Khi ánh nắng chiều xiên khoai qua kẽ lá, nhuộm một màu vàng vọt lên bộ bàn ghế gỗ lim giữa phòng khách, bà Mai bắt đầu bước vào một nghi thức mới của mình. Bà chỉnh lại gọng kính, vuốt lại mái tóc đã lốm đốm sợi bạc và kiểm tra xem ánh sáng đèn điện có đủ làm da mặt bà trông hồng hào hơn không. Bà không còn là người mẹ nội trợ lầm lũi trong bếp, hay người vợ lặng lẽ ngồi cạnh chồng. Khi chiếc điện thoại được đặt lên giá đỡ, bà Mai trở thành "Chị Mai Shop" – một người phụ nữ năng động, hoạt ngôn và được hàng trăm người lạ săn đón.
"Chào cả nhà thân yêu nhé! Mọi người đã thấy em chưa ạ? Thấy em thì cho em xin một chấm để không bị ẩn comment nhé!" – Giọng bà Mai cao hơn bình thường một tông, tràn đầy năng lượng và sự hào hứng.
Tiếng vang của buổi livestream vọng khắp căn nhà vắng lặng. Ông Vinh đang ở trên lầu, khẽ nhíu mày khi nghe tiếng vợ mình nói cười rôm rả với những cái tên ảo như "Hoa Cỏ May", "Mưa Mùa Hạ". Ông không hiểu tại sao vợ mình lại có thể nói chuyện say sưa với một cái lỗ camera vô hồn suốt hàng tiếng đồng hồ như vậy. Với ông, đó là một sự phù phiếm, thậm chí là lố lăng ở cái tuổi ngũ tuần. Nhưng ông không biết rằng, đằng sau những nụ cười chuyên nghiệp đó là một cơn khát sự công nhận mà chính ông và các con đã vô tình tạo ra.
Trong thế giới thực, bà Mai là một thực thể mờ nhạt. Những bữa cơm bà nấu được ăn trong sự im lặng. Những chiếc áo bà giặt được mặc vào và cởi ra mà không một lời khen ngợi. Những lo toan về tiền điện, tiền nước, hay việc thay bóng đèn hành lang là những việc hiển nhiên phải thế. Chẳng ai hỏi bà hôm nay có mệt không, cũng chẳng ai nhận ra bà mới thay loại nước xả vải có mùi hương mà bà rất thích. Nhưng trên Facebook, mọi thứ lại khác.
"Chị Mai ơi, cái váy hoa này mặc đi tiệc được không chị?", "Chị Mai tư vấn khéo quá, em nhận được hàng rồi, đẹp lắm chị ạ!" – Những dòng chữ chạy liên tục trên màn hình như những liều doping tinh thần. Mỗi cái "tim", mỗi lượt "share" giống như một cái vỗ vai an ủi, bảo rằng bà vẫn còn tồn tại, bà vẫn còn giá trị và vẫn có người cần đến sự hiện diện của bà.
Bà Mai say sưa giới thiệu từng đường kim mũi chỉ của một chiếc áo khoác. Bà quên mất nồi nước dùng đang sôi sùng sục trên bếp, quên luôn cả việc mình chưa uống thuốc huyết áp chiều nay. Bà đang sống trong một cơn say, nơi bà là nhân vật chính, là người điều khiển cuộc chơi.
"Vâng, em chốt đơn cho chị Lan Anh nhé! Chị xinh đẹp thế này mặc màu này là nhất rồi..." – Bà cười tươi, nhưng ánh mắt bà chợt khựng lại khi thấy bóng Hoàng lướt qua phía sau camera để vào bếp lấy nước.
Hoàng không nhìn mẹ, anh thậm chí không liếc mắt vào chiếc điện thoại đang phát sóng. Anh đeo tai nghe, gương mặt vẫn lạnh lùng và mệt mỏi như thường lệ. Sự xuất hiện của con trai giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào thực tế ảo của bà. Bà chợt nhận ra mình đang nỗ lực tư vấn cho một người lạ cách phối đồ để "giữ lửa gia đình", trong khi con trai bà lại coi sự hiện diện của bà như không khí. Một khoảnh khắc hụt hẫng xẹt qua, nhưng bà nhanh chóng lấy lại phong thái. Bà không thể để lộ sự yếu lòng trước "khán giả".
Livestream kết thúc sau hai tiếng đồng hồ. Khi nhấn nút tắt, cả căn phòng bỗng chốc rơi vào sự tĩnh lặng đến rợn người. Ánh đèn vòng chuyên dụng tắt ngấm, trả lại cho bà Mai gương mặt thật sự dưới ánh chiều tà: mệt mỏi, nhợt nhạt và cô độc. Bà ngồi thẫn thờ trên ghế, ngón tay vẫn theo thói quen lướt xem lại danh sách đơn hàng.
"Mẹ ơi, có gì ăn chưa?" – Tiếng của An vọng ra từ phòng tắm, nghe xa xăm và vô cảm.
