Sự hoài nghi ban đầu của An Nhiên về Cảnh Trí đã dần tan biến, nhường chỗ cho một sự kinh ngạc đến lạnh người. Trong những ngày tiếp theo, khi Cảnh Trí, dù đã được cho ăn uống và mặc quần áo sạch sẽ (dù vẫn là đồ cũ của An Nhiên), vẫn tiếp tục giữ thái độ hống hách và đòi hỏi, An Nhiên đã âm thầm tiến hành công cuộc điều tra cá nhân. Cô đã chụp lại một cách kín đáo những ký hiệu hoàng gia mà anh ta khắc vội lên tường bằng móng tay – một hành động mà anh ta coi là tuyên bố chủ quyền. Cô đã so sánh chúng với các tài liệu lịch sử, các ấn phẩm học thuật về khảo cổ học và văn hóa cổ đại trên mạng. Điều làm cô rùng mình nhất là khi cô tìm thấy một bản vẽ phục dựng được cho là phù hiệu Thái tử của một triều đại đã lụi tàn hàng ngàn năm trước: nó hoàn toàn khớp với những ký hiệu Cảnh Trí vẽ, và đặc biệt là với chiếc mặt dây chuyền bằng ngọc bích bị che khuất mà cô thoáng thấy khi anh ta tắm.
Phần kinh hoàng nhất của sự thật không phải là việc anh ta đến từ quá khứ, mà là anh ta là ai. Khi An Nhiên tra cứu sâu hơn về Thái Tử Cảnh Trí, lịch sử mô tả anh ta là một nhân vật huyền thoại, một vị vua tương lai được ca ngợi là thiên tài quân sự và chính trị, người đã dập tắt cuộc phản loạn của Tướng quân Vĩnh Lạc và đưa vương triều lên đỉnh cao thịnh vượng. Hình ảnh được mô tả trong các ghi chép cổ là một người đàn ông tinh anh, uyên bác, với ánh mắt sâu sắc. An Nhiên nhìn sang Cảnh Trí đang ngồi trên sàn nhà, dùng chiếc điện thoại di động của cô như một chiếc gương, cố gắng chỉnh lại mái tóc rối bù và lẩm bẩm về việc "làm thế nào để phục hồi uy nghiêm Hoàng gia", và cô chỉ biết thở dài. Sự tương phản giữa vị vua huyền thoại trong sách và gã ngốc kiêu ngạo, thô lỗ, hoàn toàn vô dụng đang sống trong nhà cô là một sự sỉ nhục lịch sử không thể chấp nhận được.
An Nhiên, giờ đây không còn coi Cảnh Trí là bệnh nhân tâm thần mà là một vật chứng lịch sử đang gây phiền toái, quyết định đặt ra một số luật lệ nghiêm khắc để giữ trật tự. Cô đã cố gắng sử dụng hình ảnh và bản đồ để giải thích khái niệm về thời gian và không gian. Nhưng Cảnh Trí, với sự kiêu ngạo cố hữu, đã gạt phăng mọi thứ. Anh ta coi sự giải thích của cô là sự giả dối và tà thuật của thế giới thấp kém này, và khẳng định rằng anh ta chỉ cần ra lệnh là mọi thứ sẽ phải trở lại bình thường. Sự kiêu ngạo này đã dẫn đến một tình huống hài hước và nguy hiểm khác khi An Nhiên phải làm việc.
Sáng hôm đó, An Nhiên phải đi mua đồ dùng thiết yếu. Cô đã khóa trái cửa, nhưng Cảnh Trí đã tìm cách mở được. Anh ta, quyết tâm không để bị đói và để chứng minh quyền lực của mình, đã xông ra đường phố với chiếc áo phông in hình một nhân vật hoạt hình ngộ nghĩnh và chiếc quần đùi của An Nhiên. Anh ta đi thẳng vào một cửa hàng tiện lợi gần chung cư, nơi anh ta nhìn thấy những vật phẩm sáng bóng và thức ăn được đóng gói đẹp mắt. Cảnh Trí nắm lấy một chai nước giải khát đắt tiền và một gói bánh quy, đi thẳng đến quầy thu ngân. Anh ta ném gói hàng xuống, giậm chân và tuyên bố bằng giọng điệu uy quyền tuyệt đối, kèm theo những cử chỉ lớn: "Thái Tử Điện Hạ này đã lấy đồ của ngươi! Đây là vinh dự của ngươi! Ngươi không cần phải báo đáp bằng tiền bạc dơ bẩn! Nhanh chóng dâng lên! Lui xuống!"
Phản ứng của cô nhân viên thu ngân trẻ tuổi không phải là sự kính sợ mà là một cái nhíu mày khó chịu và sự lạnh lùng của người đã quá quen với những trò đùa kỳ quặc của phố phường. Cô nhân viên chỉ tay vào biển báo "Thanh toán bằng tiền mặt hoặc thẻ" và nói một cách cụt lủn: "Tổng cộng 85 ngàn đồng. Thanh toán." Cảnh Trí, không hiểu một lời nào, chỉ thấy cô gái này dám cãi lại mệnh lệnh Hoàng gia. Anh ta nổi cơn thịnh nộ, cố gắng lôi ra một chiếc nhẫn vàng nhỏ bé mà anh ta giấu trong người và đưa nó cho cô ta, nhưng cô nhân viên đã gọi bảo vệ. Cảnh Trí bị bảo vệ cửa hàng kéo ra khỏi cửa hàng, và anh ta đã hét lên những lời đe dọa chém đầu và tru di cửu tộc đến nỗi những người đi đường đã phải dừng lại để xem. An Nhiên, vừa trở về nhà và thấy sự hỗn loạn, đã phải chạy đến, cúi đầu xin lỗi rối rít, trả tiền cho món đồ của Cảnh Trí, và kéo anh ta về nhà như kéo một đứa trẻ hư hỏng.
Trở về căn hộ, sự hỗn loạn không dừng lại. Cảnh Trí vẫn tiếp tục giữ thái độ kiêu ngạo và không chịu nhận lỗi, thậm chí còn trách mắng An Nhiên vì đã "cúi đầu trước dân đen". An Nhiên, kiệt sức và thất vọng, ngồi xuống đối diện với anh ta, trong tay là cuốn sách lịch sử mở ra trang về Thái Tử Cảnh Trí. Cô chỉ vào bức chân dung phục dựng tinh anh, tài giỏi, và sau đó chỉ vào Cảnh Trí đang mặc chiếc áo phông hoạt hình lố lăng của cô, hét lên bằng tiếng Việt: "Anh là vua đó! Vua đó! Vị vua vĩ đại nhất trong lịch sử! Mà anh làm gì? Anh ăn cắp bánh quy và uống nước bồn cầu! Anh nhìn đi! Anh trông ngu ngốc và kiêu ngạo đến mức không thể tin được!" Mặc dù Cảnh Trí không hiểu ngôn ngữ, nhưng sự thất vọng và sự sỉ nhục trong ánh mắt cô đã chạm đến sự kiêu hãnh của anh ta. Đây là lần đầu tiên, sự tự tôn của Cảnh Trí bị lung lay, không phải vì bị đánh đập, mà vì bị một "kẻ bề tôi" coi thường đến mức này.