MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủỐc Đảo SốChương 5: Sợi dây Wi-Fi là mạch máu

Ốc Đảo Số

Chương 5: Sợi dây Wi-Fi là mạch máu

1,558 từ · ~8 phút đọc

Một buổi chiều Chủ nhật oi nồng, khi cái nóng hầm hập của Sài Gòn dường như muốn len lỏi qua cả những lớp kính cường lực, ngôi nhà của ông Vinh vẫn duy trì nhịp sống thường nhật: tĩnh lặng một cách giả tạo. Mỗi người vẫn ở trong "vương quốc" riêng của mình, kết nối với nhau không phải bằng lời nói, mà bằng một thứ vô hình đang luân chuyển trong không khí như mạch máu: sóng Wi-Fi.

Đột nhiên, đèn trên cục modem ở góc tường chớp đỏ một cái rồi tắt ngấm.

Sự im lặng thực sự bao trùm, một sự im lặng đáng sợ hơn cả tiếng ồn. Đầu tiên là căn phòng của Hoàng. Tiếng bàn phím dừng bặt, thay vào đó là tiếng lạch cạch của chuột bị nhấn liên hồi. Tiếp đến là phòng khách, ông Vinh đang xem dở một video bình luận quốc tế bỗng thấy vòng tròn xoay tít hiện lên giữa màn hình. Dưới bếp, bà Mai đang say sưa tư vấn đơn hàng thì màn hình hiện dòng chữ lạnh lùng: "Không có kết nối Internet". Và từ tầng hai, tiếng kêu thảng thốt của An vang lên: "Mạng bị làm sao thế này?!"

Trong vòng chưa đầy một phút, bốn con người vốn chẳng mấy khi rời mắt khỏi màn hình đã đồng loạt xuất hiện tại hành lang. Họ đứng đó, nhìn nhau, rồi cùng nhìn vào cục modem vô tri vô giác. Ánh mắt họ lộ rõ vẻ hoang mang, cứ như thể nguồn dưỡng khí vừa bị cắt đứt.

"Hoàng, con xem mạng mẽo thế nào đi chứ? Bố đang xem dở cái tin quan trọng." – Ông Vinh lên tiếng, giọng run run vì hụt hẫng.

"Con đang kiểm tra đây! Chắc là do đứt cáp hoặc nhà mạng bảo trì rồi." – Hoàng cáu kỉnh đáp, tay anh không ngừng bấm vào điện thoại để bật dữ liệu di động (4G), nhưng trớ trêu thay, sóng điện thoại trong căn nhà bê tông cốt thép này lại yếu đến mức thảm hại.

"Trời ơi, mẹ đang livestream dang dở, bao nhiêu khách đang chờ! Thế này thì hỏng hết đơn hàng rồi!" – Bà Mai cuống cuồng, mặt đỏ gay vì lo lắng cho doanh số ảo đang trôi tuột khỏi tầm tay.

An không nói gì, nhưng khuôn mặt cô bé xám xịt. Cô vừa gửi đi một tin nhắn quan trọng cho "người anh trai" trên mạng, một lời thú nhận về nỗi buồn của mình, và giờ cô không biết nó đã đi tới đâu hay bị kẹt lại ở một đám mây điện tử nào đó. Cảm giác bị ngắt kết nối với thế giới bên ngoài khiến An thấy mình như bị ném vào một hố đen sâu thẳm.

Năm phút, mười phút, rồi ba mươi phút trôi qua. Mạng vẫn không quay trở lại.

Cả gia đình giờ đây tụ tập ở phòng khách, nhưng không ai biết phải làm gì. Họ ngồi trên những chiếc ghế sofa, điện thoại cầm trên tay nhưng chỉ để lướt đi lướt lại những tấm ảnh cũ hoặc chơi những trò chơi ngoại tuyến nhạt nhẽo. Không có luồng thông tin mới để tiêu thụ, họ buộc phải nhìn vào nhau. Và đó chính là lúc sự lúng túng đạt đến đỉnh điểm.

"Sao... không ai nói gì à?" – Bà Mai khẽ hỏi, nỗ lực phá vỡ bầu không khí đặc quánh.

Ông Vinh nhìn vợ, rồi nhìn sang con trai. Ông định hỏi Hoàng về chiếc xe máy dạo này nghe tiếng máy nổ hơi to, nhưng lại thấy Hoàng đang vò đầu bứt tai vì không thể truy cập vào server công ty. Ông định quay sang An, nhưng cô bé đang dùng móng tay cậy cậy lớp sơn trên bàn, đôi mắt nhìn vô định ra cửa sổ.

Họ nhận ra một sự thật đau lòng: Khi không có Wi-Fi, họ không còn biết cách để làm một gia đình. Sợi dây liên kết bấy lâu nay hóa ra không phải là tình máu mủ, mà là một đường truyền băng thông rộng. Khi mạch máu đó ngừng chảy, cả cơ thể gia đình bỗng chốc lâm vào tình trạng "chết não". Những câu chuyện thường ngày, những lời hỏi han vốn dĩ phải tự nhiên như hơi thở, giờ đây lại trở nên xa xỉ và gượng gạo như những người lạ ngồi cùng một chuyến xe bus đường dài.

