MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủỐc Đảo SốChương 4: An và những filter che đậy

Ốc Đảo Số

Chương 4: An và những filter che đậy

1,559 từ · ~8 phút đọc

Trong căn phòng vỏn vẹn mười lăm mét vuông ở cuối hành lang tầng hai, An đang sống một cuộc đời rực rỡ và náo nhiệt hơn bất cứ ai có thể tưởng tượng. Nhưng sự rực rỡ đó chỉ tồn tại trong khung hình chữ nhật của chiếc điện thoại thông minh. Căn phòng thực sự của cô bé bừa bộn với những chồng sách vở chưa soạn, những bộ quần áo vắt vẻo trên thành ghế, và duy nhất một khoảng không gian được chăm chút kỹ lưỡng: góc quay TikTok với chiếc đèn LED vòng tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo.

An ngồi trước gương, tỉ mỉ dặm lại lớp phấn. Ở tuổi mười bảy, làn da cô bé vốn dĩ đã căng tràn nhựa sống, nhưng An không bao giờ dám để mặt mộc xuất hiện trên mạng. Với cô, khuôn mặt thật là một thứ gì đó "chưa hoàn thiện", đầy rẫy những khuyết điểm mà chỉ có các bộ lọc (filter) thần thánh mới có thể cứu vãn. Sau khi chọn một chiếc kính áp tròng màu xám khói và dán thêm hàng mi giả cong vút, An bật điện thoại lên.

Chỉ trong tích tắc, chế độ "Beauty" đã gọt thon cằm cô bé, làm đôi mắt to tròn lấp lánh và làn da trắng bật tông. An nhìn mình trong màn hình, khẽ mỉm cười hài lòng. Đó mới là người mà cô muốn trở thành: một "An-na" tự tin, phong cách, được hàng ngàn người theo dõi và thả tim. Chứ không phải là một cô nữ sinh lặng lẽ, luôn cảm thấy mình thừa thãi trong những bữa cơm gia đình.

"Chào các tình yêu của An-na! Hôm nay chúng mình cùng phối đồ theo phong cách 'Cô đơn giữa phố thị' nhé!" – An nói vào micro, giọng điệu ngọt ngào, khác hẳn với vẻ lầm lì mỗi khi đối đáp với ông Vinh hay bà Mai.

Suốt hai tiếng đồng hồ, An đắm mình trong những điệu nhảy xu hướng, những màn biến hình lộng lẫy. Mỗi khi một video được tải lên, cô bé lại hồi hộp đếm từng lượt tương tác. Có những bình luận của người lạ từ một tỉnh thành xa xôi nào đó khen cô bé xinh đẹp, có những người bạn ảo hỏi cô dùng son màu gì. An trả lời tất cả, tận tâm và nhiệt tình. Cô cảm thấy mình được lắng nghe, được kết nối. Sự công nhận từ những người không quen biết giống như một loại dưỡng khí giúp cô hít thở giữa bầu không khí ngột ngạt của căn nhà này.

Trong thế giới của An, cha là một "vị thần cổ đại" luôn phán xét bằng những định kiến cũ kỹ. Mẹ là một "người livestream bán hàng" chỉ biết quan tâm đến doanh số và những lời nịnh nọt trên Facebook. Còn anh trai Hoàng chỉ là một "cỗ máy lập trình" cáu kỉnh. Không ai trong số họ biết An đang thích dòng nhạc nào, đang gặp khó khăn gì ở trường, hay đơn giản là cô bé đang cảm thấy trống rỗng đến nhường nào.

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên khiến An giật mình, suýt làm rơi chiếc điện thoại đang dựng trên giá.

"An ơi, ra ăn cơm! Mẹ gọi ba lần rồi đấy!" – Giọng bà Mai vọng vào, nghe có chút bực dọc vì bị ngắt quãng giữa buổi tư vấn khách hàng.

An tắt đèn LED, không gian lập tức chìm vào sự âm u của ánh hoàng hôn muộn. Cô bé tháo bỏ hàng mi giả, nhìn mình trong gương. Lớp trang điểm đậm trở nên lạc lõng và có phần kỳ quái dưới ánh sáng thường. An thở dài, khoác vội chiếc áo hoodie rộng thùng thình để che đi bộ đồ quay clip, rồi lết đôi dép bông ra khỏi phòng.

Bữa tối hôm nay diễn ra đúng như một kịch bản đã được lập trình sẵn. Ông Vinh vẫn dán mắt vào những bản tin chính trị khô khan, thỉnh thoảng lại tặc lưỡi trước một thông tin về giá xăng dầu. Hoàng ngồi đối diện, vừa nhai cơm vừa dùng khuỷu tay giữ chiếc máy tính bảng để đọc tài liệu chuyên môn. Bà Mai thì liên tục vuốt màn hình điện thoại, miệng lẩm bẩm tính toán tiền đơn hàng.

