Tiếng hét của An Nhiên xuyên qua không khí còn nhanh hơn cả hành động thất bại của Cảnh Trí. Cô đứng sững ở ngưỡng cửa phòng tắm, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó: Thái Tử Cảnh Trí, người được định sẵn để trở thành một vị vua huyền thoại, đang cúi xuống chiếc bồn cầu sứ trắng, vẻ mặt đầy kỳ vọng và niềm tin vào một "Nước Thiên Tử" đặc biệt. Sự kinh tởm và sự hoảng loạn dâng lên trong An Nhiên, vượt qua cả giới hạn của sự hài hước đen tối. Cô gần như ngất đi vì mùi nước tẩy rửa và sự phi lý của tình huống. Cô lao vào, kéo mạnh Cảnh Trí ra khỏi vật thể vệ sinh đó bằng một lực mạnh chưa từng có, hét lên những từ ngữ mà cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải nói trong nhà mình: "KHÔNG! CÁI ĐÓ KHÔNG PHẢI NƯỚC UỐNG! ĐÓ LÀ... ĐÓ LÀ NƯỚC THẢI! ANH CÓ HIỂU KHÔNG?"
Cảnh Trí, bị kéo ra một cách thô bạo và bị đối diện với khuôn mặt giận dữ, thất vọng của An Nhiên, cảm thấy bị sỉ nhục đến tận cùng. Anh ta không hề hiểu một lời nào, nhưng tông giọng, sự ghê tởm trong đôi mắt cô và cử chỉ của cô thì rõ ràng: anh ta đã phạm một sai lầm khủng khiếp, một lỗi lầm đáng hổ thẹn. Anh ta càng trở nên hoang mang hơn khi nhìn vào cái bồn cầu kia, cố gắng lý giải tại sao thứ được chế tạo tinh xảo và sạch sẽ như vậy lại chứa đựng một thứ bị coi là "ô uế". Cơn đói và cơn khát hành hạ anh ta đã làm lu mờ khả năng suy nghĩ logic. Cuối cùng, sự bối rối và sự tủi hổ đã thay thế cơn giận dữ, khiến anh ta co rúm người lại, đứng dựa vào tường, run rẩy. Anh ta bắt đầu lẩm bẩm những lời lẽ bi thương trong tiếng mẹ đẻ, đại ý là anh ta bị đày đọa, bị sỉ nhục, và thế giới này là một địa ngục đầy rẫy sự lừa dối.
An Nhiên, sau khi kiểm soát được cơn buồn nôn và sự tức giận, nhận ra rằng phản ứng của cô chỉ làm tình hình tồi tệ hơn. Cô thở dài, hiểu rằng cô đang phải đối phó với một người không chỉ bị điên mà còn bị sốc văn hóa cực độ. Cô quyết định tạm thời từ bỏ mọi nỗ lực giao tiếp bằng lời nói. Cô lấy một chiếc khăn sạch, làm ướt nó, và nhẹ nhàng lau đi những vết bẩn còn sót lại trên mặt và miệng Cảnh Trí, cử chỉ này không có sự lãng mạn mà chỉ có sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn của một người phải đối phó với một sinh vật không may mắn. Sau đó, cô cẩn thận mở vòi nước máy trong bồn rửa mặt, chỉ vào dòng nước trong vắt và chỉ vào miệng mình, hành động chậm rãi và rõ ràng: "Nước. Cái này là nước uống. Sạch. An toàn." Cuối cùng, sự mệt mỏi và cơn khát đã chiến thắng sự kiêu ngạo của Cảnh Trí. Anh ta uống ngụm nước một cách vội vàng, sau đó nhìn cô gái hiện đại này với một ánh mắt pha trộn giữa sự thù địch (vì cô dám chạm vào anh ta) và sự biết ơn thầm kín (vì cô đã cứu mạng anh ta khỏi sự đói khát và có lẽ là cả việc uống nước bồn cầu).
Sau khi Cảnh Trí được tắm rửa sạch sẽ bằng vòi hoa sen—một trải nghiệm mà anh ta mô tả bằng ngôn ngữ cổ đại là "bị trừng phạt bằng nước thánh từ trên trời" — và được mặc chiếc áo phông và quần đùi rộng thùng thình của An Nhiên, anh ta trở nên bớt đi vẻ nguy hiểm nhưng lại càng thêm phần lố bịch. Anh ta ngồi trên ghế sofa, chiếc điều khiển TV trên tay, vẫn cố gắng ra lệnh cho nó bằng giọng điệu uy quyền, và khi nó không phản ứng, anh ta đã dùng nó như một chiếc búa nhỏ để đập vào màn hình. An Nhiên lúc này đã mệt mỏi đến cùng cực. Cô ngồi xuống, rót cho mình một cốc trà thảo mộc, và bắt đầu lắng nghe câu chuyện điên rồ của Cảnh Trí. Mặc dù cô không hiểu ngôn ngữ, nhưng qua cử chỉ, ánh mắt đầy lửa và cách anh ta liên tục chỉ vào một vết sẹo nhỏ trên tay, cô có thể mường tượng ra một câu chuyện về chiến đấu, phản bội, và một cuộc truy đuổi dẫn đến một sự "rơi xuống hố đen".
An Nhiên bắt đầu cảm thấy một sự khủng hoảng nhận thức đang lớn dần. Nếu đây là một kẻ điên, thì câu chuyện của anh ta lại quá chi tiết và có cấu trúc. Nếu đây là một kẻ lừa đảo, thì hành vi của anh ta lại quá ngu ngốc và phá hoại, không hề có mục đích trục lợi. Cô nhớ lại cách anh ta phản ứng với chiếc bồn cầu, chiếc TV, và đặc biệt là cách anh ta phản ứng với sự thô lỗ của người lạ; nó không giống như sự điên rồ, mà giống như sự không biết hoàn toàn về thế giới này. Cô bắt đầu dành thời gian lên mạng, tra cứu những cụm từ lịch sử, những ký hiệu hoàng gia mà Cảnh Trí cố gắng vẽ lên một tờ giấy nhàu nát. Cô tìm kiếm những câu chuyện cổ, những truyền thuyết về việc xuyên không hay du hành thời gian, mặc dù cô tự chế giễu sự ngây thơ của chính mình khi làm điều đó. Sự tò mò của An Nhiên bắt đầu chiến thắng sự sợ hãi và sự bực bội, và một tia sáng lạnh lẽo, đáng sợ đã lóe lên trong đầu cô: "Điều gì sẽ xảy ra nếu... câu chuyện điên rồ của anh ta là sự thật?".