An Nhiên đứng chết trân tại chỗ, chiếc thùng rác nhựa nặng trịch trên tay dường như đã trở thành vô hình trước cảnh tượng hãi hùng trong căn hộ của mình. Mùi nước biển và bùn đất bốc lên từ người đàn ông lạ mặt kia hòa quyện với mùi thức ăn tối cô vừa nấu, tạo thành một hỗn hợp kinh khủng. Phản ứng đầu tiên của cô không phải là sự sợ hãi mà là một sự bực bội tột độ. Đây là căn hộ của cô, là thánh địa của sự yên tĩnh và trật tự sau một ngày làm việc dài mệt mỏi, và bây giờ nó bị xâm chiếm bởi một "kẻ điên" với bộ quần áo rách nát, dính đầy thứ gì đó màu xanh đen. Cảnh Trí vẫn giữ nguyên tư thế uy nghiêm đến lố bịch, ngực ưỡn ra, tay chỉ thẳng vào cô và liên tục thét lên những từ ngữ mà cô không thể hiểu được, nhưng giọng điệu của anh ta thì rõ ràng là đòi hỏi và ra lệnh. Sự kiêu ngạo toát ra từ ánh mắt và cử chỉ của anh ta, một sự kiêu ngạo phi lý đến từ một kẻ vừa mới xông vào nhà người khác và có vẻ như đã bị đánh đập thê thảm. An Nhiên nhanh chóng đặt thùng rác xuống, tiếng "cạch" khô khốc đó đã kéo cô trở lại thực tại, và cô quyết định rằng sự bực bội của mình lớn hơn nỗi sợ hãi về một người vô gia cư có vẻ như đang gặp vấn đề thần kinh.
An Nhiên cố gắng giao tiếp, sử dụng ngôn ngữ đơn giản và cử chỉ cơ bản, như thể cô đang nói chuyện với một đứa trẻ hoặc một bệnh nhân bị mất trí nhớ nghiêm trọng. Cô đưa tay ra hiệu cho Cảnh Trí ngồi xuống, chỉ vào chiếc ghế sofa, sau đó chỉ vào mình và nói rõ ràng từng chữ: "Tôi là An Nhiên. Đây là nhà của tôi. Anh không được phép ở đây." Nhưng Cảnh Trí, hiểu lầm hành động của cô là sự xua đuổi không tôn kính, đã nổi cơn thịnh nộ. Anh ta giật lấy một cái gối trang trí trên ghế sofa và ném thẳng xuống sàn, hét lên những từ nghe như "Phản nghịch!" và "Ngươi sẽ phải trả giá!". Cảnh Trí tin rằng cô gái này là một loại đầy tớ bị câm điếc và thiếu giáo dục ở thế giới ma quái này, và cô ta đang cố gắng chống lại mệnh lệnh của anh ta. Anh ta, với bản năng của một thái tử, đã quen với việc mọi người phải run sợ và cúi đầu trước anh ta. Hành động của An Nhiên, sự bình thản của cô trước sự giận dữ của anh ta, là một sự sỉ nhục cá nhân lớn nhất mà anh ta từng phải chịu đựng trong đời.
Cơn thịnh nộ của Cảnh Trí đã dẫn đến một chuỗi hành động phá hoại không chủ đích, làm tăng thêm sự hỗn loạn trong căn hộ nhỏ. Anh ta lùng sục khắp căn phòng, tìm kiếm vũ khí hoặc lính gác, và vô tình làm đổ một chiếc kệ sách nhỏ, khiến những cuốn tiểu thuyết và sách hướng dẫn nấu ăn rơi vãi khắp sàn nhà. Khi anh ta nhìn thấy chiếc tủ lạnh, khối kim loại khổng lồ, trắng sáng đứng giữa bếp, anh ta tiếp cận nó một cách thận trọng, nghĩ rằng đây có thể là một loại đền thờ hay bàn thờ thờ cúng. Anh ta cố gắng mở cánh cửa, và khi thất bại, anh ta bắt đầu đấm vào nó. An Nhiên, thấy tài sản của mình bị phá hoại, đã mất hết sự kiên nhẫn. Cô lao đến, không phải với vũ lực mà với sự bực tức của một người chủ nhà. Cô nắm lấy cánh tay Cảnh Trí và kéo mạnh anh ta ra, hét lên: "Đủ rồi! Anh có biết anh đang làm gì không? Tôi sẽ gọi cảnh sát đó!"
Sự tiếp xúc vật lý bất ngờ này đã làm Cảnh Trí choáng váng. Trong thế giới của anh ta, không một người dân thường nào, đặc biệt là phụ nữ, dám chạm vào thân thể cao quý của Thái tử. Anh ta dừng lại, khuôn mặt tái mét vì sốc và kinh tởm. Anh ta nhìn An Nhiên, người đang thở hổn hển vì bực bội, với đôi mắt mở to. Sự hỗn loạn trong đầu anh ta càng lúc càng tăng: làm sao một kẻ bề tôi lại dám phạm thượng đến mức này? Cảnh Trí ngay lập tức buông tha cho chiếc tủ lạnh, quay sang An Nhiên, và bắt đầu lảm nhảm những lời nguyền rủa bằng thứ tiếng cổ đại của mình, chỉ tay vào cánh cửa. Anh ta ra lệnh cho cô gái này phải rời khỏi tầm mắt của anh ta ngay lập tức, và đòi hỏi phải có quần áo sạch sẽ, thức ăn thịnh soạn, và một bồn nước nóng lớn để tẩy uế cơ thể sau khi bị những kẻ phản nghịch hiện đại kia làm vấy bẩn.
An Nhiên, sau khi hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh lại, nhận ra rằng việc đối đầu bằng bạo lực hay ngôn ngữ sẽ vô ích. Cô quyết định chuyển sang chiến thuật "nhân đạo hóa kẻ điên". Cô chỉ vào phòng tắm, nói rõ ràng: "Tắm. Anh cần tắm. Rất, rất bẩn." Sau đó, cô mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc áo phông cũ và một chiếc quần đùi rộng thùng thình của mình, đặt chúng lên bàn. Cảnh Trí nhìn theo những cử chỉ của cô, đôi mắt vẫn đầy lửa giận nhưng đã có một chút bối rối. Anh ta vẫn không hiểu một lời nào, nhưng anh ta hiểu được sự khẩn cấp của việc tẩy rửa cơ thể. Tuy nhiên, khi anh ta bước vào phòng tắm, cuộc chiến thực sự mới bắt đầu. Tiếng la hét kinh hoàng của Cảnh Trí vọng ra ngay sau đó, khi anh ta nhìn thấy cái bồn cầu sứ trắng sáng. Anh ta ngạc nhiên trước vẻ ngoài gọn gàng và sạch sẽ của nó, và vì anh ta đã đói và khát nước đến mức điên rồ, anh ta đã nhầm lẫn chiếc bồn cầu với một loại bình chứa nước uống quý hiếm được thiết kế đặc biệt cho hoàng gia ở thế giới mới này, và anh ta cúi xuống... An Nhiên nghe tiếng động, cô lao vào phòng tắm, và cảnh tượng tiếp theo đã vượt quá mọi giới hạn chịu đựng của cô.