"Hồi xưa... hồi bố chưa về hưu, mấy lúc mất điện thế này là cả nhà mình hay ra sân ngồi hóng mát, mẹ nấu chè đỗ đen cho ăn đấy nhỉ?" – Ông Vinh khơi lại một mảnh ký ức đã phủ bụi.

"Vâng, hồi đó con còn chưa có máy tính." – Hoàng đáp ngắn gọn, đôi mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại đang hiện biểu tượng "đang tải". Anh không muốn nhớ về những ngày đó, vì nó nhắc nhở anh rằng anh đã từng có thời gian dành cho cha mẹ nhiều hơn là cho công việc.

"Hồi đó con còn nhỏ xíu, có biết gì đâu." – An lầm bầm, cắt đứt nỗ lực tìm điểm chung của cha. Với cô, quá khứ không có Internet là một thời kỳ "tiền sử" đáng sợ mà cô không bao giờ muốn quay lại.

Bà Mai nhìn đống bát đĩa trong bếp chưa rửa, nhìn đống quần áo chưa gấp, nhưng bà chẳng có hứng thú làm gì. Không có Facebook để đăng ảnh khoe thành quả lao động, mọi việc nhà bỗng trở nên vô nghĩa và nặng nề. Bà chợt nhận ra mình đã sống quá nhiều cho những cái "like" của người lạ mà quên mất cảm giác bình yên thực sự khi chăm sóc tổ ấm cho những người đang ngồi ngay đây.

Sự tĩnh lặng kéo dài khiến tiếng đồng hồ tích tắc trên tường trở nên to một cách bất thường. Từng nhịp, từng nhịp như đang đếm ngược sự kiên nhẫn của họ. Không gian vốn khang trang, đầy đủ tiện nghi bỗng chốc trở nên chật chội và ngột ngạt. Họ bắt đầu cảm thấy khó chịu với những thói quen nhỏ nhặt của nhau: tiếng thở dài của ông Vinh, tiếng rung đùi của Hoàng, hay cái cách An liên tục bấm nút nguồn điện thoại để xem giờ.

"Thôi, con lên phòng nằm một tí. Bao giờ có mạng thì gọi con nhé." – An đứng dậy đầu tiên, trốn chạy khỏi sự đối diện trực tiếp này.

"Con cũng về phòng đây, ngồi đây cũng chẳng làm được gì." – Hoàng tiếp lời, tay cầm laptop như ôm một báu vật đã mất đi linh hồn.

Phòng khách chỉ còn lại hai vợ chồng già. Ông Vinh nhìn bà Mai, bà Mai nhìn ông Vinh. Họ muốn nói điều gì đó, về những lo toan tuổi già, về sức khỏe, về tương lai của các con. Nhưng những lời đó cứ nghẹn lại ở cổ họng. Họ đã quá quen với việc giao tiếp qua những biểu tượng cảm xúc và những dòng tin nhắn cộc lốc, đến mức giờ đây, khi đối mặt với những cảm xúc thực sự, họ trở nên câm lặng.

Ông Vinh thở dài, đứng dậy đi ra ban công. Ông nhìn sang nhà hàng xóm, thấy những bóng đèn điện vẫn sáng, thấy nhà bên cạnh vẫn đang bật tivi. Hóa ra chỉ có nhà ông là bị "cô lập". Ông cảm thấy một nỗi tủi thân len lỏi. Ngôi nhà này vốn dĩ đã là một hòn đảo, và sự cố mất mạng chỉ là cái cớ để phơi bày sự cô độc vốn có của nó.

Đến tối muộn, đèn trên modem bỗng xanh trở lại.

Tiếng reo hò không hẹn mà cùng lúc phát ra từ ba căn phòng khác nhau. "Có mạng rồi!", "Ơn giời!", "May quá!".

Ngay lập tức, âm thanh xập xình từ TikTok lại vang lên, tiếng báo tin nhắn "tinh tinh" dồn dập trả về những dữ liệu bị nghẽn, và ông Vinh lại quay lại với thế giới chính trị đầy biến động. Sợi dây Wi-Fi – mạch máu ảo của gia đình – đã hoạt động trở lại, mang theo sự "bình yên" giả tạo quay về. Mọi người lại rút vào vỏ ốc của mình, hối hả bù đắp cho vài tiếng đồng hồ bị "cắt đứt" với thế giới ngoài kia.

Họ thở phào nhẹ nhõm vì không còn phải nhìn vào mắt nhau, không còn phải cố gắng tìm lời để nói. Nhưng trong bóng tối của phòng khách, bà Mai nhìn vào màn hình điện thoại đang sáng rực đơn hàng, chợt cảm thấy có cái gì đó vừa vỡ vụn mà Wi-Fi không bao giờ có thể sửa chữa được.

Giữa lúc mọi người đang hối hả trở lại với thế giới ảo, một tiếng sấm rền vang ngoài trời báo hiệu một cơn giông sắp tới. Và trong hộp thư của An, dòng tin nhắn từ người lạ ban chiều bỗng hiện lên một yêu cầu định vị: "Em đang ở đâu? Anh đến đón em đi chơi cho khuây khỏa nhé, mạng mẽo thế này chán chết..." Ngón tay An khựng lại trên màn hình, rồi từ từ nhấn nút "Chấp nhận chia sẻ vị trí".