Thái Tử Cảnh Trí chưa bao giờ nghĩ rằng sinh mệnh huy hoàng của mình sẽ kết thúc bằng tiếng nước réo ầm ĩ và cảm giác đau buốt lạnh lẽo đến tận xương tủy. Chỉ vài khắc trước, anh ta đang cưỡi chiến mã dũng mãnh, dẫn đầu đội cấm vệ hoàng gia, tránh né những mũi tên tẩm độc của nhóm thích khách trung thành với Tướng quân phản loạn. Cảnh Trí vốn nổi tiếng là một chiến binh tài năng, một kiếm khách xuất chúng với trí tuệ nhanh nhạy, nhưng trong cuộc truy đuổi sinh tử này, anh ta đã bị dồn vào đường cùng bên vách đá cheo leo nhìn ra biển cả. Khoảnh khắc một quả bom thô sơ được ném ra, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, Cảnh Trí bị hất tung khỏi vách đá. Anh ta cảm thấy cơ thể mình bị kéo mạnh qua một luồng xoáy màu xanh kỳ dị, không phải là luồng xoáy của biển khơi mà là một sự biến dạng không gian, trước khi rơi tõm vào một vùng nước khác, ấm hơn, tanh hơn, và kinh khủng hơn nhiều so với biển cả quê hương. Cảnh Trí, ngay lập tức bị choáng váng bởi sự thay đổi đột ngột của không khí, của ánh sáng, và của những âm thanh hỗn tạp chưa từng nghe thấy, cảm thấy một cơn buồn nôn dâng trào trong cổ họng, và khi anh ta cố gắng nổi lên, anh ta nhận ra mình đang ở giữa một vũng nước đen bẩn thỉu, xung quanh là những khối sắt khổng lồ và những ánh đèn lập lòe chói mắt.
Khi Cảnh Trí cuối cùng cũng bò được lên bờ, cơ thể anh ta run rẩy vì lạnh và kiệt sức, bộ long bào lụa thêu rồng cao quý giờ đây bị rách bươm và dính đầy bùn đất cùng dầu mỡ. Anh ta thấy mình đang đứng giữa một con hẻm nhỏ hẹp, đầy rẫy mùi hôi thối lạ lùng, và xung quanh là những bức tường gạch, sắt thép cao ngất ngưởng với những ô cửa kính lớn lấp lánh phản chiếu ánh sáng nhân tạo rực rỡ. Trong thế giới của anh ta, đêm tối được soi sáng bởi đèn lồng dầu và ánh trăng, còn nơi này thì ngập tràn những luồng ánh sáng trắng xanh gay gắt, chói lòa, phát ra từ những vật thể hình hộp kỳ dị. Sự hỗn loạn của âm thanh từ còi hú, tiếng xe cộ rít lên, và tiếng nói chuyện lớn của một thứ ngôn ngữ không thể hiểu được đã khiến Cảnh Trí, vốn quen với sự im lặng uy nghiêm của hoàng cung, cảm thấy như thể đầu mình sắp nổ tung. Với bản năng của một thái tử, anh ta cố gắng đứng thẳng, lấy lại phong thái kiêu ngạo thường ngày, nhưng sự run rẩy của cơ thể và sự choáng váng của tâm trí đã làm anh ta thất bại một cách thảm hại.