An ngồi xuống, đặt chiếc điện thoại nằm ngang ngay trước bát cơm. Cô bé mở một ứng dụng xem phim, đeo một bên tai nghe để âm thanh bên ngoài không lọt vào, và ngược lại. Cô bé ăn như một cái máy, mắt không rời khỏi màn hình. Với An, ngồi ở bàn ăn này giống như một hình phạt, và điện thoại chính là liều thuốc giảm đau.

"An, bỏ cái điện thoại xuống mà ăn cho tử tế con. Sắp thi học kỳ rồi, học hành đến đâu rồi?" – Ông Vinh đột ngột lên tiếng, mắt vẫn không rời khỏi màn hình của chính mình.

An khựng lại, cảm giác khó chịu dâng lên. Cô bé không tháo tai nghe, chỉ trả lời bằng một giọng cụt ngủn: "Con biết rồi. Bố cũng có bỏ điện thoại xuống đâu mà nói con."

Ông Vinh bị chạm tự ái, ông đặt mạnh chiếc điện thoại xuống bàn gỗ, tạo ra một tiếng "cộp" chói tai. "Bố xem tin tức là để cập nhật xã hội, để có kiến thức. Còn con suốt ngày xem mấy cái nhảy nhót vớ vẩn, có làm ra tiền không? Có học giỏi lên được không?"

"Thế bố cập nhật xã hội xong bố có thấy con vừa đạt giải nhất cuộc thi vẽ ở trường không? Bố có thấy cả tuần nay con không ngủ được vì lo bài vở không?" – An gần như hét lên, nhưng thực chất giọng cô bé chỉ run rẩy.

Sự im lặng bao trùm. Hoàng và bà Mai ngẩng đầu lên trong giây lát, nhìn hai cha con bằng ánh mắt ngơ ngác như thể vừa bị đánh thức từ một giấc ngủ dài. Nhưng chỉ vài giây sau, khi tiếng báo tin nhắn của Hoàng lại vang lên, anh lại cúi xuống với vẻ mặt lo âu vì một sự cố server mới. Bà Mai thì vội vàng quay lại với cuộc hội thoại đang dở dang với khách khách sỉ. Sự bùng nổ của An dường như chỉ là một gợn sóng nhỏ trong đại dương của sự thờ ơ.

Ông Vinh không biết nói gì tiếp theo. Ông nhận ra mình thật sự không biết gì về giải thưởng của con gái. Ông muốn nói một lời khen, nhưng cái tôi của người cha nghiêm túc và sự vụng về trong giao tiếp đã ngăn ông lại. Ông lại cầm điện thoại lên, tìm kiếm sự an ủi trong một bài báo nói về "Sự hư hỏng của giới trẻ thời nay" như một cách để khẳng định mình đúng.

An không ăn thêm được miếng nào nữa. Cô đứng dậy, cầm lấy bát cơm còn đầy một nửa đổ vào thùng rác rồi quay về phòng. Cô đóng cửa lại, chốt khóa. Trong bóng tối, cô bé lại bật chiếc đèn LED vòng lên.

Cô lại chọn filter, lại mỉm cười, lại nhảy theo nhạc. Nhưng lần này, đôi mắt sau lớp filter long lanh đó lại ngấn nước. Cô bé bắt đầu phát trực tiếp (livestream).

"Chào cả nhà... Hôm nay An-na hơi buồn một chút. Có ai ở đó không? Nói chuyện với mình đi..."

Hàng trăm người lạ nhảy vào. Những dòng chữ "Đừng buồn nhé", "Cố lên cô bé xinh đẹp", "Ai làm An-na của chúng ta buồn vậy?" hiện lên liên tục. An nhìn những dòng chữ đó và thấy ấm lòng. Cô bé cảm thấy mình thuộc về nơi này, thuộc về những người lạ mặt này hơn là những người đang ngồi ở tầng dưới.

An bắt đầu kể về một người cha không bao giờ lắng nghe, về một người mẹ chỉ biết đến tiền, về một người anh trai như người dưng. Cô bé không biết rằng, những lời tâm sự này đang được truyền đi khắp không gian mạng, và trong số những người đang xem, có cả những ánh mắt không hề lương thiện.

Giữa buổi livestream, An nhận được một tin nhắn riêng từ một tài khoản có ảnh đại diện là một thanh niên bảnh bao: "Nhìn em buồn mà anh đau lòng quá. Nếu nhà không là nơi bình yên, thì cứ đến với anh. Anh hiểu em mà."

An nhìn vào dòng tin nhắn, ngón tay chần chừ trên bàn phím. Cô bé liếc nhìn ra phía cửa phòng, vẫn chỉ là sự im lặng chết chóc. Phía dưới lầu, tiếng bà Mai vẫn đang cười nói rôm rả để bán hàng, tiếng ông Vinh vẫn đang xem video chính trị với âm lượng lớn. Không ai gõ cửa phòng cô lần nữa. An quay lại màn hình, hít một hơi thật sâu và bắt đầu gõ dòng trả lời cho người lạ. Cô bé không hề biết rằng, cái filter rực rỡ kia không chỉ che đi những khuyết điểm trên khuôn mặt, mà còn đang che mắt cô khỏi những vực thẳm đang rình rập ngay phía sau màn hình sáng loáng.