Bà Mai giật mình, vội vàng chạy vào bếp. Nồi nước dùng đã cạn khô, mùi khét nồng nặc bốc lên. Bà cuống cuồng tắt bếp, mở cửa sổ cho khói thoát ra ngoài. Trong lúc hoảng loạn, bà nhìn thấy chiếc điện thoại vẫn đang nằm trên bàn bếp, màn hình sáng rực thông báo có người vừa nhắn tin khen bà đảm đang vì thấy bà đăng ảnh món kho từ sáng sớm. Sự mỉa mai của hoàn cảnh khiến bà muốn khóc mà không khóc nổi.
Suốt bữa tối hôm đó, bà Mai không nói một lời nào. Bà lặng lẽ quan sát chồng và hai đứa con. Ông Vinh đang bận xem một video phân tích về địa chính trị, Hoàng đang gõ phím liên hồi trên chiếc điện thoại đặt cạnh bát cơm, còn An thì đeo tai nghe, vừa ăn vừa nhún nhảy nhẹ theo một điệu nhạc nào đó trên mạng. Bà thấy mình như một người xem phim trong chính ngôi nhà của mình. Tất cả đều ở đây, nhưng linh hồn họ đã bị những chiếc hộp đen nhỏ bé kia bắt giữ.
Bà bỗng nảy ra một ý nghĩ. Bà cầm điện thoại lên, chụp một bức ảnh bàn tay mình đang cầm bát cơm, nhưng cố ý để lộ bóng dáng của ba người kia ở phía sau, dù họ chỉ là những cái bóng nhạt nhòa đang cúi đầu. Bà đăng lên trang cá nhân với dòng trạng thái: "Hạnh phúc là khi cả nhà quây quần bên mâm cơm nóng hổi".
Chỉ vài phút sau, thông báo báo tin nhắn và lượt thích nhảy lên liên hồi. "Ngưỡng mộ gia đình chị quá!", "Chị thật là người phụ nữ viên mãn", "Ước gì gia đình em cũng được như chị".
Bà đọc những lời đó, môi nở một nụ cười, nhưng trong lòng là một hố đen thăm thẳm. Bà đang nói dối. Bà đang dùng sự dối trá ảo để khỏa lấp sự thật đắng cay. Bà thèm khát một lời khen thật sự từ ông Vinh về món cá kho, thèm một câu chuyện cười từ Hoàng, thèm một cái ôm từ An. Nhưng thay vì đòi hỏi điều đó từ những người thân, bà lại đi tìm những mảnh vụn tình cảm từ những người xa lạ cách xa hàng trăm cây số.
Công nghệ đã cho bà một diện mạo mới, một cuộc đời thứ hai rực rỡ hơn. Nhưng cái giá phải trả là bà ngày càng xa rời thực tế. Bà bắt đầu sợ những lúc điện thoại hết pin, sợ những khi không có thông báo mới, vì khi đó bà phải đối mặt với chính mình – một người đàn bà nội trợ đang dần bị lãng quên trong ngôi nhà ba tầng im lìm.
Tối muộn, khi ông Vinh đã đi ngủ, bà Mai vẫn ngồi ngoài phòng khách, ánh sáng từ điện thoại hắt lên tường những vệt sáng xanh ma mị. Bà đang nhắn tin cảm ơn từng người đã bình luận vào bức ảnh "hạnh phúc" ban nãy. Bỗng nhiên, bà nghe thấy tiếng thút thít nhỏ phát ra từ phòng của An. Bà đứng dậy, định tiến đến cửa phòng con gái, nhưng đôi chân bà khựng lại khi nhìn thấy chiếc điện thoại của mình rung lên. Một đơn hàng lớn vừa được chốt.
Bà đứng giữa hành lang, một bên là tiếng khóc thầm của đứa con gái đang tuổi dậy thì, một bên là tiếng tiền ảo rơi vào ví điện tử. Bà nhìn xuống màn hình, rồi lại nhìn vào cánh cửa phòng An đang khép chặt. Sự lưỡng lự chỉ kéo dài vài giây trước khi thói quen và sự cám dỗ của thế giới ảo lại kéo bà đi.
Bà quay trở lại ghế sofa, bắt đầu soạn tin nhắn tư vấn cho khách hàng mới, bỏ mặc tiếng nấc nghẹn ngào của An đang nhỏ dần phía sau cánh cửa gỗ. Bà không biết rằng, cái "tim" đỏ chói bà vừa nhận được trên mạng đang đổi lấy một vết rạn nữa trong tâm hồn đứa con gái mà bà luôn tự hào là mình rất hiểu rõ.
Dưới tầng trệt, chiếc camera an ninh mà Hoàng lắp đặt để "bảo vệ gia đình" vẫn lặng lẽ quay lại cảnh người mẹ đang mải mê lướt điện thoại giữa bóng đêm, trong khi ở những căn phòng khác, ánh sáng xanh vẫn len lỏi qua từng khe cửa, báo hiệu một đêm không ngủ của những ốc đảo cô đơn. Cả ngôi nhà dường như đang nín thở, chờ đợi một điều gì đó vỡ vụn, nhưng trong lúc này, tất cả vẫn được bao phủ bởi vẻ bình yên giả tạo của những dòng trạng thái "Viên mãn".