Sáng thứ Bảy, nắng đổ mật ngoài hiên nhưng không khí bên trong phòng khách nhà ông Vinh vẫn mang một vẻ tù đọng kỳ lạ. Ông Vinh ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da đã hơi sờn, tay cầm tờ báo giấy mua từ sáng sớm nhưng mắt lại dán chặt vào chiếc điện thoại đặt trên đùi. Thói quen đọc báo giấy của ông giờ chỉ còn là một hình thức, một cách để ông cảm thấy mình vẫn giữ được phong thái của một kỹ sư cũ, nhưng sự thật là ông đã bị những dòng tin tức cuộn vô tận trên mạng xã hội khuất phục hoàn toàn.
Ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt ông, làm lộ rõ những nếp chân chim và đôi mắt đã bắt đầu đục mờ vì tuổi tác. Ông nheo mắt, cố phóng to một dòng tít về chính sách hưu trí mới, đôi khi lại khẽ lầm bầm một mình khi đọc phải những bình luận trái chiều dưới một bài viết. Với ông Vinh, chiếc điện thoại giống như một cánh cửa nhìn ra thế giới rộng lớn, nơi ông vẫn có thể tranh luận, vẫn có thể cảm thấy mình là một phần của sự vận động xã hội. Nhưng khi rời mắt khỏi màn hình, ông lại thấy mình lạc lõng trong chính căn nhà ba tầng khang trang này.
Hoàng bước xuống từ gác lửng, mái tóc bù xù và chiếc áo phông nhăn nhúm. Anh không ra sân vườn hít thở không khí như những thanh niên khác vào cuối tuần. Thay vào đó, anh mang theo chiếc laptop, tìm đến ổ cắm điện gần bàn trà và ngồi phịch xuống. Tiếng quạt tản nhiệt của máy tính rít lên khô khốc, xé toạc sự yên tĩnh của buổi sáng.
Ông Vinh bỏ điện thoại xuống, nhìn đứa con trai lớn. Đã bao lâu rồi hai cha con chưa ngồi lại uống một chén trà tử tế? Ông hắng giọng, cố gắng tìm một chủ đề để mở lời.
"Hoàng này, cái tin về dự án cầu vượt ở quận mình... nghe bảo sắp khởi công rồi đấy. Hồi xưa bố làm kỹ sư, mấy công trình kiểu này bố nắm rõ lắm..."
Hoàng vẫn dán mắt vào màn hình, những ngón tay gõ phím nhanh như múa. Anh chỉ ậm ừ một tiếng trong cổ họng, mắt không hề liếc nhìn cha lấy một giây. "Vâng, bố cứ xem đi. Con đang bận xử lý cái server bị treo, khách hàng đang hối dữ lắm."
Ông Vinh khựng lại. Câu chuyện về chuyên môn – niềm tự hào cả đời của ông – bỗng chốc trở nên thừa thãi trước những thuật ngữ "server", "deploy", "bug" mà Hoàng đang đối mặt. Ông cảm thấy giữa mình và con trai có một bức tường vô hình, một bức tường được xây bằng những dãy mã code và những múi giờ làm việc lệch lạc. Ông muốn hỏi con xem công việc có vất vả lắm không, muốn khuyên con nên đi tập thể dục cho giãn gân cốt, nhưng nhìn vẻ mặt căng thẳng và đôi lông mày nhíu lại của Hoàng, ông lại thôi. Ông sợ sự quan tâm của mình sẽ trở thành gánh nặng, hoặc tệ hơn, là sự phiền hà.
Để khỏa lấp sự ngượng ngùng, ông Vinh lại cầm điện thoại lên. Màn hình lại sáng, và đôi mắt ông lại mờ đi trong những dòng chữ ảo. Ông tìm thấy sự an ủi trong việc đọc về những vấn đề vĩ mô, bởi ít nhất ở đó, ông không cần phải đối diện với sự im lặng đáng sợ của thực tại.
Ở góc bếp, bà Mai đang lúi húi chuẩn bị bữa trưa. Bà thỉnh thoảng liếc nhìn ra phòng khách, thấy hai người đàn ông của đời mình ngồi cách nhau chưa đầy hai mét nhưng lại như ở hai hành tinh khác biệt. Bà muốn nhắc Hoàng nghỉ tay một chút, nhưng tiếng chuông thông báo từ điện thoại của chính bà lại vang lên. Một khách hàng hỏi về mẫu áo dài mới trên Facebook. Bà nhanh chóng gạt bỏ ý định trò chuyện với chồng con để lao vào cuộc tư vấn trực tuyến. Bà Mai nhận ra rằng, việc được những người lạ cảm ơn và khen ngợi trên mạng dễ dàng hơn nhiều so với việc cố gắng khơi gợi một cuộc trò chuyện trong căn nhà này.