Cảnh Trí bắt đầu bước đi, cố gắng tìm kiếm một người hầu hay một lính gác để hỏi đường và đòi hỏi sự tôn kính mà anh ta xứng đáng được nhận. Nhưng khi anh ta bước ra khỏi con hẻm, anh ta đụng độ với một nhóm người hiện đại trẻ tuổi, ăn mặc theo những kiểu dáng kỳ quặc, lộ liễu, và có vẻ như đang cầm những chiếc hộp phát sáng nhỏ bé trong tay. Anh ta ngay lập tức ra lệnh bằng giọng điệu hống hách quen thuộc, đòi hỏi họ phải cúi đầu và giải thích tình hình. Phản ứng của họ không phải là sự tôn kính, mà là những tràng cười lớn, những tiếng la hét chế giễu, và những ngón tay chỉ trỏ. Cảnh Trí tức giận, thét lên những lời đe dọa về việc chém đầu và tru di cửu tộc, nhưng điều này chỉ làm tăng thêm sự thích thú của đám người đó. Một người trong số họ thậm chí còn cố gắng chạm vào anh ta bằng một vật thể màu đen, và Cảnh Trí, hiểu lầm đây là một hành động tấn công, đã rút ra chiếc dao găm nhỏ bé giấu trong áo và hét lên. Hành động này cuối cùng đã khiến đám đông hét lên "Kẻ điên!" và "Gọi cảnh sát!", sau đó họ bắt đầu ném những vật thể mềm dẻo, nhiều màu sắc về phía anh ta, khiến Cảnh Trí phải bỏ chạy trong sự nhục nhã chưa từng có.
Chạy trốn trong sự tuyệt vọng, Cảnh Trí tự nhủ rằng đây chắc chắn là một âm mưu hèn hạ của Tướng quân phản loạn, sử dụng một loại tà thuật mới để đưa anh ta đến nơi ma quái, đầy rẫy những kẻ ngu xuẩn và thô lỗ này. Anh ta chạy qua những đại lộ rộng lớn, sợ hãi trước những "quái vật sắt" khổng lồ (xe cộ) chạy với tốc độ kinh hoàng, và bị choáng ngợp bởi những tấm bảng quảng cáo khổng lồ phát sáng với hình ảnh của những "kẻ phản nghịch" (người mẫu quảng cáo). Sau một hồi chạy không mục đích, anh ta thấy mình lạc vào một khu chung cư cũ kỹ, nơi có mùi thức ăn và nước thải hòa quyện một cách kỳ lạ. Anh ta đã kiệt sức, đói khát, và cần một nơi trú ẩn ngay lập tức. Cảnh Trí tiến đến một hành lang hẹp, nơi anh ta thấy một cánh cửa gỗ đang hé mở, và ngay lập tức, với bản năng của một kẻ truy tìm nơi ẩn náu, anh ta xông vào bên trong mà không hề gõ cửa hay xin phép.
Chính lúc đó, An Nhiên, cô gái nhân viên văn phòng với tính cách vui vẻ và tích cực, đang ở bên ngoài căn hộ, kéo theo một chiếc thùng nhựa đựng đầy rác. Cô vừa hoàn thành ca làm việc dài và chỉ muốn trở về căn hộ nhỏ bé, sạch sẽ của mình, tận hưởng sự yên tĩnh. Cô gái có mái tóc ngắn gọn gàng, khuôn mặt rạng rỡ, và luôn nhìn đời bằng cặp kính màu hồng lạc quan. Cô chỉ vừa đi được vài bước thì nghe thấy một tiếng động lớn phát ra từ căn hộ của mình, theo sau là tiếng va chạm mạnh của đồ vật. An Nhiên dừng lại, trái tim đập thình thịch. Cô nghĩ ngay đến việc trộm cắp, nhưng khi cô quay trở lại, cô thấy một cảnh tượng không thể tin được: một người đàn ông dơ bẩn, ăn mặc rách rưới kỳ lạ, đang đứng giữa phòng khách của cô, tay cầm một chiếc điều khiển TV và đang thét lên bằng một thứ ngôn ngữ cổ lỗ sĩ, đòi hỏi cái hộp đen đó phải "cung phụng tin tức" cho anh ta. Cảnh Trí, nhìn thấy An Nhiên, kẻ đang nhìn anh ta với ánh mắt nửa sợ hãi, nửa kinh ngạc, ngay lập tức chỉ tay về phía cô và tuyên bố bằng giọng điệu uy quyền tuyệt đối, dù bằng một thứ ngôn ngữ cô không hiểu: "Ngươi! Mau dâng nước và quỳ xuống hành lễ với Bổn Thái tử! Ngươi là kẻ hầu hạ mới của ta sao?". An Nhiên, hoàn toàn choáng váng, chỉ biết thốt lên một cách vô thức trong đầu: "Ôi không! Lại là một kẻ điên nữa sao?".