một bức ảnh từ người lạ trên mạng – bức ảnh chụp cô đang đứng ở cổng trường lúc chiều. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng An. Người đó ở rất gần, gần hơn cô tưởng, và có vẻ như người duy nhất biết cô đang ở đâu lúc này không phải là cha mẹ cô, mà là một kẻ giấu mặt sau màn hình.