Đến gần trưa, An mới uể oải bước ra khỏi phòng. Cô bé cầm theo một chiếc bình giữ nhiệt, mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại đang phát một đoạn clip ngắn. An đi ngang qua ông Vinh và Hoàng như thể họ là những món đồ nội thất trong nhà.
"An, không chào bố à con?" – Ông Vinh lên tiếng, giọng có chút trách móc nhưng nhẹ nhàng.
An dừng lại, mắt vẫn nhìn vào điện thoại, khẽ thở dài: "Con chào bố. Con bận chút, team của con đang chờ quay clip chung."
Nói rồi, cô bé đi thẳng vào bếp, lấy nước rồi lại biến mất sau cánh cửa phòng ngủ. Tiếng chốt cửa khô khốc vang lên như một dấu chấm hết cho nỗ lực kết nối của ông Vinh. Ông nhìn Hoàng, nhưng Hoàng lúc này đã đeo tai nghe chống ồn, hoàn toàn cách ly với thế giới xung quanh. Những ngón tay của anh vẫn lướt đi điên cuồng trên bàn phím.
Ông Vinh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại một chút. Ông nhớ về những ngày xưa, khi Hoàng còn bé và thường xuyên bám lấy tay ông hỏi về những bản vẽ kỹ thuật, khi An còn lon ton chạy quanh đòi ông kể chuyện cổ tích. Ngày đó không có smartphone, không có mạng xã hội, chỉ có những câu chuyện đời thường và tiếng cười giòn giã. Giờ đây, công nghệ đã mang đến cho họ tất cả kiến thức của nhân loại, nhưng lại lấy đi của họ khả năng thấu hiểu những người thân yêu nhất.
Bữa trưa hôm đó, kịch bản cũ lại lặp lại. Bốn người ngồi quanh bàn ăn, nhưng thực chất là bốn cá thể độc lập đang "nạp năng lượng". Hoàng vừa ăn vừa để điện thoại bên cạnh để tham gia một cuộc họp online ngắn. Anh thỉnh thoảng lại gật đầu nói "Yes, I'm on it" (Vâng, tôi đang xử lý) vào không trung khiến bà Mai giật mình. An thì vẫn trung thành với những video TikTok, đôi khi bật cười một mình trước màn hình nhưng lại lạnh nhạt với món canh mà bà Mai đã mất cả buổi sáng để hầm.
"Hoàng, ăn xong rồi làm gì mà vội thế con? Ngồi lại uống chén nước với bố." – Ông Vinh cố gắng một lần nữa khi thấy Hoàng định đứng dậy.
"Con có cuộc họp quan trọng lúc 1 giờ rưỡi bố ạ. Mọi người cứ ăn đi." – Hoàng nói, tay đã cầm sẵn chiếc laptop, bước đi vội vã như thể có ai đó đang đuổi theo sau lưng.
Ông Vinh nhìn theo bóng con trai, rồi nhìn sang An – người cũng đang nhanh chóng dọn bát đĩa để về phòng "cày view". Ông nhìn sang bà Mai, bà đang mải mê quay một đoạn video ngắn về đĩa hoa quả tráng miệng để đăng lên "Story". Một cảm giác bất lực tràn ngập tâm trí ông.
Ông Vinh quay lại với chiếc điện thoại của mình. Ông tìm đến một hội nhóm của những người cùng thế hệ, bắt đầu viết một dòng trạng thái: "Thanh niên thời nay dường như sống chỉ để phục vụ cái máy tính. Thật buồn cho cái gọi là sự tiến bộ." Ngay lập tức, hàng chục lượt "Like" và những bình luận đồng tình hiện lên. Ông thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn đôi chút, nhưng khi ông tắt màn hình để đứng dậy, bóng tối trong phòng khách bỗng trở nên đậm đặc hơn.
Dưới ánh nắng nhạt dần của buổi chiều, ông Vinh chợt nhận ra mình đang già đi trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Đôi mắt ông ngày càng mờ, không phải chỉ vì tuổi tác hay vì ánh sáng xanh của điện thoại, mà vì ông đã quá lâu không nhìn thật sâu vào đôi mắt của những người thân.
Chiều muộn, khi ông Vinh đang thẫn thờ nhìn ra ban công, ông chợt nghe thấy tiếng quát tháo từ phòng của Hoàng. Tiếng đập bàn mạnh đến nỗi chiếc bình hoa ở phòng khách cũng rung rinh. Ông vội vàng chạy lên, định gõ cửa hỏi han nhưng rồi lại rụt tay lại. Qua khe cửa khép hờ, ông thấy Hoàng đang gục đầu xuống bàn, hai tay vò đầu bứt tai, xung quanh là ba chiếc màn hình đang nhấp nháy những dòng chữ đỏ rực báo lỗi. Trên sàn nhà, chiếc điện thoại của Hoàng vừa nhận được một tin nhắn dài dằng dặc, và ánh sáng của nó vẫn không ngừng chớp tắt như một tín hiệu cầu cứu bị bỏ quên.